Chương 17

Ứng Nhan trở về công ty lúc mới ba giờ chiều, khi bóng người có đường làm quan nở rộ kia xuất hiện ở góc hành lang thì tôi đang photo mấy tập biên lai cuối cùng, tôi tái mặt thấy trong tay hắn ta chẳng còn mười hộp trang điểm cầm theo lúc đi.

Xong rồi, hắn đem tặng hết cho mấy tỷ tỷ trên tổng công ty mất rồi. Tôi theo bản năng thụt lùi lại, tốt nhất là đừng nhìn thấy tôi, trăm ngàn lần đừng có nhìn thấy tôi!

“Nha Nha.” Mặc kệ tôi hi vọng thế nào, giọng ác ma của Ứng Nhan vẫn vang lên bên tai như thường lệ.

Thông thường khi Ứng Nhan muốn trừ tiền lương của tôi, đều dùng cái giọng quan lớn gọi “Tiểu Lý”, mỗi lần hắn về mà kêu “Nha Nha” thì nhất định là có việc muốn sai bảo tôi, tôi biết, hắn ta hẳn là muốn tôi lấy thêm mấy hộp nữa.

“A, quản lý Ứng.” Tôi cao giọng, quay đầu, tay tăng tốc photo. NND, tôi vừa mới làm với An An xong, đống đơn từ này cần phải giao ngay.

Ứng Nhan tới đứng cạnh tôi, thuận tay chỉnh lại đống đơn từ: “Lại phải đi giao hóa đơn bên công ty mỹ phẩm à?”

“Dạ, không phải.” Tôi linh cơ vừa động, nói dối ngay. “Mấy cái này là giao cho bên xây dựng ạ.”

“Xây dựng? Xây dựng à…Vừa hay, vừa hay…” Giọng hắn cao lên vài phần, tôi buồn bực, sao tới bên xây dựng mà hắn cũng cao hứng thế kia?

“Lần trước quản lý Dương bên xây dựng đến tìm Thọ Phương Phương có mang theo một bộ đồ dùng bếp, tôi xem qua thấy đúng là hàng chất lượng cao. Cô lần này đi giao hóa đơn từ, hỏi xin bọn họ mấy bộ, tôi có việc cần dùng gấp.”

Loảng xoảng, tôi nghe thấy tiếng lòng mình tan nát. Thế nào là tự làm tự chịu, thế nào là biến khéo thành vụng, thế nào là không trộm được gà mà còn mất nắm gạo, thế nào là làm bậy không thể sống, xin hãy đến thỉnh giáo Lý Nhị Nha tôi đây!

Tôi nghiến răng kèn kẹt chạy đi giao hóa đơn, vô cùng đau khổ mà tới công ty xây dựng. Chẳng có lãnh đạo đến thăm mà muốn đòi quà tặng, cái vụ này có da mặt dày ba thước cũng chẳng thể làm nổi.

Tôi chịu đựng ánh mắt của nhân viên công ty người ta, ưỡn ngực mặt mo đi tới chỗ em gái quầy tiếp tân mới vào làm, đòi ba hộp quà tặng. Khi ôm mấy cái hộp đi qua cửa sắt dày, trong lòng tôi hung hăng thề, nếu sau này Ứng Nhan còn bắt tôi làm mấy chuyện như thế, tôi quyết định phải noi gương An An, thà chết chứ không theo. Không sợ mỗi ngày hắn giáo huấn tôi, không sợ hắn trừ lương, không sợ hắn ghi tên lên bảng phê bình nhân viên, tôi mặc kệ, không sợ là không sợ!

Tới khi tôi về công ty thì đã năm giờ chiều, An An cũng đã dọn dẹp đồ chuẩn bị ra về. Chạy một vòng lớn như vậy, tới nước miếng tôi còn chưa kịp nuốt, khát khô cổ chỉ vì ba cái hộp đồ dùng bếp của Ứng Nhan. Nhìn bộ dạng của tôi, An An một chút cũng không tội nghiệp, còn bĩu môi, tôi biết, trong mắt cô ấy tôi chính là khúc gỗ không thể điêu khắc được.

Tôi nhìn lên đồng hồ, còn 5 phút nữa là tan tầm. Tôi vội cầm mấy hộp quà đi gặp Ứng Nhan, chuyện này cứ làm sớm sớm cho yên tâm, ai mà biết ngày mai hắn lại nghĩ ra trò gì nữa.

Văn phòng Ứng Nhan ở lầu sáu, bên cạnh là văn phòng của quản lý nghiệp vụ Thọ Phương Phương. Tôi đi lên đúng lúc cửa phòng Ứng Nhan không khép kín, tôi nhất thời không để ý, trực tiếp đẩy cửa đi vào, vừa lúc nhìn thấy hắn ta và Thọ Phương Phương đang bàn việc gì đó với máy tính.

Ứng Nhan chỉ vào máy tính không biết nói câu gì, Thọ Phương Phương đứng phía sau lưng hắn ta, một tay chống lên trên lưng dựa của ghế, người khom xuống, bộ ngực đầy đặn đặt hẳn lên tay hắn.

Ai da, này này Ứng Nhan, cư nhiên bị Thọ Phương Phương ăn đậu hũ* mà cũng không biết sao? Tôi không ngờ lại gặp phải tình huống ái muội thế này, tay chân luống cuống chẳng biết làm thế nào, chờ đi khi tôi tỉnh táo lại định yên lặng rời khỏi như khi đến thì Ứng Nhan đã nhìn thấy tôi, hắn mặt mày hớn hở đứng lên đón tôi: “Nha Nha, cô tới đúng lúc quá, tôi đang có việc tìm cô đây.”

[ăn đậu hũ : dê xồm]

Tôi thầm kêu khổ trong lòng, Ứng Nhan ơi là Ứng Nhan, rốt cục là tôi đã đắc tội gì với anh, bình thường anh ức hiếp tôi, sai sử tôi, tôi đều ngoan ngoãn vâng lời. Nay trước mặt Thọ Phương Phương lại gọi tôi thân thiết như thế, chẳng phải làm cho cô ta nghi ngờ sao?

Tôi nơm nớp lo sợ đứng một bên, không biết Ứng Nhan có ý tứ gì. Ứng Nhan tiếp tục dùng bộ dạng ôn hòa chưa từng có, cười tủm tỉm với tôi: “Tôi đang cùng quản lý Thọ nói chuyện này, xong ngay đây, cô chờ chút nhé.”

Thọ Phương Phương sau khoảnh khắc nhìn thấy tôi, liền thẳng người lên, lập tức biến tư thế ái muội với Ứng Nhan ban nãy thành tư thế thảo luận công việc thích hợp. Lúc nghe xong lời của Ứng Nhan, ánh mắt cô ấy có chút nghi ngờ, thỉnh thoảng lại liếc sang tôi dò xét.

Bên này Thọ Phương Phương liếc tôi, bên đây Ứng Nhan lại lửa cháy đổ thêm dầu: “Quản lý Thọ, tôi với Nha Nha có việc, chuyện bộ khảo hạch nghiệp vụ này nói sau đi.”

Thọ Phương Phương không hổ là dân nghiệp vụ, thấy tình thế thay đổi, lập tức cười ôn hòa: “Được rồi, quản lý Ứng. Anh cứ nói chuyện với Nha Nha, tôi ở văn phòng sát vách đợi anh, anh xong chuyện chúng ta lại bàn tiếp.”

Đều đã gần tan tầm, Thọ Phương Phương tìm Ứng Nhan nói chuyện này, tức là muốn kiếm chuyện để mời hắn ta đi ăn tối thôi. Tôi không muốn phá không khí riêng của cô ấy và Ứng Nhan, nhưng cũng không thể không thấy chuyện này đang rối cả lên, thật khiến người ta hận mà!!!

Tôi mở miệng thật cẩn thận: “Quản lý Ứng, đây là bộ trù phẩm ngài nhờ tôi lấy, tôi để ở đây, không có việc gì thì tôi xin phép đi trước.”

Tôi không muốn chuốc họa vào thân nha, đối mặt với hàn khí lẫm liệt như thế, tôi chỉ muốn bỏ của chạy lấy người, vì muốn để cho Thọ Phương Phương thấy khoảng cách giữa tôi và Ứng Nhan, tôi phải đổi gọi hắn là “ngài” thay vì “anh”.

Lời này quả nhiên là hiệu quả phi thường, tôi liếc nhìn thấy ánh mắt cong cong bất động thanh sắc của Thọ Phương Phương kế bên, tôi lặng lẽ reo lên, tốt quá tốt quá, báo động tạm thời được giải trừ.

“Nha Nha, đợi chút, tôi còn có việc tìm cô, đợi ăn cơm rồi nói luôn.” Ứng Nhan vội vàng đi ra ngoài gọi tôi, tôi kinh ngạc quay đầu. Ăn cơm? Hắn ta muốn mời tôi ăn cơm? Thế Thọ Phương Phương kia vất ở đâu bây giờ?