Chương 34

An An một bên kéo tay tôi, một bên tiếp tục gọi điện thoại: “Hả, nhiều người lắm à, mẹ tiếp tục kiên trì cầm cự đi, con hiện giờ thực tình chưa đi được. Thế cuối cùng chiết khấu là bao nhiêu? Giảm giá được bao nhiêu ạ?”

Đến khi tới phòng kế toán, tôi cũng đã nghe được đại khái đang xảy ra chuyện gì, mẹ An An đang giúp cô ấy mua giường, hôm nay là ngày giảm giá cuối cùng, An An với mẹ cô ấy thống nhất hôm nay đi chọn, cuối cùng Tiểu Lệ hôm nay lại bị sốt nên nghỉ phép. Thân là tổ trưởng, thấy người khác còn bộn bề việc, An An không còn cách nào ngoài việc nhận luôn phần danh sách của Tiểu Lệ, cái này làm tới tan tầm cũng chưa xong, mà tới chừng đó thì khu mua sắm đóng cửa mất rồi, thế nên cô ấy lôi tôi qua làm tráng đinh*.

[tráng đinh: thanh niên khỏe mạnh, trai tráng, ở đây ý nói Nha Nha có sức như trai tráng để giúp ấy mà =))]

Ơn của An sư phụ với tôi cao như núi, suốt nửa năm qua cô ấy luôn bảo vệ tôi, giờ cũng đã tới lúc tôi tỏa sáng lòng biết ơn rồi. Không nói hai lời, tôi lập tức bỏ nam sắc vì nghĩa tôn sư! Chờ An An đi rồi, tôi lần thứ hai báo tin dữ cho Trình Gia Gia: “Xong rồi, hiện giờ không đi được nữa, tổ trưởng của em ra ngoài rồi, giờ còn một đống to tướng danh sách với hóa đơn chưa làm xong này, mai là phải nộp rồi.”

Trình Gia Gia trầm ngâm một chút: “Giờ em đang ở công ty một mình à?”

Phòng kế toán giờ chỉ còn mình Tiểu Trương với Tiểu Vương, nhưng mà bọn họ cũng đang bận tối mắt với việc của mình, không giúp tôi được. Tôi bắt đầu sửa sang chồng danh sách: “Còn hai đồng nghiệp nữa, nhưng mà họ cũng đang vội, phỏng chừng hôm nay xong việc rất muộn, phải cố hết sức thôi. Bọn anh đi đi, ăn nhiều một chút, ăn luôn phần em cũng được.”

Trình Gia Gia bị tôi chọc cười: “Không có em anh đi làm gì, để vợ chồng lão Lục vui vẻ với nhau được rồi.”

“Nha Nha, em ở công ty thì dù gì cũng chỉ có mình em làm, đem tài liệu về nhà đi, về nhà thì có anh giúp em xem xét chi tiết mà.” Giọng anh thấp xuống, hồ như đang thầm thì bên tai tôi, khiến tai tôi ngứa tận vào lòng: “Hai ngày rồi mình chưa gặp nhau.”

Anh! Lại bắt đầu phóng điện rồi! Công lực phóng điện càng ngày càng cao, cách nhau cả một đường dây điện thoại thế mà tôi vẫn cứ ngất ngư thế này, không cầm lòng được phải đồng ý.

Để điện thoại xuống, tôi mới phát hiện việc cần làm quả thật nhiều lắm, đương bận rộn sửa sang lại thì Ứng Nhan đã tới, nhìn thấy tôi ở phòng kế toán, hắn ngẩn ra, có chút giận dữ: “Cái cô An An này, sao lại lôi cô đến đây làm chứ, Nha Nha, phòng kế toán thực sự không cần cô nhúng tay vào đâu.”

Ầy dà, Ứng Nhan thành kiến An An rồi, việc này hình như bắt nguồn từ tôi. Tôi nhanh chóng bước lên hai bước, mở miệng giải thích: “Việc kết hôn của An An quan trọng hơn, với lại hôm nay có người xin nghỉ phép, cô ấy không có nhờ tôi giúp, là tôi tự tới đây đó, không liên quan gì đến cô ấy đâu.”

Ứng Nhan không thèm nhắc thêm, nhìn thấy ánh mắt tôi có phần xúc động, cuối cùng nói một câu: “Cái bản kỷ luật kia mới đưa lên, trừ tiền tháng để sau cũng được. Ăn tối chưa? Chưa thì cùng ăn đi. Đi nào!”

Tôi sợ tới mức hoa dung thất sắc, cùng hắn ăn cơm hả? Tha cho tôi đi!!!

Ăn cơm cùng hắn hai lần, lần đầu ăn ở canteen công ty, bị Thọ Phương Phương ghét, lần thứ hai lại càng thảm thiết, đi ra ngoài ăn có một bát trứng thôi mà cũng bị tiêu chảy, ói mửa tới chết đi sống lại: “Thôi thôi thôi, tôi biết rồi, anh đi trước đi, tôi có hẹn thì đi theo anh làm gì?”

Ứng Nhan vốn đang chuẩn bị đi ra ngoài, phút chốc quay lại: “Bạn trai?”

Tôi nghĩ nghĩ, tình trạng gần đây với Trình Gia Gia đúng là như thế, xem tiến triển thế này, tới nghỉ đông là có thể dẫn anh đi gặp ba mẹ rồi, thừa nhận cũng không sao, có bạn trai là việc quang minh chính đại mà: “Vâng.”

Nhìn mặt Ứng Nhan có chút thay đổi, tôi nhanh chóng bày tỏ thái độ yêu việc như yêu bồ: “Ăn một bữa cơm thôi, nhanh lắm, ăn xong tôi lập tức tăng ca làm việc mà, buổi tối nay nhất định làm xong, lãnh đạo nhà anh cứ an tâm, tôi không để việc tư ảnh hưởng việc công đâu.”

Ứng Nhan không thèm nói, nhìn tôi một cái, nhếch môi, không nói thêm câu nào nữa, rời đi.

Tôi lau mồ hôi, tiếp tục thu dọn đồ đạc, lúc Trình Gia Gia tới đón tôi đã là sáu giờ, tầm giờ này trong mùa, sắc trời đã muốn tối đen, ráng chiều hồng dần đẹp đẽ lặn xuống sau màn đêm. Tôi ngồi vào trong xe anh, nhìn dòng xe như nước cuồn cuộn bên ngoài, đèn đuốc đầy màu sắc, bỗng nhiên có cảm giác không thật, trăm hoa cùng nở không khỏi khiến tôi hoa mắt thất thần, lại có chút gì đó bất an không yên.

“Sao thế?” Trình Gia Gia nhìn thấy tôi khác lạ, quay đầu lại hỏi: “Làm việc mệt quá sao?”

Tôi lắc đầu, cái phận đen đủi này bỗng dưng lại được vận may đánh úp thế, cũng nên có quá trình hợp lý một chút chứ.

Trình Gia Gia bỗng dưng xoay người đến gần tôi, khoảng cách của chúng tôi giờ chỉ còn trong gang tấc, tôi có thể ngửi được mùi trên áo anh, cơ hồ nhiệt độ trên cơ thể anh đều truyền tới tôi. Tôi hoảng sợ, với một người có kinh nghiệm ôm hôn như tôi mà nói, tư thế này không khỏi làm người ta nghĩ sai nha. Tôi cà lăm, lắp bắp nói: “Anh làm gì vậy?”

Anh nắm lấy dây an toàn, lưu loát cài lại cho tôi, mỉm cười: “Em hi vọng anh làm cái gì?”

Trên mặt lại bắt đầu nóng lên, cái anh này, cười đến ý vị thâm trường như thế, làm tôi phải xấu hổ cúi đầu.

Tôi chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, thì trên mặt đã có một đôi tay áp lên, tôi còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị xoay mặt qua, có gì đó ấm mềm nhẹ nhàng lướt trên môi tôi, sau đó, tôi mơ hồ nghe thấy giọng nói của anh: “Có phải là thế này không?”

Trình Gia Gia ở trước mặt tôi, đôi mắt đen tuyền của anh giờ trở nên sâu thăm thẳm, nhìn chăm chú khiến tôi ý loạn tình mê. Hồi mã thương!* Trước khi đại não tôi hoàn toàn mất khả năng hoạt động, tôi chỉ có thể nghĩ ra danh từ này.

[hồi mã thương : quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào địch.]

Trong xe vốn đã rất ấm, anh lại còn đốt thêm lửa. Anh rất có kỹ xảo, tôi lại trống vắng lâu ngày, ngay từ đầu anh chỉ muốn trêu đùa tôi một chút, nhưng mà hai người trưởng thành với nhau, chẳng mấy chốc dục hỏa lại trào dâng, khiến tôi với anh đều kiềm lòng không đặng.

Có ai đó đã từng nói, thân mật trên xe, tình cảm lại càng mãnh liệt, cái dây an toàn giờ đây chắn giữa chúng tôi, hoàn thành nhiệm vụ “bảo vệ” tôi, anh rụt về một tay đang ôm tôi, với ra cởi dây an toàn, bình thường chỉ dùng chút sức là cởi được, ai ngờ anh cởi mãi không xong, phải oán hận thấp giọng mắng một câu.

Giọng anh rất nhỏ, nhưng tôi vẫn còn nghe được, anh nói: “Cài lên làm chi không biết nữa.”

Chúng tôi không thân mật được nữa, bởi vì tôi bật cười. Nhìn thấy vẻ mặt ai oán trẻ con của anh, tâm tình tôi cực kì khoái trá, ha ha, thật là thú vị, thật là thú vị nha.

“Cười đã chưa?” Anh rốt cục buông tha trận giằng co với dây an toàn, chồm tới sát ngực tôi, bờ môi anh vì hôn kịch liệt mà hồng nhuận lên, hấp dẫn trước mắt tôi, lần đầu tiên tôi thấy môi đàn ông lại đẹp đến thế, tới nỗi chỉ muốn cắn một cái.

Tim tôi lại bắt đầu như con nai con, thế mà anh lại nở nụ cười, hôn lên môi tôi lần nữa: “Em mà còn đỏ mặt nữa, anh sẽ mặc kệ hậu quả đấy.”