Chương 16

An An không đồng ý với tôi, ngược lại nở nụ cười xấu xa : “Ai biểu cô vâng lời như thế, lúc trước chị đây còn đi công tác một mình, hắn ta đòi chị lấy quà tặng của bên ngân hàng về. Chị nói ngân hàng đã giao quà tặng xong rồi, hắn ta sĩ diện, sẽ không trực tiếp đi lấy đâu. Thêu dệt như thế là yên chuyện chứ gì.”

“Nhưng mà em cũng không tìm hắn đâu, đại tỷ, chị hứa giúp em rồi thì phải giúp tới cùng nha.” Tôi bắt đầu níu tay áo An An làm nũng, tôi cao ráo mà kéo tay An An tầm thước xinh xắn, nhìn cứ quái quái. Nhưng tôi mặc kệ, chuyện chung thân đại sự quan trọng hơn nha, muốn nôn thì cứ nôn đi.

An An bị tôi kéo đến phiền, bất đắc dĩ thở dài : “Được rồi, được rồi, để chị bảo bạn trai chị hỏi đồng nghiệp về Thụy Ân cho. Chị như vầy đã rất có đạo sự phụ rồi đó, mà cô thì chưa có hiếu kính được gì hết nha, ngay cả tìm hiểu đối tượng cũng phải nhờ sư phụ ra tay.”

Tôi nghe An An ứ ừ với bạn trai nửa ngày, rồi chờ bạn trai cô ấy gọi hết bốn phương tám hướng hỏi thăm bạn bè, rốt cục được An An phán một câu : “Đây đích thị là rùa vàng hàng thật giá thật!”

Trình Gia Gia, năm nay hai mươi bảy tuổi, thể kiện mạo đoan*, được tập đoàn Thụy Ân ở thành phố D phong chức giám đốc, trước mắt chưa có bạn gái chính thức. Đây chính là thông tin mà bạn bè của bạn trai An An cung cấp về Trình Gia Gia độc thân, những thông tin này giúp anh ấy thoát khỏi danh phận hư hư thực thực, chính thức thăng thành một con rùa vàng chói mắt.

[thể kiện mạo đoan : thân thể cường tráng, dung mạo đoan chính.]

Với tin tức này, tôi với An An hai mặt nhìn nhau, tuy rằng lý lịch của anh ấy thật là lấp lánh, nhưng tôi vẫn không mấy tin lời của bà A Mai. Lúc đầu thì thấy mơ hồ, nhưng sau khi biết thân phận của Trình Gia Gia, tôi lại không biết phải phản ứng ra sao.

An An bỗng nhiên dùng sức lắc tay tôi: “Quá liễu giá cá thôn, tựu nhất giá cá điếm.* Nhà càng để lâu càng lên giá, phụ nữ để càng lâu càng sụt giá. Nha Nha cô năm nay hai mươi lăm rồi đó.”

[qua thôn này thì không còn tìm được chỗ trọ nữa đâu : ý nói lỡ làng rồi thì không tìm được người thứ hai như thế nữa đâu]

Tôi hận An An, bản thân có bạn trai rồi thế mà còn dìm hảng tuổi tôi, dìm thì dìm chứ, nhưng sao dám bảo tôi hai lăm hả?! Cô đây chỉ mới hai tư thôi nha!!!

Tôi cũng dùng sức lắc lại: “Sư phụ, em quyết định rồi, thà rằng bỏ lỡ vạn lần, nhưng không thể lơi lỏng một lần!”