return to datviet.com

  Mở Tắt
Truyện Dài
Nữ Công Gia Chánh
Thơ Tình
Truyện Ngắn
Lời Nhạc Việt
Sử Việt
Truyện Kiếm Hiệp
Bài Viết
Mẹo Vặt
Kiến Thức
Truyện Cười
Truyện Cổ Tích
Y Dược Viện
Khoa Học - Vi Tính
Bạn Gái Làm Đẹp
PhongTục Tập Quán
Tìm Hiểu Võ Thuật
Thơ của Thành Viên
 
 
 

Kim Kê
Tác Giả: Vũ Trường
Trên bàn thờ Tổ trong ngôi nhà nhỏ ở một con hẻm đường Hải Thượng Lãn Ông hiện nay có treo một bức tranh vẽ "gà trống đứng trên đỉnh núi gáy vang". Đó là hình ảnh Kim Kê mà võ sư chưởng môn Đặng Văn Anh đã lấy đặt tên môn phái mình. Vậy Kim Kê là gì? Đó là "gà vàng" lấy từ bài Mai Hoa Quyền, bởi trong bài này có thế Kim Kê độc lập rất hay mặc dù rất khó diễn, vì lúc nào cũng phải đứng bằng một chân trụ. Ông Đặng Văn Anh hết sức ái mộ cái thế "Kim Kê độc lập" tuyệt chiêu này nên mới lấy chữ Kim Kê dặt tên cho võ đường của mình, thành lập vào năm 1945, về sau trở thành tên của môn phái.

Dù thọ giáo với thầy Bùi Văn Hóa, thường gọi là Chín Hóa, tại trường Chợ Quán (nay là Kim Đồng), thuộc môn phái Tây Sơn Nhạn, nhưng giòng dõi ông Đặng Văn Anh là giòng võ. Môn phái Kim Kê lấy "yên tự xà hành" làm thân pháp, "thôi sơn" làm thủ pháp, "bình sa lạc nhạn" làm cước pháp, "Mai hoa quyền" và "Kim Kê quyền" làm quyền pháp; trong thập bát ban binh khí thường chuyên về đao pháp. Trong thập niên 1965-1974, võ đường Kim Kê đào tạo khá nhiều võ sĩ tài giỏi, từng tung hoành khắp các võ đài Chợ Lớn, Gia Định và các tỉnh, thành phía Nam. Tất cả đều lấy họ Kê như: Kê Hoàng Long, Kê Hùng Sơn, Kê Minh Sơn, Kê Thắng Sơn, Kê Hoa Sơn"

Sau 1975, thế hệ môn sinh mới cũng có nhiều người làm rạng danh môn phái như: Lê Đình Long, Nguyễn An Tâm Khánh, Trương Huỳnh Long, Ngô Thị Ngọc Chi, Dương Thị Thanh Trúc... đã giành nhiều huy chương trong các giải vô địch Võ Cổ Truyền TPHCM và toàn quốc. Những năm gần đây, tuy tuổi đã cao nhưng ông Đặng Văn Anh cũng không ngừng suy nghĩ, sáng tác thêm nhiều chiêu thức mới, "thành ra lớp học trò cũ khi có dịp trở lại thăm võ đường đều gặp nhiều cái mới", như ông nói. "Cái mới" đây là "cái đẹp" hoặc "tìm cách đánh thắng đối thủ" càng nhanh càng tốt.

Thường ông hay thức giấc nửa khuya, chong đèn xem sách, ôn bài và sáng tác, ông nói: "Quen rồi, hồi nhỏ đi học cũng thường như vậy". Còn nói về đòn thế biểu diễn, ông cho rằng: trình diễn hay, đẹp, phần lớn do người thực hiện, chứ không hẳn do đòn thế này hay, đòn thế kia đẹp; ví dụ: "Yên tự xà hành" đi tiếp với "Siêu phong hoàn vũ" thì rất hay và đẹp; hoặc bài "Song cự" (hai dao găm) do HLV Ngọc Chi biểu diễn cũng rất đẹp. Nhận xét về cách đánh võ đài, ông nói: "lên võ đài mà đánh búa xua là vì võ sĩ ấy thiếu bình tĩnh hoặc còn non nghề"; còn đề cập đến phong trào, ông cho rằng: "thời buổi bây giờ võ thuật được phổ biến rộng rãi hơn thời trước, nhưng ngược lại võ sinh bây giờ không được bằng hồi trước, như: ít tập luyện, không chịu khó. Các học trò của tôi hồi trước tập luyện cật lực và phải luyện cho tinh xảo".

Ngày ngày, lão võ sư Đặng Văn Anh vẫn luôn có mặt tại sân tập để chỉ bảo, hướng dẫn thế hệ trẻ với ước mong họ nên người, làm sáng danh hai chữ Kim Kê sau này:


Tiền đình hữu nhất kê,
Thân phi ngũ sắc ê,
Ngũ canh thường báo hiệu,
Tam niên tam bồ đề
như một nhà thơ đã cảm tác khi đến viếng thăm tổ đường. Lão võ sư Đặng Văn Anh đã từ trần ngày 4-5-1998, hưởng thọ 81 tuổi. Ông ra đi trong sự tiếc thương của làng võ cổ truyền TP.
Tìm Bài Viết Cùng Tác Giả
Người Gởi:

Copyright 1999 by Khoa Phan. www.datviet.com