Ca Dao [c]

Tác giả:

Canh khuya thắp chút dầu dư
Tim loan cháy lụn thiếp sầu tư một mình

Cau già dao bén thì ngon
Người già trang điểm phấn son cũng già

Cá bống còn ở trong hang
Lá rau tập tàng còn ở ruộng dâu
Ta về, ta sắm cần câu
Câu lấy cá bống, nấu rau tập tàng

Cá kèo mà gặp mắm tươi
Như nơi đất khách gặp người cố tri

Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư

Cá nục nấu với dưa hồng
Lơ mơ có kẻ mất chồng như chơi

Cá tươi xem lấy đôi mang
Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn

Cách sông mới phải luỵ thuyền
Còn như đường liền ai phải luỵ ai

Cái cò lặn lội bờ sông
Muốn lấy vợ đẹp, nhưng không có tiền

Cái cò mày đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào, ông hãy sáo măng
Có sáo, thì sáo nước trong
Đừng sáo nước đục, đau lòng cò con

Cái kiến mày kiện củ khoai
Chê em tao khó, lấy ai cho giàu
Nhà tao chín đụn, mười trâu
Lại thêm ao cá bắc cầu rửa chân
Cầu này là cầu ái ân
Một trăm con gái rửa chân cầu này
Có rửa thì rửa chân tay
Chớ rửa chân mày, chết cá ao anh

Cái quạt mười tám cái nan,
Ở giữa phết giấy hai nan hai đầu.
Quạt này anh để che đầu,
Đêm đêm đi ngủ chung nhau quạt nàỵ
Ước gì chung mẹ chung thầy,
Để em giữ cái quạt này làm thân !
Rồi ta chung gối, chung chăn,
Chung quần chung áo, chung khăn dội đầu.
Nằm thời chung cái giường tàu,
Dậy thời chung cả hộp trầu ống vôi.
Ăn cơm chung cả một nồi,
Gội đầu chung cả dầu hồi nước hoạ
Chải đầu chung cả lược ngà,
Soi gương chung cả nhành hoa giắt đầu.

Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Phong Điền
Anh thương em cho bạc cho tiền
Đừng cho lúa gạo, xóm giềng họ hay!

Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Xà No
Anh có thương em, xin sắm một con đò
Để em qua lại mua cò gởi thơ

Cái ngủ mày ngủ cho lâu
Mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về

Cái ngủ mày ngủ cho say
Mẹ mày vất vả chân tay suốt ngày

Cái răng cái tóc là góc con người

Cát bay vàng lại ra vàng
Những người quân tử dạ càng đinh ninh
Đinh ninh ta để dạ này
Có công mài sắt, có ngày nên kim

Cà Mau hãy đến mà coi
Muỗi kêu như sáo thổi
Đỉa lội lềnh như bánh canh

Càng già càng dẻo càng dai
Càng gãy chân chõng, càng sai chân giường

Cầm tay em như ăn bì nem gỏi cuốn
Dựa lưng nàng như uống chén rượu ngon

Cầm vàng mà lội qua sông
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng

Cần Thơ là tỉnh
Cao Lãnh là quê
Anh đi lục tỉnh bốn bề
Mảng lo buôn bán không về thăm em

Cậu cai nón dấu lông gà
Cổ tay đeo nhẫn gọi là cậu cai
Ba năm được một chuyến sai
Áo ngắn đi mượn, quần dài đi thuê
Cậu cai buông áo em ra
Ðể em đi bán kẻo mà chợ trưa

Cây cao bóng mát không ngồi
Ra ngồi chỗ nắng trách trời không mây

Cây da Chợ Đũi nay nó trụi lủi, trốc gốc, mất tàn
Tình xưa còn đó, ngỡ ngàng nan phân!

Cây khô không dễ mọc chồi
Mẹ già không thể sống đời với con

Cây không trồng nên lòng không tiếc
Con không đẻ nên mẹ ghẻ không thương

Cây trên rừng hoá kiểng
Cá dưới biển hoá long
Con cá lòng tong ẩn bóng ăn rong
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Đến đây trời khiến đem lòng thương em

Cây vông đồng không không trồng mà mọc
Con gái xóm này chẳng chọc mà theo

Cây xanh lá đỏ hoa vàng
Hạt đen rễ trắng đố chàng là chi
(đố là gì? Cây rau sam)

Cây xanh thời lá cũng xanh
Cha mẹ hiền lành để đức cho con
Mừng cây rồi lại mừng cành
Cây đức lắm chồi, người đức lắm con
Ba vuông sánh với bảy tròn
Đời cha vinh hiển đời con sang giàu

Cậu cai buông áo em ra
Để em đi chợ kẻo mà chợ trưa
Chợ trưa dưa nó héo đi
Lấy chi nuôi mẹ, lấy gì nuôi em?

Cha mẹ anh có đánh quằn đánh quại
Bắt anh ra treo tại nhành dương
Biểu từ ai, anh từ đặng
Chớ biểu anh từ người thương, anh không từ

Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày

Chanh chua thì khế cũng chua
Chanh bán có muà, khế bán quanh năm

Cháu ơi cháu ngủ cho ngon
Của dì, dì giữ ai bòn mặc ai

Chàng ôi, giận thiếp mà chi
Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng

Chàng về để áo lại đây
Để khuya em đắp gió khuya lạnh lùng

Chàng về để áo lại đây
Phòng khi em nhớ cầm tay đỡ buồn

Chặt không đứt, bứt không rời
Phơi không khô, chụm không cháy
(Đố là con gì? Con sam)

Chẳng tham ruộng cả, ao tiền
Chỉ tham cái bút, cái nghiên anh đồ

Chân đi ba bước lại dừng
Tuổi em còn bé chưa từng đi buôn
Đi buôn cho đáng đi buôn
Đi buôn cau héo có buồn hay không

Chén tình là chén say sưa
Nón tình anh đội nắng mưa trên đầu

Chẻ tre bện sáo cho dầy
Chận ngang sông Mỹ có ngày gặp em

Chê đắng chê hôi
Đã chê xôi không dẻo
Lại chê kẹo không ngọt

Chê đây, lấy đấy sao đành
Em chê cam sành , lấy phải quít hôi
Quít hôi bán một đồng mười
Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ

Chết trước được mồ, được mả
Chết sau nằm ngả, nằm nghiêng

Chiếc khăn cô đội trên đầu
Gió xuân đưa đẩy rơi vào tay tôi
Bâng khuâng tôi chẳng muốn rời
Trao cô thì tiếc, giữ thời không yên

Chiếu bông mà trải góc đền
Muốn vô làm bé biết có bền hay không?

Chiều chiều, buồn miệng nhai trầu
Nhớ người quân tử bên cầu ngẩn ngơ

Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người aó trắng khăn điều vắt vai

Chiều chiều , ông chánh về Tây
Cô ba ở lại lấy thầy Thông Ngôn
Thông ngôn, ký lục bạc chục không màng
Lấy chồng thợ bạc đeo vàng đỏ tay

Chiều chiều ông Lã Đông Tân
Vai mang bầu rượu, tay cầm chiếc nem

Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều

Chiều chiều tui buồn tui ra sông cái, tự ải cho rồi
Sống làm chi mà chia ly thục nữ
Thác cho rồi đặng chữ thuỷ chung

Chiều chiều vịt lội cò bay
Ông voi bẻ mía chạy ngay vô rừng
Vô rừng bứt một sợi mây
Đem về thắt gióng cho nàng đi buôn

Chim chìa vôi bay ngang đám thuốc
Cá bãi trầu lội tuốt mương cau

Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe

Chim khôn mắc phải lưới hồng
Hễ ai gỡ được, đền công bạc vàng
Anh rằng anh chẳng lấy vàng
Hễ anh gỡ được, thì nàng lấy anh

Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi

Chim quyên xuống đất ăn trùng
Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than

Chim trời ai dễ đếm lông
Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày

Chim xa bầy thương cây nhớ cội
Người xa người, tội lắm người ơi !
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết ra mỗi đứa một nơi sao đành ?

Chim xa cành còn thương nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi!
Chẳng thà không gặp thì thôi
Gặp rồi mỗi đứa một nơi sao đành

Chính chuyên chết cũng ra ma
Lẳng lơ chết cũng đem ra ngoài đồng

Chì khoe chì nặng hơn đồng
Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chuông

Chị kia bới tóc đuôi gà
Nắm đuôi chị lại hỏi nhà chị đâủ
Nhà tui ở dưới đám dâu
Ở trên đám đậu đầu cầu ngó qua

Chị lấy chồng em gặm giò heo
Giò heo chị để chị treo
Em lấy giò mèo em gặm em chơi

Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ

Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Tay đâu mà bụm miệng người thế gian

Cho em trở lại đường xưa
Để em tìm lại gốc dừa cạnh ao
Lời anh âu yếm chiều nào
Thoảng vang trong gió rì rào chớm thu

Chồng chài, vợ lưới con câu
Thằng rể đóng đáy, con dâu đi nò

Chồng chung chồng chạ
Ai khéo hầu hạ thì được chồng riêng

Chồng già vợ trẻ là duyên
Vợ già, chồng trẻ là tiên ba đời

Chồng già vợ trẻ là tiên
Vợ già, chồng trẻ là duyên trên đời

Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười chúm chím: Thưa anh giận gì
Thưa anh, anh giận em chi
Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho

Chồng thấp mà lấy vợ cao
Nồi tròn, vung méo úp sao cho vừa

Chồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch biết sao so bằng

Chơi hoa cho biết mùi hoa
Cầm cân cho biết cân già, cân non

Chuối non giú ép chát ngầm
Trai tơ đòi vợ khóc thầm thâu đêm

Chuột kêu chút chít trong rương
Em đi co kheó đụng giường mẹ hay

Chuyện đời chẳng ít thì nhiều
Không dưng, ai dễ đặt điều cho ai

Chuyện người mặc kệ người lo
Hơi đâu đáy nước, mình mò bóng trăng

Chừng nào đá nổi rong chìm
Muối chua chanh mặn anh tìm được em

Chữ trinh đáng giá ngàn vàng
Từ anh chồng cũ đến chàng là năm
Còn như yêu vụng nhớ thầm
Họp chợ trên bụng hàng trăm sá gì

Con ai đem bỏ chùa này
A di đà Phật, con thầy thầy nuôi

Con cá buôi quạt đuôi ra biển Bắc
Bơi dọc lội ngang không chắc trở về

Con cá đối nằm trên cối đá
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy, bậu lấy chồng xa
Mai sau cha yếu mẹ già
Chén cơm đôi đũa, bộ kỷ trà ai dưng?

Con cá mày ở dưới ao
Tao tát nước vào mày sống được chăng

Con cá trong lờ đỏ hoe con mắt
Con cá ngoài lờ ngúc ngoắc muốn vô

Con chim chích choè
Nó đậu cành chanh
Tôi ném hòn sành
Nó quay lông lốc
Tôi làm một chốc
Được ba mâm đầy
Ông thầy ăn một
Bà cốt ăn hai
Cái thủ, cái tai
Tôi đem biếu chúa
Chúa hỏi chim gì
Con chim chích chòẹ..

Con chim mày ở trên cây
Tao đứng dưới gốc mày bay đường nào

Con chim nho nhỏ
Đỏ mỏ xanh lông
Đỏ mồng xanh kiếng
Nó kêu xao xuyến
Nhiều tiếng lạ lùng
Kêu sao cho quân tử nghe cùng
Phải duyên thì kết, phải lòng thì thương

Con có cha mẹ đẻ
Không ai ở lỗ nẻ chui lên

Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho
Con cóc là cậu thầy nho
Hễ ai đánh chết trời co quan tiền

Con công hay múa
Nó múa làm sao
Nó rụt cổ vào
Nó xoè cánh ra
Nó đậu cành đa
Nó kêu ríu rít
Nó đậu cành mít
Nó kêu vịt chè
Nó đậu cành tre
Nó kêu bè rau muống
Nó đậu dưới ruộng
Nó kêu tầm vông
Con công hay múạ..

Con đỉa đeo bà
Con gà cục tác
Mỏ nhác cầm chèo
Con mèo cầm lái
Con rái chạy buồm
Con tôm tát nước…

Con gái giống cha giàu ba họ
Con trai giống mẹ khó ba đời

Con gái mà gả chồng xa
Một là mất giỗ hai là mất con
Con gái mà gả chồng gần
Có chén canh cần nó cũng đem cho

Con gái ông Bang che dù che lọng
Con gái bà bống thổi lửa tắt đèn.

Con hơn cha là nhà có phúc

Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà

Con không cha như nhà không nóc
Con không mẹ con khóc tối ngày

Con không chê cha mẹ khó
Chó không chê chủ nhà nghèo

Con kiến mày ở trong nhà
Tao đóng cửa lại mày ra đường nàỏ

Con lên ba cả nhà học nói

Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
Chú chuột đi chợ đường xa
Mua mắm, mua muối giỗ cha con mèo

Con mèo con chuột có lông
Cây tre có mắt, nồi đồng có quai

Con nhà lính, tính nhà quan

Con nhà tông, chẳng giống lông cũng giống cánh

Con quốc kêu réo rắt trên ngàn
Gà rừng táo tác gọi con tha mồi
Lạnh lùng thay láng giềng ôi
Láng giềng lạnh ít, sao tôi lạnh nhiều

Con người có tổ có tông
Như cây có cội, như sông có nguồn

Con ơi học lấy nghề cha
Một đêm ăn trộm bằng ba năm làm

Con ơi nhớ lấy câu này
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan

Con sâu làm rầu nồi canh
Một người làm xấu, nhơ danh cả nhà

Con sông bên lở, bên bồi
Bên lở thì đục, bên bồi thì trong
Sông kia nước chảy đôi dòng
Biết rằng bên đục, bên trong bên nào!

Con út con ít như mít chín cây
Gái cũng như trai, ai ai cũng chuộng

Con vua thì được làm vua
Con sãi ở chùa thì quét lá đa

Có cây mới có dây leo
Có cột có kèo, mới có đòn tay

Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đờn đứt dây

Có chồng mà chẳng có con
Khác gì hoa nở trên non một mình

Có chum cá mới ở đià
Có em anh mới sớm khuya chốn này

Có con mà gả chồng gần
Nửa đêm đốt đuốc đem phần cho cha
Có con mà gả chồng xa
Ba phần ruộng trẻo chẳng ma nào cày

Có công mài sắt có ngày nên kim

Có của thì có mẹ nàng
Có bạc có vàng thì có kẻ ưa
Chị là con gái nhà giầu
Ăn mặc tốt đẹp vào chầu tòa sen
Em là con gái nhà hèn
Ăn mặc rách rưới mon men ngoài hè

Có đâu sen, ấu một bồn?
Có đâu chanh, khế sánh phần lựu lể

Có đỏ mà chẳng có thơm
Như hoa dâm bụt nên cơm cháo gì!

Có gió giông hung mới biết tùng bá cứng
Nhờ ngọn lửa hồng mới rõ thức vàng cao
Thuyền quyên sánh với anh hào
Vốn không thả lý, gieo đào như ai!

Có làm mới có ăn
Ngồi không ai dễ đem phần tới cho

Có lòng xin tạ ơn lòng
Xin đừng đi lại mà chồng em ghen

Có phước đẻ con biết lội
Có tội đẻ con hay trèo

Có phước lấy được vợ già
Sạch cửa sạch nhà, lại ngọt canh cơm
Vô phước, lấy phải trẻ ranh
Nó ăn, nó phá tan tành nó đi

Có thằng chồng ghiền như ông tiên nho nhỏ
Ngó vô nhà đèn đỏ đèn xanh
Có thằng chồng say như trong chay ngoài hội
Ngó vô nhà như hội tầm vu

Có yêu thời nói rằng yêu
Chẳng yêu, thì nói một điều cho xong
Làm chi dở đục, dở trong
Lờ đờ như nước cho lòng chẳng an

Còn ăn còn ngủ còn gân
Không ăn không ngủ có mần được chi

Còn cha gót đỏ như son
Đến khi cha thác, gót con đen xì

Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng quơ làm chồng

Còn duyên như tượng tô vàng
Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa

Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình

Còn đêm nay nữa mai đi
Lạng vàng không tiếc, tiếc chi ngồi kề
Còn đêm nay nữa, mai về
Lạng vàng không tiếc, tiếc kề má son

Còn trời còn nước còn non
Còn cô bán rượu, anh còn say sưa

Cỏ mọc bờ giếng cheo leo
Lâm chung có bậu, hiểm nghèo có qua

Cõng rắn cắn gà nhà
Rước voi dày mả tổ

Cô ấy mà lấy anh này
Chẳng phải đi cấy đi cày nữa đâu
Ngồi trong cửa sổ têm trầu
Có hai con nhỏ đứng hầu hai bên

Cô kia má đỏ hồng hồng
Cô chưa lấy chồng, còn chờ đợi ai
Buồng không lần lữa hôm mai
Đầu xanh mấy chốc, da mồi tóc sương

Công anh chẻ nứa đan bồ
Con chị đi mất, anh vồ con em
Công anh rọc lá gói nem
Con chị đi mất, con em trốn chồng

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Cổ tay em trắng lại tròn
Để cho ai gối nó mòn một bên

Công anh làm rể có tài
một mình ăn hết mười hai vại cà
giếng đâu thì dắt anh ra
kẻo mà anh chết theo cà nhà em

Cơm kể ngày, cày kể buổi

Cơm khô là cơm chảo
Cơm nhão là cơm hà tiện

Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm

Cu kêu ba tiếng cu kêu
Kêu mau đến Tết, dựng nêu ăn chè

Cu kêu từng cặp trên cây
Tào khương nghĩa nặng, sao mầy bỏ tao

Cúc mọc dưới sông anh kêu là cúc thủy
Sàigòn xa, chợ Mỹ cũng xa
Gởi thơ thăm hết nội nhà
Trước thăm phụ mẫu, sau là thăm em

Cùng nhau tớ trước thầy sau
Chim kêu vượn hú thêm đau đớn lòng

Của chua ai nấy cũng thèm
Em cho chị mượn chồng em vài ngày
Chồng em đâu phải trâu cày
Mà cho chị mượn cả ngày lẫn đêm

Của làm ra để trên gác
Của cờ bạc để ngoài sân
Của phù vân để ngoài ngõ

Của mình mình giữ bo bo
Của người thì thả cho bò ăn no

Của một đồng, công một lượng
Công thì thưởng, tội thì trừng
Đặng không mừng, mất không lo
Ăn chưa no, lo chưa tới
Ăn cơm mới, nói chuyện cũ
Cha mẹ cú, đẻ con tiên
Cha mẹ hiền, sinh con thảo

Cũ người thì lại mới ta
Người chê rách rưới, ta cho là gấm nhung

Cũng trũng, cũng gò, cũng rẫy, đồng
Một bề biển lớn, ba bề sông
Bèo theo nước cuốn qua Vàm Láng
Nắng mở đường lên họp Chợ Giồng
Thế sự nếu dồn cơn nước nổi
Tình quê xin thắp bóng đèn chong
Ruộng biền, muối mặn đời thanh đạm
Dấu giữa phù hoa, há lạt lòng

Cao su đi dễ khó về
Khi đi trai tráng khi về bủng beo

Cao su đi dễ khó về
Trai đi mất vợ gái về thêm con

Con gà cục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi
Con chó khóc đứng khóc ngồi
Bà ơi đi chợ mua tôi đồng hành

Chiều chiều trước bến Văn Lâu
Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm
Ai thương ai cảm ai nhớ ai trông
Thuyền ai thấp thoáng bên sông
Đưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non

Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười

Thảo luận cho bài: "Ca Dao [c]"