Cho Ngày Lễ Tình Nhân

Tác giả:

Có bao giờ anh cau mày tự hỏi,
Sao lại có ngày “Lễ Tình – Nhân”?
Những lo âu, những khắc khoải thì rất gần…
Còn sự Yêu – Thương lại cứ xa dịu vợi…

Có bao giờ anh nghiêng tâm chờ đợi,
Một nụ cười khanh khách vút lên cao,
Nắng chan hoà, nhảy múa lòng xôn xao,
Như trực nhận một niềm vui rất nhẹ

Có bao giờ anh gọi tên… ai khe khẽ,
Rất ngọt ngào, rất yêu dấu như thơ…
Thật mơ mồ, dễ tan vỡ như mơ…
Mà chỉ thấy trong những trang thần thoại….

Có bao giờ anh chờ ai khắc khoải,
Rất nhiệm mầu, lòng mở rộng thương yêu,
Ánh mắt chao đi dường như cũng quá nhiều…
Cũng đủ làm cho tâm ai…rộn rã…

….

Ðời sống thì muôn đời vội vã…
Có bao giờ anh…. nghĩ đến… “ai” đâu!

Thảo luận cho bài: "Cho Ngày Lễ Tình Nhân"