Chương 19

Khi đó tôi đang rất ức chế, quên mất phải tỏ ra đáng yêu, vừa bấm nút nghe đã lên tiếng: “Ai?”

Bên kia đầu dây ngây cả người, rồi một giọng nhu hòa truyền đến: “Là em sao, Nha Nha? Anh Trình Gia Gia đây.”

Ách…Tôi đớ lưỡi.

“Buổi tối em rảnh không?” Ngữ khí của Trình Gia Gia làm người ta thấy rất thoải mái, giống như một bằng hữu thân thiết rủ bạn đi chơi, không xin xỏ cũng không ra oai, khiến cho bạn chẳng thể nào cự tuyệt được.

Nghe giọng của anh, tôi quên ngay tuyệt chiêu An An đã dạy, rằng phải phải rụt rè, lấy lui làm tiến, rõ ràng là thèm đồng ý chết đi được nhưng vẫn phải giả bộ ỡm ờ, tôi vừa mở miệng đã trực tiếp nói: “Rảnh.”

Trình Gia Gia bên kia đầu dây nở một nụ cười nhẹ, tôi nghĩ mặt tôi nhất định là đang đỏ, vì có chút nóng nóng. Tôi an ủi chính mình, tôi là một cô gái hào sảng, không thèm làm bộ như xiếc thế kia. Vốn đi xem mắt là vì muốn tìm đối tượng, nhăn nhăn nhó nhó làm cái gì, muốn đi với cái rắm à?!

Trình Gia Gia nói có một quán hải sản mới khai trương rất ngon. Với các loại đồ ăn khác không nói, nhưng đối với hải sản thì tôi đặc biệt thích, hẳn là anh ấy chọn quán theo sở thích của tôi, tôi không khỏi tự hỏi có phải anh ấy đi hỏi bà A Mai hay không.

Tôi cứ tưởng Trình Gia Gia tùy tiện đưa tôi tới một quán hải sản thôi, đâu có ngờ anh ấy lại dẫn tôi đến Giang Hải. Nơi này đắt tới nỗi chính An An cũng chưa từng được tới ăn bao giờ. Vừa tới nơi, còn chưa vào cửa mà tôi đã bắt đầu ngẩn người, này, nơi đây là để ăn hải sản sao? Tôi xem trái xem phải thấy chỗ này cứ như một nhà hàng Tây, nhu hòa thanh nhã, khăn trả bàn thẳng thớm sạch sẽ, âm nhạc như có như không, thiệt tình là không hợp với hình tượng con cua bự giơ càng múa vuốt trong tưởng tượng của tôi nha.

Khi gọi món ăn, tôi nhìn thấy trong thực đơn toàn là những đĩa hải sản nhỏ bày trí tinh tế, trong lòng mãnh liệt nhớ tới hàng hải sản vô danh dưới lầu nhà tôi, cùng với chén canh cua to như cái chậu rửa mặt đầy ụ. Tôi bỗng nhiên hiểu được cảm giác của tôi với Trình Gia Gia, với tôi mà nói, anh ấy với mấy món hải sản xa hoa này rất giống nhau, đẹp đẽ và tràn đầy ảo tưởng. Nhưng mà dù tôi đã hạ quyết định kết giao với anh ấy, tôi thấy vẫn có gì đó không đúng.

Tôi thích ăn hải sản, nhưng lại càng thích ngồi ở hàng quán nhỏ huyên náo, cùng bằng hữu ngồi với nhau, uống bia ăn cua, chứ không phải ở nơi duyên dáng tinh tế này, cầm nguyên một bộ muỗng nĩa cầu kì để chọn thịt cua và gạch cua.

Kì thật Trình Gia Gia chính là một người đàn ông phi thường tốt để hò hẹn, đi đường nhất định sẽ giành đi phía ngoài bạn, đi ăn nhất định sẽ giành kéo ghế ra cho bạn, nhưng mà…

Tôi nhìn gương mặt ăn tuấn trước mắt, bỗng dưng rất muốn kéo anh ấy tới một nơi thật ồn ào nhộn nhạo, nhìn xem trong hoàn cảnh ấy anh có còn tao nhã đẹp đẽ như tác phẩm nghệ thuật xuất sắc được không.

Trình Gia Gia nhanh chóng phát hiện ra vẻ bất thường của tôi: “Sao thế, Nha Nha? Đồ ăn trên thực đơn em không thích sao?”

Tôi nhất thời xúc động, đứng lên kéo anh đi: “Đi, tôi đưa anh tới nơi khác, ở nơi này thì làm sao mà thoải mái ăn hải sản được.”

Trình Gia Gia khựng lại một giây, nhíu mày, nhưng rồi lại tỏ vẻ hứng thú, để mặc cho tôi kéo đi.

Tôi chợt tỉnh, này, sao tôi có thể tùy tiện lôi kéo đàn ông thế chứ, chúng tôi chỉ mới gặp mặt nhau lần thứ hai thôi mà, tôi phải là cô gái nhỏ thuần khiết chứ.

Làm thế nào để bất động thanh sắc buông tay ra? Làm thế nào để chuồn vào nhà vệ sinh? Tôi còn chưa kịp nghĩ ra thì Trình Gia Gia đã vô cùng tự nhiên nắm chặt lấy tay tôi. Anh làm chuyện này vô cùng tự nhiên, không khiến người khác cảm thấy đường đột. Tôi không khỏi tưởng tượng, phải chăng anh ấy quen như thế này rồi? Bằng không sao lại mang vẻ mặt tự nhiên đến thế được?

Tôi hơi cự lại, muốn rút tay ra, nhưng anh rất nhanh giữ chặt lại. Chưa ai từng nắm tay tôi chặt đến thế, mà cũng lâu lắm rồi tôi chưa nắm tay ai. Tay anh rất lớn, tay tôi rất nhỏ, trong khoảnh khắc tôi chợt hoảng hốt, như thể được trở về năm tháng học trò ngập tràn ánh nắng vậy.

Tôi vẫn luôn cảm thấy nắm tay thể hiện tình cảm còn nhiều hơn cả ôm, loại cầm tay lơ đãng này lại càng thân mật khiến người ta ngưỡng mộ. Cái nắm tay có chút tùy ý lại khiến chúng tôi như nảy sinh cảm giác thân mật.

Nhưng tôi biết đây chỉ là ảo giác, tôi với anh ấy còn chưa tiến tới mức độ nắm tay nhau.