Chương 26

Có những lúc càng muốn thấy người ta, thì lại càng không thể gặp được. Tựa như tôi lúc này, vốn tưởng Trình Gia Gia sáng sớm đã đứng dưới lầu đợi tôi, thì nhất định cuối tuần sẽ hẹn tôi ra ngoài chơi, tôi ngồi trong văn phòng Ứng Nhan tới tận tan tầm, nhưng tuyệt không có cú điện thoại nào của anh.

Tôi nén nỗi thất vọng trong lòng xuống, yên lặng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về. An An đã dạy tôi, lúc mới quen biết thì nhất quyết không được chủ động, làm được điều đó, dù không phải mỹ nhân, thì cũng làm cho hình tượng mình trong lòng đàn ông đẹp lên một ít. An An còn dạy, dù nhớ muốn chết, nhưng vẫn phải để đàn ông chủ động nói ra. Cảnh giới của nghệ thuật cưa trai, là làm sao cho cô cưa trai, nhưng trai lại tưởng như trai đang cưa cô.

Nhưng mà, tôi đoán An An cũng chỉ lý luận suông thôi, mỗi lần tôi hỏi cô ấy hành động cụ thể thế nào, cô ấy lại nói lung tung trái phải.

Như vậy, theo như lý luận lấy lui làm tiến của An An, tôi âm thầm chấp nhận đường lối đúng đắn là làm ngọc nữ thanh thuần, cho nên, nếu cuối tuần này mà Trình Gia Gia vẫn không xuất hiện, thì tôi chỉ có nước ngồi nhà ôm máy vi tính thôi.

Lúc tôi một người một túi, chân cao chân thấp đi ra cửa lớn công ty, đứng ở ven đường đợi xe thì tin nhắn của Trình Gia Gia đến: “Nha Nha, tối nay công ty anh có cuộc họp rất quan trọng, có khả năng kết thúc muộn, không tới tìm em được, mai anh rảnh, em rảnh không, được thì mình đi biển chơi.”

Tôi lại khôi phục hi vọng rồi, chẹp, ngày mai thừa lúc anh vui vẻ, phải hỏi xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì mới được.

Tôi đang tập trung suy nghĩ thì xe Ứng Nhan trờ tới, cửa bật mở, hắn thò đầu ra cửa sổ nói với tôi: “Nha Nha, lên xe, tôi đưa cô về một đoạn.”

Ứng Nhan gần đây quả thật nhiệt tình trên mức bình thường, làm ý nghĩ hắn thầm thích tôi lại manh nha trong đầu. Tôi nhanh chóng xua tay: “Không cần, không cần đâu, tuyến xe 18 tới rồi ạ.”

Ứng Nhan mất kiên nhẫn, trừng tôi, cặp mắt hoa đào giờ biến thành hình tam giác: “Nhanh lên chút đi, chỗ này không được đậu xe.”

Aaaaa, tôi nhất định là có thể chất thích ngược, mấy ngày nay Ứng Nhan mặt mày dễ chịu, giọng điệu ôn hòa khiến tôi cực kì không quen, hiện giờ hắn bực mình quát tôi một cái, tôi lại nhảy ngay lên xe hắn ngồi. Trong lòng tôi thở phào, bộ dạng này mới chính là Ứng Nhan nha.

Ứng nhan dứt khoát không thèm thương lượng với tôi nữa, lái cái xe con tới một tiệm ăn, xoay người bước xuống: “Chưa ăn cơm phải không? Tiệm này bán hải sản rất ngon đấy.”

Bụng tôi kịp thời ọt lên một tiếng phối hợp, tôi xuống xe, ngó ngó quán ăn, mặt tiền thiệt là nhỏ nha, còn nhỏ hơn quán lần trước tôi với Trình Gia Gia ăn nữa. Tên Ứng Nhan này, nhất định là keo kiệt tiếc tiền rồi, nhìn cái xe con rách của hắn thì biết, nhân viên nghiệp vụ bình thường mà còn đi cái xe to gấp mấy lần xe của hắn.

Tôi hoài nghi đi theo Ứng Nhan vào trong quán, thấy hắn đang đứng tính toán chi li với ông chủ: “Cua tươi ngoài thị trường bán có mười đồng* một con, chỗ này ông bán những hai mươi nguyên*, cắt cổ người ta à?!”

[1 đồng = 1 nguyên = 1 nhân dân tệ. Theo mình search trên wiki là thế, không biết khác nhau ở chỗ nào nữa :-s]

Khách ăn bên cạnh ồn ào nhìn người đàn ông tinh anh mặc âu phục, mang giày tây, trên mặt viết mấy chữ “Ta là nhân tài!” đang đứng trả giá, tôi liếc nhìn bảng giá của quán, rồi vì Ứng Nhan mà thở dài một tiếng, ở đây đắt nhất là cua hai mươi lăm nguyên một phần, những thứ khác đều là mười nguyên một phần hết.

Tôi lặng lẽ đi tới cạnh Ứng Nhan, kéo kéo tay áo hắn: “Quản lý Ứng, chúng ta qua bên kia ngồi đi. Hôm nay anh đưa tôi về, nên bất luận thế nào cũng phải cho tôi một cơ hội, để tôi trả tiền có được không?”

Ông chủ đang bị Ứng Nhan oanh tạc đầu óc tới choáng váng, nghe thấy lời của tôi, liền nhiệt tình xoay người về phía tôi tiếp đón: “Tiểu thư, cô muốn ăn gì trước?”

“Một phần trứng chần nước sôi, một phần sò hấp trước đi.” Không đợi tôi mở miệng, Ứng Nhan đã nhanh nhảu gọi món.

Ông chủ há hốc mồm, trợn trắng mắt mà nhìn Ứng Nhan, tôi đoán chừng trong lòng ông ấy hẳn đang rít gào, mày ăn trứng chần nước sôi, thế qué gì mà lại đi cãi giá cua với tao…

Ứng Nhan không thèm để ý, lôi tôi về chỗ ngồi, nói với tôi trứng chần nước sôi ở đây vừa rẻ lại vừa ngon.

Nhưng mà Ứng ca ca à, dù ngon lành đến thế nào, thì nó cũng chỉ là một chén trứng chần nước sôi thôi mà, có phải hay không?

Tôi ngó bảng giá, trứng chần nước sôi 8 nguyên, sò hấp 12 nguyên – đây là hai món rẻ nhất trên bảng giá.

Món ăn nghi ngút khói nhanh chóng được đem lên, Ứng Nhan đi trước một bước, bưng lấy đĩa sò hấp, tôi đang chuẩn bị bưng cái phần trứng chần nước sôi nghe nói rất ngon kia lên thì Ứng Nhan đem con sò để trước mặt tôi, cười híp mắt: “Nếm thử đi, rất tươi ngon nhé, tôi vào đây nếu không ăn trứng chần nước sôi thì là ăn cái này đấy.”

Rồi hắn xoay người bưng lấy chén trứng chần nước sôi, thổi phù phù rồi kê lên miệng hớp một miếng, cái chén tỏa khói thơm lừng, hắn cũng ngon lành hà ra một hơi khói.

Chẳng biết sao cảnh tượng này lại làm cho lòng tôi có cảm giác quái lạ, ê ẩm, cái tên Ứng Nhan này, nhiều lúc cũng không đến nỗi đáng ghét như thế.

Lời Ứng Nhan giới thiệu quả không sai, cái quán nhỏ xíu không nhìn kĩ là không thấy này, đồ ăn nóng sốt ngon tuyệt, mì sợi dai dai, ngay cả gia vị cũng được nêm nếm vô cùng đặc biệt. Tôi ăn sạch bong nguyên tô lớn, tới chút nước canh cũng không còn.

Hành động này đã gây ra hậu quả nghiêm trọng, sau khi Ứng Nhan đưa tôi về nhà không lâu, tôi phải ôm bụng lăn vào WC, tôi ngồi trền bàn cầu, một bên thống khổ xoa bụng, một bên oán hận Ứng Nhan. Bà nó chứ, không chừng là do ông chủ quán trả thù Ứng Nhan, cho vào trong đó nước rửa mặt hay nguyên liệu thừa gì đấy.

Bụng tôi trước giờ rất yếu, thường xuyên bị đau. Lúc từ WC đi ra, tôi không dám chậm trễ, vội vàng uống thuốc tiêu chảy rồi mới dám ôm laptop lên giường.

Gần đây chẳng biết Thiện Giải Nhân Y bận gì mà mỗi lần online đều chẳng thấy tăm hơi cậu ta, hôm nay vào diễn đàn thấy ava cậu ta sáng trưng, tôi vô cùng vui vẻ nhào tới: “Nhân Y, Nhân Y, mấy nay anh đi đâu thế? Em nhớ anh muốn chết hà!”

Nhân Y ca ca dịu dàng xoay người ôm tôi, chứ không như trước nhào vào hôn tôi: “Tiểu Nước Tương, anh có bạn gái rồi.”

Tôi sửng sốt, lòng bỗng dấy lên cảm giác mất mát buồn bã, cậu nhóc năng động lúc nào cũng vây quanh tôi trên diễn đàn, lúc nào cũng bị tôi trêu chọc, nay có bạn gái rồi, là mến, là yêu đó.

Tôi quăng ra cái icon tươi cười, nhưng mãi chẳng biết nói gì, chỉ gõ ba chữ: “Chúc mừng nha.”

Cậu ta cũng mỉm cười: “Nước Tương, em cũng không nên treo bản thân trên mạng suốt ngày thế, ra ngoài tìm bạn trai đi.”

Nhân Y ca ca hình như rất bận, nói mấy câu lại lặn mất tăm, không biết là log out hay invisible.

Nhìn cái ava xám xịt kia, cảm giác mất mát của tôi lại càng thêm mãnh liệt, aii, mạng ảo là thế này đây, ai cũng có cuộc sống của chính mình, sẽ không ai bên ai suốt đời, rồi cũng mỗi người mỗi ngã mà thôi.

Hiếm khi tôi lại đa sầu đa cảm, thương xuân bi thu cảm hoài thời gian của nhân sinh như vậy, thế mà cái bụng tôi lại rất phá phong cảnh, bắt đầu quặn lên, chẳng những đau bụng, mà còn có cảm giác lợm miệng buồn nôn, tôi chỉ kịp nói với Chi Chi muội trên diễn đàn một câu: “Xong rồi, tôi bị tiêu chảy!” Rồi thẳng hướng WC mà chạy.

Lần này bị tiêu chảy thật nặng, chẳng giống những lần tiêu chảy trước kia chút nào. Trước đây bị tiêu chảy, tôi chỉ cần uống hai viên thuốc xổ là ổn, lần này chỉ sau khi tôi uống thuốc có mười phút, thì đã thế mạnh như nước mà ói tới mịt mù trời đất.

Tôi không biết mình đã vào WC bao nhiêu lần, chỉ nhớ rằng liên tục sau đó, tôi vừa ra đã phải cắm đầu vào lại WC, ngay cả thay quần áo đi bệnh viện cũng không kịp, lần cuối vào WC thì tay chân tôi đã bắt đầu run lên.

Trong bụng đã trống trơn, tuy không còn cảm giác muốn tiêu chảy, nhưng đầu tôi càng lúc càng choáng, tay càng lúc càng tê, tôi biết đây là tiêu chảy cấp nặng, bị mất nước rồi.

Bệnh này không nằm nhà nghỉ được, phải đi bệnh viện. Tôi thử thay quần áo rồi đứng lên, còn chưa đi đến cửa, chân tôi đã nhũn ra, ngã ngồi trên sàn nhà trơn nhẵn.

Trong nhà trống trơn, trên sàn mình tôi ngồi, lặng im tới quỷ dị, tựa hồ thế gian chỉ còn lại một mình tôi, tôi ngồi đó, khóc không ra nước mắt.