Tần Hương

Tác giả:

Có chàng mang lòng thương
Đi dạo muôn con đường,
Một hôm dừng trước mộng,
Yêu nàng tên Tần-Hương .

Nàng nhìn như ý sớm,
Nàng cười như tình xưa .
Áo nàng: hoa vẽ bướm
Đẹp cả giấc chàng mơ .

Và đêm đêm chàng gọi:
Tần-Hương! Ôi Tần-Hương!
Và ngày ngày chàng nói
Chuyện yêu cùng chuyện thương.

Chàng đi ngoài hiên mưa,
Cô nàng ngồi trong cửa .
Tóc liễu buồn phất phơ,
Miệng hoa cười một nửa .

Đài gương không e lệ
Giữa kinh thành ngựa xe .
Cô Tần-Hương thùy mị
Không nấp bóng màn the .

– Tần-Hương! Ôi Tần-Hương!
Tên nàng như hoa đẹp.
Chàng là bướm tơ vương
Nên chàng là Hoài Điệp…

Vâng, chàng làm thơ bướm,
Nàng nhẹ lòng như hoa .
Chỉ chút tình hôm sớm,
Chỉ nụ cười thoáng qua .

Xuân nào như xuân mới ?
Hương nào như hương xưa ?
Lòng chàng không có tuổi,
Duyên chàng se tình cờ .

Chàng nhặt từng cánh hoa,
Giữ từng con bướm ép.
Mùa xuân chàng không già,
Mùa thơ chàng vẫn đẹp.

Gặp nhau rồi mến thương,
Tôi không buồn, không nghĩ .
– Có anh chàng thi sĩ
Tương tư cô Tần-Hương…

Thảo luận cho bài: "Tần Hương"