Chương 2

Sự thật trong cuộc sống cùng đủ loại sách báo đã cho ta biết, chỉ cần là đàn ông, dù đẹp trai hay có tiền, thì đều không thể tin được. Nhưng mà, đàn ông không đẹp trai cũng không có tiền cũng chưa chắc đã đáng tin. Đàn ông có được hay không, chỉ trời mới biết.

Bà A Mai nói người đó thu nhập mấy chục vạn, tôi vô cùng thích con số này, mấy chục vạn. Mấy chục vạn có thể mua biết bao nhiêu là thứ. Nhưng tôi chẳng phải tuyệt sắc giai nhân, nên cũng không dám mơ tưởng tới đại gia.

Tôi thích giám đốc nhiều tiền, nhưng càng biết môn đăng hộ đối là gì.

Không nói với bà A Mai nữa, tôi đi lên lầu 4.

Mở cửa, thay quần áp, mở máy vi tính.

Vừa login QQ ra thì, một, hai, ba, bốn, năm, sáu, sáu cửa sổ cùng nhau hiện lên. Mười giờ đêm cuối tuần, buổi tối chỉ mới bắt đầu, đây là thời gian chat chit tốt nhất.

Tôi vừa mới login vào trong diễn đàn Thư Hương Tứ Phía thì “Thiện Giải Nhân Y”* liền pm, áp đảo cả tôi trên diễn đàn. “Nước Tương muội, tưởng bữa nay em không online?”

[Thiện Giải Nhân Y : Cởi đồ người ta ra]

Thư Hương Tứ Phía là một diễn đàn đọc sách, đừng nhìn vào cái tên rất văn nghệ và tao nhã kia mà đánh giá, bên trong chẳng phải là người ngây thơ gì đâu. Mấy ông bác đáng khinh, mấy bà chị hung hãn, thiếu nữ ngượng ngùng, “đạo nhân” mặt ngựa đều có đủ, cũng chẳng biết thế nào là thế nào, diễn đàn này suốt ngày ầm ầm, những con người trên mọi miền tụ lại, vô cùng vui vẻ.

Trên diễn đàn, tôi có nick “Ta là nước tương”, còn “Thiện Giải Nhân Y” là một anh chàng vô cùng hoạt bát. Nhưng đây chỉ là những gì mà trang thông tin của anh ta ghi, nói không chừng trong hiện thực, anh ta là một ông bác phì nộn đáng khinh, hoặc cũng có thể là cậu nhóc chưa lớn đáng yêu. Nhưng cũng chẳng sao, với tôi mà nói, anh ta cũng chỉ là một tiểu tử vui vẻ rạng ngời, đi quản nhân dạng của anh ta làm gì.

Tôi nhấp chuột vào icon vồ đến ôm hôn “Thiện Giải Nhân Y”: “Nhân Y ca ca, nhớ anh muốn chết à!”

“Thiện Giải Nhân Y” bày ra emo xoa đầu, thay đổi hình tượng thành công tử phong lưu, tay cầm chiết phiến phe phẩy, sau đó diễn một đoạn kinh điển công tử ăn chơi đùa giỡn gái nhà lành, lấy chiết phiết nâng cằm nhân vật nữ của tôi lên lên. “Em nhớ anh nhiều đến chừng nào?”

Tôi ngượng ngùng, nhăn nhó. “Anh thật là xấu, cô đây chẳng thèm để ý tới anh nữa.”

Trong diễn đàn mọi người tụ tập lại chỗ chúng tôi, nhảy ra kháng nghị.

Ngay cả cô nàng ngây thơ đáng yêu “Đào Chi Chi” suốt ngày invisible cũng trưng lên cái icon buồn nôn. “Lạy mấy người, mắc ói quá, tôi vừa ăn khuya xong đấy.”

“Thiện Giải Nhân Y” ngừng một chút, lại bắt đầu, quăng ra tấm ảnh chụp. “Nước Tương muội, anh đẹp trai lắm đấy, em thích không?”

Tên tiểu tử này, chẳng cần là thiên tài cũng biết hắn lấy hình này đâu ra, nhất định là down xuống từ web rồi.

Nhưng tôi cực kì phối hợp, gõ ra icon hai mắt sáng như sao. “Oa, Nhân Y ca ca, em yêu anh, anh thiệt là đẹp trai đó nha~”

Mãnh nam “Một Đêm Mười Lần” không phục, từ trong diễn đàn nhảy ra, tạo hình nhân vật cơ bắp cuồn cuộn, liếc nhìn tôi. “Nước Tương, đẹp trai thì có gì tốt, nhìn được chứ đâu có dùng được.”

Tôi gõ ra một cái chớp mắt ngây thơ vô số tội về phía “Một Đêm Mười Lần”: “Thế thì, Mười lần ca ca, sao chúng ta không nói rõ ràng chuyện này nhỉ?”

Chuyện nói càng lúc càng hăng, càng đen tối, “Thiện Giải Nhân Y” và “Một Đêm Mười Lần” càng nói càng hưng phấn, “Đào Chi Chi” siêu ngây thơ khuyên giải chẳng lay đổ được gì nên lặn mất tăm.

Nhiều vấn đề trí tuệ vô cùng “thanh thuần” mà con gái không nên biết cứ thế mà tuôn, tôi tay lướt như bay trên bàn phím, cùng hai tên trai đang high kia thảo luận cái đề tài đáng khinh này.

Đêm khuya trong phòng vang lên tiếng bàn phím lóc cóc nhanh như gió.

“Thiện Giải Nhân Y”: “Đàn ông thường thích hỏi phụ nữ, em có phải xử nử không.”

Tôi gõ trả lời rất nhanh: “Phụ nữ thường thích hỏi đàn ông, anh một đêm làm được mấy lần.”

“Đào Chi Chi” đang ẩn cũng chạy tới chỗ tôi phất cờ, reo lên. “Nước Tương, cô thiệt là đỉnh của nhọn nha!!!”

Tôi biết ý, liếc mắt đưa tình về phía cô ấy, thừa thắng xông lên. “Nhân Y ca ca, anh không phải xử nam đó chứ?”

“Thiện Giải Nhân Y”: “…”

Há há, tôi lại làm Y ca ca á khẩu rồi, người này rất dễ bị áp đảo, chẳng lẽ thực sự là một cậu nhóc sao? Trong đầu tôi YY ra hình ảnh một cậu bé đỏ mặt tía tai vì xấu hổ…

Không để tôi nghĩ lâu, “Một Đêm Mười Lần” bước đến. “Nước Tương, tôi nghi cô không phải phụ nữ quá.”

Tôi tiếp tục ngây thơ vô số tội, chớp chớp mắt. “Mười lần ca ca, vì sao thế ạ? Em là nữ trăm phần trăm nha, tinh khiết tới giọt cuối cùng!”

“Một Đêm Mười Lần” bắt đầu công kích tôi. “Có cô gái nào đáng khinh như cô không chứ?”

Tôi bực bội quệt miệng: “Đại ca à, tôi nay 27 tuổi, lớn thế mà còn giả bộ như thiếu nữ thuần khiết, chẳng phải giả dối quá sao? Tôi thấy, vẻ đáng khinh hợp với thân thục nữ tôi hơn nhiều.”

Ngoài đời tôi là người hào phóng thoải mái, trên mạng tôi là người nhiệt tình không kiêng dè, kì thật bây giờ tôi có chút khó chịu, thật là, khó chịu sáng giờ rồi mà còn gặp phải mấy lời này.

Tôi chỉ mới 24, nhưng lên mạng tôi lại khai man, đeo lên hình tượng bà dì đứng tuổi, profile ghi là trạch nữ già bốn mùa ở nhà, hoặc lâu lâu lại đổi sang nick Thiếu Nữ Yêu Màu Mưa Xanh Miết, trà trộn khắp nơi trên diễn đàn, chém gió tám nhảm đủ thứ.

Chăm sóc vườn ảo, chat chit, đi lừa gạt tình cảm mấy cậu trai ngây thơ, trăm ngàn biểu hiện cho thấy tôi cũng chẳng phải thục nữ lương thiện gì, nhưng lên mạng cũng chỉ cho vui thôi mà.

Chuyện trên thế giới mạng này, thật thật giả giả, đâu ai quản được, mọi người hỗn loạn đủ trò, vui là tốt rồi, vui là tốt rồi.