Chương 33

Sau đó, đúng như tôi dự đoán, ava của Nhân Y luôn luôn là màu xám, lâu lâu tôi lại ngây ngốc nhìn biểu tượng của cậu ta, tôi không biết cậu ta ở nhà hay đi vắng, online hay offline, có lén lút lên xem chúng tôi chat hay không, tôi không biết. Những lúc như thế, tôi lại tự cười mỉa bản thân, nhủ thầm, cậu ta chăm sóc bạn gái còn không kịp, làm sao có thể rảnh rang ẩn nick đi làm cái chuyện tầm phào đó chứ. Nhưng mà, Nhân Y dù gì cũng là bạn trai tốt, toàn tâm toàn ý với người mình yêu.

Rất nhanh sau đó tôi chẳng còn thời gian để ngẩng người nữa, cuối tháng mười một, gần một tháng nữa đến Giáng Sinh, sắp tới là thời gian bận rộn nhất của công ty, chẳng khác gì giờ cao điểm cuối năm. Các phòng ban trong công ty đều bận bịu, bên này Ứng Nhan cũng có rất nhiều việc, hắn liền bảo cậu thực tập sinh sang giúp An An, chiếm lấy tôi làm giúp việc. An An cũng làm việc điên cuồng. An An làm hóa đơn, so với Ứng Nhan có khi còn bận hơn, cô ấy lại sắp lấy chồng, công việc các loại chồng chất như núi cũng đủ làm cô ấy đau đầu. Tuy rằng dưới tay cô ấy còn có một thực tập sinh để phụ giúp, nhưng cậu ta không có chuyên môn, An An bên đấy cứ nghiến răng oán hận không thôi.

Xế chiều hôm nay, lúc tôi ở văn phòng Ứng Nhan phụ kiểm tra đối chiếu vốn nhân công tháng tư, bảng kê khai chi chít cột dọc làm mắt tôi cứ hoa lên, thì Trình Gia Gia gọi đến: “Nha Nha, tối nay cùng đi ăn đi, em dẫn em đi Thanh Hải ăn đồ biển, ăn ở nhà hàng trên tàu.”

“Được.” Tôi sảng khoái đồng ý, đề nghị này rất hạp ý tôi, tôi thích ăn hải sản, lại càng thích những thứ mới mẻ, ăn ở trên thuyền, chẳng phải cũng là ăn trên biển sao? “Nhưng mà đi Thanh Hải, vừa đi vừa về mất gần bốn tiếng, buổi tối có về kịp không?”

Trình Gia Gia đã sớm có kế hoạch: “Không thành vấn đề, lão Lục* với vợ nó cũng đi, bốn người đi chung xe, trễ thế nào cũng tự về được.”

[cách gọi bạn bè nam của Trung Quốc, chuyển ngữ lại Ri thấy không được hay, nên để như thế, nếu không hợp thì cứ góp ý nhé, Ri sẽ chuyển lại ^^]

Lão Lục là bạn chung đại học với Trình Gia Gia, vô cùng biết ăn nói, hai người họ với Ứng Nhan ở chung một phòng kí túc, quan hệ của bọn họ tốt đến mức cùng chung ý kiến và quan điểm. Theo lời lão Lục, bọn họ chẳng hề thích giặt quần áo, chỉ có mỗi Ứng Nhan là ngày nào cũng giặt, có lúc chẳng còn đồ mặc, mọi người giật đồ Ứng Nhan mà mặc. =.=

Lão Lục bây giờ cũng khá thân thiết với chúng tôi, lần đầu tiên Trình Gia Gia dẫn tôi đi chơi với bọn lão Lục thì anh ta bị vẻ bề ngoài hiền lành của tôi làm mờ mắt, muốn chuốc rượu tôi, không ngờ cuối cùng lại bị tôi chuốc tới gục xuống bàn. Từ đó về sau, tôi với lão Lục “đánh nhau xong mới thành bằng hữu”, anh ta rất hoan hỉ mời tôi đi uống rượu, về mặt này anh ta giống y chang Tiểu Mĩ, không hạ được tôi thì không thể báo thù rửa hận. Cũng không nên nói tửu lượng của tôi với anh ta tương đương, mà nên nhìn người đứng ở sau lưng tôi kìa, anh ta muốn báo thù thì nhiệm vụ này đúng là bất khả thi rồi.

Tôi đôi lúc lại thấy kì quái, nếu quan hệ của Trình Gia Gia với Ứng Nhan tốt như thế, sao chẳng thấy lần nào anh rủ Ứng Nhan cùng đi chơi, đến nỗi lão Lục cũng nhắc, lâu rồi chẳng thấy Ứng lão đại đâu, khi đó Trình Gia Gia lại đấm lão Lục, nói quên mất rồi, để lần sau đi. Nhưng mà lần sau của lần sau cũng chẳng thấy tăm hơi Ứng Nhan, điều này làm tôi không khỏi nghi ngờ, có khi nào Trình Gia Gia với Ứng Nhan có tư thù gì chưa giải quyết xong không?

Lúc tôi đang nghĩ như thế, Ứng Nhan đã đi tới, tôi sợ tới mức tay run cả lên, trực tiếp cúp điện thoại của Trình Gia Gia.

Ứng Nhan cau mày gõ lên bàn tôi một cái, đưa cho tôi một bảng kê khai nữa: “Đang giờ làm, chú ý đi. Đây là bản báo cáo kỷ luật công tác tháng này, cô căn theo đây mà khấu trừ tiền lương theo số ngày đi muộn đi, ngày hôm nay tăng ca làm cho xong luôn.”

Tôi há mồm trợn mắt nhìn bảng báo cáo, ông chủ à, anh không đưa sớm một chút được sao, tôi vừa mới tính lương xong, nếu thêm cái khấu trừ tiền phạt này, chẳng phải là tính lại một lần nữa sao.

Thái độ của Ứng Nhan với tôi gần đây cũng không tệ, vì thế tôi đánh bạo mở miệng: “Quản lý Ứng, tôi tính lương xong cả rồi, khấu trừ tiền phạt này có thể để lần sau trừ vào tiền thưởng không?”

Tôi không dám nói buổi tối tôi có hẹn, nhưng chắc hắn nghe được rồi.

Chỉ thấy mũi Ứng Nhan hếch lên: “Không được, phải trừ ngay lần này, lần sau có lỗi trừ khác.”

Ứng Nhan mỗi lần trưng ra vẻ mặt này đều mang ý nghĩa là không cho ai thương lượng, tôi chán nản bắt đầu tính toán số tiền “đi đánh lén” tháng này của Ứng Nhan, trong công ty đi trễ về sớm, lén ra ngoài ăn sáng đều bị trừ lương.

Ứng Nhan mang ánh mắt ai oán kia bị Thọ Phương Phương có việc kéo đi rồi, Thọ Phương Phương đúng là người tốt nha. Ứng Nhan vừa ra khỏi cửa, tôi đã tức tốc gọi cho Trình Gia Gia, báo tin dữ: “Buổi tối em phải tăng ca tính tiền lương, không đi được.”

Trình Gia Gia vẫn thấu hiểu lòng người như thường lệ, lập tức an ủi tôi: “Không sao, chẳng phải chỉ là tính lương sao, buổi chiều em cứ soạn ra sơ lược đi, tối anh cử Tiểu Trịnh bên công ty anh qua phụ em đối chiếu, hai người cùng làm là được, nhanh lắm.”

Ạch, tôi quên mất Trình Gia Gia cũng là ông chủ, Tiểu Trịnh này chắc cũng na ná như tôi, là người mới, ai cũng có thể sai phái được, tôi lập tức nghĩa chính từ nghiêm từ chối: “Thôi, sao làm thế được, Tiểu Trịnh người ta không cần nghỉ ngơi sao?”

Trình Gia Gia ở đầu dây bên kia suy nghĩ một chút, rồi nghiêm trang nói: “Như vầy đi, chúng ta đi ăn trước, cơm nước xong xuôi anh đưa em lại đó, chúng ta cùng đối chiếu.”

Tôi vô cùng cảnh giác dụng tâm của anh: “Hay là thôi đi, quay về cũng đã trễ lắm rồi, quá nửa đêm, chúng ta cô nam quả nữ lên công ty làm cái gì, qua nhà em tiện hơn.”

Trình Gia Gia cười ha ha: “Được, cứ vậy đi, qua nhà em. Để tan tầm rồi anh qua đón em nhé.”

Tôi vừa để điện thoại xuống thì Tiểu Lí ca ở bên kia nhếch miệng lên, tôi lạ lùng hỏi: “Tiểu Lí ca, em tăng ca mà sao anh mừng thế hả? Cười sung sướng như thế.”

Tiểu Lí ca không nhếch miệng nữa, mà nhếch mắt, dùng sức nháy nháy về phía tôi: “Nha Nha, cô đúng là dở hơi, khó trách quản lý Ứng lại nhìn cô với con mắt khác với khi nhìn tụi tôi.”

“Anh lại thế nữa rồi.” Tôi đã quen việc Tiểu Lí hay cáp đôi tôi với Ứng Nhan, nên cứ tự nhiên mở bảng báo cáo ra tiếp tục công việc.

Tiểu Lí ngó cái cửa, bĩu môi khinh thường: “Nha Nha, cô cứ giả bộ đi, trong lòng cô còn rõ ràng hơn ai khác, vì cái gì mà mỗi lần cô có hẹn, quản lý Ứng lại cho cô tăng ca hả?”

“Công việc cần gấp thôi.” Tôi nhanh nhẹn gõ máy tính toán, quản suy nghĩ của Ứng Nhan làm gì, dù sao đêm nay cũng đã định tôi sẽ được đi thuyền rồi, há há, trên biển ngắm trăng ăn hải sản, đẹp tuyệt vời nha. Biển ơi, ta tới đây!

Tâm tình tôi vô cùng tốt, bà nó chứ, sao đời lại đẹp thế nhỉ, lúc tan việc tôi đã tính hơn non nửa, chỉ đợi về nhà đối chiếu đúng sai thôi. Lòng tôi khoái trá thu thập đồ đạc này nọ chuẩn bị rời đi, đột nhiên thấy An An hớt hải chạy vào: “Nha Nha, cấp cứu cấp cứu, mau tới phụ!”