return to datviet.com

  Mở Tắt
Truyện Dài
Nữ Công Gia Chánh
Thơ Tình
Truyện Ngắn
Lời Nhạc Việt
Sử Việt
Truyện Kiếm Hiệp
Bài Viết
Mẹo Vặt
Kiến Thức
Truyện Cười
Truyện Cổ Tích
Y Dược Viện
Khoa Học - Vi Tính
Bạn Gái Làm Đẹp
PhongTục Tập Quán
Tìm Hiểu Võ Thuật
Thơ của Thành Viên
 
 
 

4 Thằng Quái Học Trò Và Cô Giáo Nhỏ
Tác Giả: Suu Tam
Tap 1
Phần 1: Ăn Giựt Chơi Chạy

Trèo lên dốc dá Ðá Chẳng Leo
Có cô giáo nhỏ Ðó Học Trèo
Nuớc chảy tam tam Mù Mù Ðợi
Cô dạy học trò Ðếm Ðếm Theo

Tiếng lốc cốc gõ nhịp cầm canh của xe mì Hoành Thánh dánh tan không gian tỉnh mịch của khu xóm nhỏ Bàn Cờ. Thằng Tạo rủ:
- Ði an mì tụi bây.
Nói xong nó quầy quả di liền, làm cả bọn phải kéo theo tới ngồi quanh xe mì dêm.
- Cho bốn tô bự di chú.
- Mấy nị dợi một chút, ngộ bỏ thêm mấy cục than vô lò.
Húp xong ngụm nuớc cuối cùng, thằng Tạo nháy mắt ra hiệu cho thằng Tòng và thằng Tuờng chuẩn bị.
- Chạ…ạ…y…y tụi bây.
Thằng Tài giựt mình ngẩng lên nhìn ba thằng bạn dang co giò phóng chạy. Hoảng hồn chua biết chuyện gì, nó cung buông tô mì dang an dang dở xuống dất, cắm dầu chạy theo, bỏ lại sau lung tiếng tả tả tiểu tiểu inh ỏi của chú Tàu khốn khổ.
Hụt hoi mới duổi kịp ba thằng bạn, thằng Tài hổn hển thở:
- Tụi bây làm gì mà chạy dữ vậy ?
- An giựt mà hổng chạy nhanh sao duợc mậy.
- An giựt ? Tao có tiền mà, giựt làm chi vậy ?
- Ðồ cù lần lửa. An giựt mới ngon, trả tiền an dâu có vui. Ði choi với tụi tao, mày phải chạy cho lẹ, không lẹ chun có ngày lãnh dạn dó con.
Thấm ý, thằng Tài im re, nhung nhủ thầm – ngày mai phải dua tiền cho chị Tu kiếm ông Tàu trả lại, tội nguời ta buôn gánh bán bung kiếm duợc bao nhiêu tiền dâu.
Thả bộ dọc duờng Phan Thanh Giản, dến Ngã Bảy tụi nó ghé mua vài ổ bánh mì Gia Long mới ra lò, vừa di vừa tán dóc rom rả. Thấy mấy nàng gáùi an suong dứng lảng vản gần dó, thằng Tòng thò tay bóp dái buột miệng:
- Nứng cặc quá tụi bây, bắt dại một con nha ?
- Ở dây già không hà, di ra Công Truờng Quách Thị Trang kiếm mấy em dẹp mà “bót” hon di.
- Làm gì dủ tiền mậy.
- … … …
- Có kế gì không Tôn Tẩn ?
Cả bọn quay lại nhìn thằng Tuờng dò ý, cái thằng nhỏ con mặt mui trông hiền khô nhu con gái nhung lại nhiều “muu sâu kế dộc”, quân su của cả bọn.
Tuờng Tôn Tẩn ngẩn nguời, ngẫm nghi hồi lâu rồi hỏi:
- Chiếc mô-bi-lết hu bữa hỗm tụi bây sửa chua ?
- Tiền dâu mà sửa mậy.
- Vậy là duợc rồi, thằng nào có Ðức Thánh Trần ?
- Tao còn một tờ.
Thằng Tài lấy ra tờ $500 mới “móc túi” của má nó, dua cho thằng Tuờng và nói:
- Gì mà có $500 sao dủ trả mậy ?
- Ai nói với mày tao trả tiền choi gái bao giờ vậy ?

********

Tà tà luợn quanh bồn-binh, thằng Tài nhìn ngang nhìn dọc kiếm con mồi.
Ðứng cả dêm ế dộ, con Vân ngó chiếc xe dang từ từ tới mà mừng thầm trong bụng, thằng nhỏ mặc so mi trắng quần kaki xanh dáng dấp học trò thuộc loại nai to, chắc mới tập tành choi gái … con Vân thầm nghi.
- Chị … chị … chị di choi với em hông ?
Cái dầu ba phân, mặt mày sáng sủa, coi chừng hôm nay mình gặp hên “mở mắt” thằng học trò này nha, nghỉ vậy nhung nó làm bộ hỏi:
- Ði dâu ?
- Ði … di …
- Một “dù” hay di suốt dêm vậy ?
- Về nhà em choi suốt dêm nha, ba má em không có ở nhà.
- Mấy nguời ?
- Có một mình em ở nhà thôi.
- Vậy giỏi lắm là hai “dù”, dêm nay duợc ngủ ngon rồi. $2000 cho cả dêm, có dủ tiền hông ?
Thằng nhỏ móc túi dếm tiền, con Vân thấy nó nhá nhá mấy tờ $500 là mừng húm, nói thách gấp 4 lần hỏng biết nó trả bao nhiêu dây.
- Em còn $1800, chị lấy rẻ dùm $1500 thôi nha.
- Hổng duợc, bớt $200 thôi, hỏng chịu thì tìm con khác di.
- Dạ chịu, em thấy chị hiền em mới dám lại, chứ mấy chị kia dữ thấy bà, em dâu dám hỏi.
Dọc duờng này, tao dữ có tiếng mà mày nói tao hiền, con Vân cuời thầm trong bụng.
- Ðua tiền dây.
- Chút về nhà em dã, ở dây em sợ bị chị gạt lắm.
Nghe thằng nhỏ nói có lý, lại nhìn cái mặt lo lắng ngo ngo ngáo ngáo của nó, Vân yên tâm không sợ bị gạt, nó gật dầu, thót ngồi lên yên sau xe.
*
* *
Chở con nhỏ chạy vòng vo trong xóm một hồi dể dánh lạc huớng, thằng Tuờng dừng xe truớc cửa nhà, lui cui mở khóa buớc vô.
- Sao tối thui vậy anh ?
Ðèn bật sáng, con nhỏ chỉ thấy có cái giuờng và cái tủ bự mà thôi, không ai hết nên cung yên tâm. Cởi lẹ quần áo, nó thót lên giuờng rồi dua tay ngoắc thằng nhỏ, dứng cả dêm mỏi cẳng nó muốn lẹ lẹ rồi ngủ cho yên giấc dêm nay. Thấy thằng nhỏ luống cuống nó mắc cuời, mẹ họ,ï gặp dúng “nai to” rồi, nó cuời cuời:
- Lẹ lên anh.
- Ðèn sáng kỳ quá, tui tắt dèn nha.
- Nhà có dèn mờ hông vậy ?
- Hổng có.
Vậy tối thui làm sao mày thấy “lổ” hả, thằng lù dù, nghỉ vậy nhung con Vân cung gật dầu. Nó nghe tiếng sột soạt cởi quần áo, rồi thằng nhỏ trèo lên ôm nó sờ mó lung tung, tội nghiệp cho con nai to, Vân thò tay xuống phía duới nắm cặc thằng Tuờng kéo tới hang, thằng này nhỏ con mà cặc bự quá ta, chua chi mà nó cứng ngắt rồi, chắc nam muời muời lam là hạ mã thôi. Cầm con cặc, Vân luớt nhè nhẹ trên miệng lồn gợi hứng, nó sợ thằng nhỏ dâm dại thì rát chết cha.
- Hổng biết thì dể dó từ từ em dạy cho, dừng thọt bậy chọc bạ à nghen.
Tao mà hổng biết, thằng Tuờng cuời thầm trong bụng, nảy giờ dóng kịch nó mắc cuời lắm rồi nhung cung dể yên cho con nhỏ khều khều một lúc. Bất thần nó nắc một cái ạch, dẩy con cu nhập cung một cái một.
- Ái… ái…
Con Vân tê diếng cả cái lồn, chuẩn bị vậy mà cung hỏng xong nữa, ê thấy mẹ luôn, mai mốt chắc phải coi chừng mấy thằng nhỏ con quá, phải do cặc truớc rồi mới ra giá, bữa nay coi chừng lổ vốn, nắc gì mạnh dữ vậy mậy, nam muời muời lam hai muoi …
Ðếm hoài cung chua thấy thằng nhỏ ra, con Vân bắt dầu nghi nghi cái mặt hiền khô của thằng này, nó học dụ hồi nào vậy cà, nó choi còn nghề hon dân choi có máu mặt nữa. Nghi gì thì nghi, nó bắt dầu thấy khoái khoái rồi. Anh mà hiền hả mậy, muời lam tuổi anh duợc mấy su tỉ “mở mắt”, rồi ngày nào cung cùng mấy bả luyện công phu, sức em duợc mấy nam hoi mà dòi dạy anh hả,… hả,… hả,… hôm nay anh cho em nếm mùi nha. Ðịnh “quần” con nhỏ thêm một lát nữa, nhung nhớ tới mấy thằng bạn dang nứng cặc trốn trong tủ và duới giuờng, nó dợi con nhỏ vừa rùng mình rên u ử, nó rút cặc ra rồi nhè nhẹ bò xuống giuờng khều thằng Tạo. Ðang nằm phê phê chua kịp tỉnh hồn, con Vân bị tấn công ồ ạt lần nữa, lần này nó bị nắc tới gần “dẹp” phao câu luôn, nó ôm dầu thằng nhỏ dẩy ra, ý sao tóc thằng này bây giờ dài vậy, cái ngực cung lớn hon nữa, chết mẹ rồi, cái tủ …
- Ê … ê … mày là thằng nào, hổng phải thằng hồi nảy.
- U … u.
Thằng Tạo ngậm tâm, hì hục nắc, cái nào ra cái nấy kéo theo từng tiếng kẻo kẹt rung rinh cả chiếc giuờng. Biết mình bị mấy thằng học trò gạt “dụ hội dồng”, con Vân cung ráng gở gạt cú chót.
- Mỗi “dù” thêm $200 à nghen.
- Ừ … ừ …
Bây giờ thêm $2 cung hổng có, ở dó mà $200, thằng Tạo vừa nhịp nhịp vừa cuời thầm.
Ðến “dù” thứ 10, con Vân dã ngất ngu, xuống giọng nan nỉ.
- Mỗi anh một “dù” thôi nha, em mệt lắm rồi.
- Thì nãy giờ tụi anh mỗi dứa có một lần thôi.
- Mấy anh mấy nguời lận.
Con Vân nghe tiếng thằng nhỏ dầu tiên nói:
- Tụi anh có 4 dứa, còn mấy anh kia bên hàng xóm qua ké thôi. Nhung em dừng lo, mỗi “dù” anh lấy giùøm em $200 rồi, sáng về anh dua cho em.
Sáng, … vậy là chết mẹ cái lồn con rồi, nhung kệ nó ráng ứ hự dêm nay rồi mai mình ngủ bù, con nhỏ vừa thở từng nhịp vừa tính thầm trong bụng, $1800 cộng thêm 9 lần nữa là $3600, vậy là mình trúng mánh dêm nay rồi, kệ nó ráng một chút rồi ngủ.
Ðếm dến $5200 là nó hết dếm nổi, mà vẫn tiếp tục bị “quần”, thôi kệ mình tính “mảo” $8000 thôi, dếm thêm chút nữa coi chừng lộn rồi tụi nó an gian.
- Em tính “mảo” $8000 nha, bao nhiêu “dù” cung duợc hết.
- Ừ, tính vậy gọn hon.
Nghe tiếng con nhỏ thều thào, cả bọn cuời trong bụng.

********

Tới hừng dông tờ mờ sáng cuộc chiến mới tàn, ê ẫm toàn thân con nhỏ theo thằng Tuờng ra xe dua về. Ra nghề gần 3 nam rồi, bữa nay nó mới nếm mùi “bề hội dồng” toi tả nhu vầy, thiệt tình là xui tận mạng, gặp mấy thằng quỉ sống thứ ba học trò nầy, lần sau chắc phải chạy mặt mấy thằng hiền hiền nhu thằng này quá, cung may còn kiếm duợc $8000.
Ðang mãi mê suy nghi, con Vân dâu thấy thằng Tuờng thò tay lắc lắc cọng dây nối bu-di. Chiếc xe phạch phạch vài cái rồi ngừng lại.
- Xui quá vậy ta, xe chết máy rồi.
- Làm sao bây giờ anh.
- Em xuống xe, anh dạp máy chắc nổ lại liền.
Con nhỏ xuống xe, nhìn thằng Tuờng dựng chống rồi leo lên dạp, dạp vài lần không nổ, nó mới lúi húi sửa sửa cái gì ở dầu máy.
- Chắc phải vừa dẩy vừa chạy quá, em dứng dợi anh một chút nha.
- Lẹ lẹ à nha, em mệt ứ hoi rồi, dua em về ngủ sớm, tối còn di làm nữa dó.
- Ừ, chút xíu là nổ rồi.
Nhìn thằng nhỏ dẩy vài vòng là xe nổ máy, con nhỏ thở phào trút gánh lo. Ủa, sao nó vẩy tay với mình vậy cà, chết mẹ rồi … trúng kế nữa …
- Ê … ê … ê, dỉ mẹ tụi mày gạt tao hả.
Con Vân la lớn ruợt theo duợc mấy buớc thì hết sức, ngồi xuống dất hổn hển thở.

********

Buớc di từng buớc mà ấm ức, mẹ nó xui tận mạng, diệu này chắc phải dốt “thông lông” lồn quá, mai kêu mấy thằng mặt rô chém chết cha tụi này, nhà tụi nó ở … quẹo trái … rồi quẹo …
- Ê, cô kia dứng lại, mới sáng sớm di dâu dó.
Giật mình quay lại, thấy hai ông Cảnh Sát là nó hết hồn, bây giờ mà còn bị bắt về bót nữa thì chết mẹ, dầu nó xoay vòng suy nghi nhanh nhu chớp. Phải …
- Hu … hu … hai thầy phải giúp em mới duợc, em cắt cặc nó cho mà xem, còn con dỉ chó nữa, hu … hu …
- Chuyện gì khóc lóc dữ vậy ?
- Hic … hic … hai thầy biết hôn, bây giờ em già em xấu, nó bỏ em theo con dỉ chó dó, hu … hu … em theo dỏi tụi nó cả dêm mới biết chổ ở của con dỉ chó dó, hai thầy theo em di bắt nó dùm, hic … hic …
Mới sáng sớm chua uống cà phê mà phải theo con mẹ này bắt ghen thì xui cả ngày, phải tìm cách thối thoát thôi, viên Cảnh Sát nghi thầm.
- Chị phải bình tỉnh lại, làm don thua tụi tui mới biết duờng mà xử, chớ di bắt nghen ngang xuong vầy sao duợc.
- Thua tụi nó ở dâu vậy mấy thầy.
- Tới bót Quận Ba huớng dó dó. Tụi tui có công chuyện phải di truớc nha.
- Dạ, cám on hai thầy.
Ðợi hai nguời Cảnh Sát vừa khuất bóng, con Vân ngoắt chiếc xích lô dạp vừa trờ tới, dông liền.

********

Ngủ một giấc thẳng cẳng tới trua trời trua trật, bốn thằng mới lục dục thức dậy rửa mặt rồi di an sáng dằng tiệm Bánh mì Hà Nội góc quán cà phê Nam Duởng. Xin duợc ngồi cái bàn trong góc, kêu bánh mì Paté, thịt nguội và bốn ly sửa nóng, vừa an chúng vừa bàn tán huyên thuyên chuyện tối qua, vừa bàn vừa cuời khúc khích nho nhỏ chứ dâu dám bô bô nhu ở ngoài duờng; chổ này toàn bậc cha chú nguời lớn ra an sáng, hôm nay nhờ tiền thu duợc của mấy thằng trong xóm tối qua tụi nó mới dám vô dây, bô bô lớn tiếng mấy “chả” thấy ghét di qua cho vài bạt tay là chết tổ. Phá làng phá xóm ở dâu tụi nó cung dám làm, chứ về dến xóm là tụi nó xếp re, dến cà phê còn chua dám kêu uống chứ dừng nói dến chuyện ho he lớn tiếng. Cái xóm nhỏ Bàn Cờ này là vậy dó, mấy bậc dàn anh của tụi nó ra ngoài duờng là tay anh chị khét tiếng, em út cả bầy, thét ra lửa chứ về dến dây lúc nào cung phải khoanh tay thua chú thua anh hết trọi, dất sống cuối cùng của họ ở dây mà. Ấm bụng, tụi nó kéo nhau lên duờng Nguyễn Hoàng thụt bi da.
Ðang di, thằng Tài chợt dứng lại, khều thằng Tạo.
- Ê, con nhỏ mặc jupe dỏ chạy chiếc “dam” dằng truớc phải con bồ mầy mới quen không Tạo ?
Thằng Tạo quay lại nhìn, rồi xoay hẳn mình lại, mặt mày tái mét, nín khe không nói tiếng nào.
- Gì vậy mậy, mặt mầy sao không còn chút máu vậy ?
- Tao … tao …
Cả ba thằng ngạc nhiên lắm, cái thằng nổi tiếng dầu bu dụng dâu húc dó, không biết sợ là gì, mà sao nhìn thấy con nhỏ dó là tái mặt vậy cà ? ? ?
- Chuyện gì vậy mậy, nói tụi tao nghe coi.
Nhu biết con nhỏ dã di xa, thằng Tạo mới quay lại nhìn theo. Rùn mình nổi da gà, nó nhìn vào mắt của mấy thằng bạn dang ngó nó cham chú hồi lâu rồi từ từ kể bằng giọng run run sợ sệt …
Tìm Bài Viết Cùng Tác Giả
Người Gởi:

Copyright 1999 by Khoa Phan. www.datviet.com