Chương 54

Trình Gia Gia nhanh chóng giật lấy tờ khăn giấy luống cuống tay chân lau bàn, quay đầu lại lo lắng nhìn tôi.

Tôi tỉnh táo lại, xoa xoa cơ mặt đang cứng ngắc, khó thở có ích gì, chuyện cũng đã xảy ra rồi, chợt thấy hình như còn có gì đó không ổn, tôi ngẩng đầu, vô cảm nhìn anh: “Rốt cục thì, Thiện Giải Nhân Y là ai? Anh hay vẫn là Thôi Nam?”

Trình Gia Gia tránh tầm mắt của tôi, cúi đầu: “Anh.”

Tốt, có tiến bộ, anh ít nói dối tôi hơn rồi, lần trước trên diễn đàn tôi hỏi anh có biết tôi ngoài đời hay không, anh còn trả lời chắc như đinh đóng cột, không biết. Nhớ lại những cuộc cãi nhau vui vẻ trên diễn đàn, tôi thực sự không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh: “Có phải anh nhìn thấy tôi xấu mặt, thì anh với em gái anh mới thấy đắc ý hay không?”

Trình Gia Gia vọt ngẩng đầu lên: “Không phải! Không phải, Nha Nha, anh đầu tiên không biết là em, anh chỉ ẩn xem bọn em vui đùa thôi, cảm thấy thực thú vị, nên mới…”

“Mới giả thiếu nam thuần khiết lên mạng gạt người?” Thấy anh mở mồm muốn bào chữa, tôi nhẹ nhàng bâng quơ bỏ thêm một câu: “Anh cũng đừng nói về sau anh không biết tôi là ai.”

Lời Trình Gia Gia vừa đến môi đã bị nghẹn lại trên miệng, anh mở miệng chật vật nhìn tôi, thật vất vả thốt một câu: “Thực xin lỗi, Nha Nha.”

Thấy bộ dạng anh thế này, tôi chẳng những không thấy thống khoái, trái lại càng thêm bực mình, nghiêng đầu, gượng gạo mở miệng: “Anh làm sao biết tôi là ai?”

Trình Gia Gia không trả lời tôi, cắn chặt môi, bỗng nhiên anh xoay người lại, nắm chặt lấy cánh tay tôi: “Nha Nha, anh thừa nhận, anh ban đầu ở trên mạng không hề nghiêm túc, cũng không có ý đinh hẹn hò với em, thuần túy chỉ là tò mò thích thú mà thôi, em cứ nói anh vì Tiểu Thanh mà báo thù em, chuyện này sao có khả năng, em cũng không còn nhớ nhiều, sao anh lại phải vì người khác mà đùa với tình cảm của mình.”

Những lời này anh nói trong vẻ vô cùng kích động, ngực không ngừng phập phồng, ánh mắt sáng lên nhìn tôi: “Anh lúc đầu không biết em là ai, chỉ biết em là một cô gái rất vui vẻ, em ở trên mạng sức sống tràn trề, nên anh mới giả ngây thơ mà chơi với em, qua một thời gian, anh mới nhận ra đã nuôi cho mình một thói quen, không làm gì lại muốn lên mạng, mà lên mạng rồi lại muốn gặp em.”

Trình Gia Gia ngừng lại một chút, nhíu mày, tôi nghĩ tiếp theo anh cũng nên vạch trần thân phận của tôi chứ, quả nhiên, anh mở miệng: “Ngày đó, Tiểu Thanh khóc lóc tới tìm anh, anh mới biết em là bạn gái thời đại học của A Nam. A Nam sau khi quen với Tiểu Thanh thì trong lòng vẫn áy náy về em, lại không dám tới tìm em, nên nó mới đăng kí một cái tài khoản QQ, thường thường sau lưng Tiểu Thanh mà dùng tài khoản này chat với em. Có một lần ra ngoài nó quên tắt QQ, bị Tiểu Thanh phát hiện, hai đứa cãi một trận to. A Nam bất đắc dĩ đáp ứng nó sẽ không đi tìm em nữa, sau đó Tiểu Thanh bắt đầu hoài nghi nó, thường xuyên đa nghi, sau đó còn vì chuyện này mà cãi thêm một trận nữa.”

Ông trời của tôi ơi, bạn bè trên mạng của tôi còn cả Thôi Nam nữa sao, tôi hỏng mất, tên đàn ông ấy đúng là chẳng từ thủ đoạn tồi tệ nào, tôi thật đã quá ngây thơ rồi. Giờ phút này tôi khắc ghi sự thật rằng mạng vô cùng ảo và hiểm ác.

Trình Gia Gia vẫn còn tiếp tục, dựa vào lời của anh tôi đại khái cũng rõ được đầu đuôi. Thôi Nam kia là sợ Tiểu Thanh náo nên không dám ở nhà online QQ, nhưng trong lòng lại muốn giữ liên lạc với tôi, ngày đó anh ta tới nhà Trình Gia Gia, thấy Trình Gia Gia chưa log out QQ đã đi ra ngoài, nên anh ta dùng tài khoản QQ của Trình Gia Gia add thêm diễn đàn của tôi vào, vốn anh ta nghĩ chờ Trình Gia Gia về rồi xóa đi, nhưng không ngờ Trình Gia Gia về nhanh thế, để anh ta không kịp thoát ra. Nếu lời Trình Gia Gia lần này nói đúng là sự thật, thì tôi với Trình Gia Gia quen nhau thật cũng rất thần xui quỷ khiến, Thôi Nam nhất định không nhận ra, anh ta mới là nguyên nhân mấu chốt đem chúng tôi lại với nhau.

Nhớ lại trước giờ tôi chẳng hề hỏi han chi li Thôi Nam, Thôi Nam tự do cũng đã quen thói, nay Tiểu Thanh lại áp lực anh ta như thế, khó trách anh ta không thích, có lẽ đây mới là nguyên nhân tình cảm tan vỡ giữa họ.

Tôi lắc đầu, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới đèn đường đã không còn thấy Thôi Nam nữa, lần này anh ta chắc đã nguội lạnh rồi chứ. Tên đàn ông này thật khó hầu hạ, phóng túng không quản được, anh ta quá mức tự do, tự do tới nỗi bò lên giường người khác rồi lại còn trách tôi không đủ quan tâm, nhưng mà có người quản rồi, thì anh ta lại khó chịu trốn chạy.

“Sau khi biết việc này, anh do dự thật lâu, theo lý thì, quan hệ của em với A Nam và Tiểu Thanh đã từng rất căng thẳng, anh dù thế nào cũng không nên tiếp xúc với em, mỗi lần nhìn thấy em online, anh không nhịn được phải thoát ra, anh cuối cùng cũng nói với chính mình, dù gì cũng chỉ là đùa vui trên mạng thôi, dù sao em cũng chưa từng nhìn thấy anh, anh cũng chẳng việc gì phải lo nữa.” Trình Gia Gia nắm chặt tay tôi, tiếp tục giải thích.

Tôi đối với lý do thoái thác của Trình Gia Gia nửa tin nửa ngờ, trong lòng vẫn có chút khó hiểu, nếu anh không muốn để cho tôi biết thân phận anh, vậy sao còn tung hình mình lên mạng, sao còn nhờ bà A Mai sắp xếp xem mắt tôi.

Đối với nghi vấn của tôi, Trình Gia Gia do dự một chút, nhưng vẫn mở miệng, lần này tung ra bom mà không hề báo trước: “Hình của anh lần đó là do Ứng Nhan tung lên, Ứng Nhan khoảng thời gian đó có hợp tác với bên công ty anh, thường xuyên đến công ty anh làm việc, làm xong việc thì thường đi ăn cơm với nhau. Có khi anh chat với em thì nó cũng ở cạnh xem kịch vui, ngày đó anh chỉ không chú ý một lúc, đã bị nó quăng một tấm hình lên mạng.”

Lại là Ứng Nhan, ngay cả hắn cũng nhìn thấy tôi diễu diễn, rốt cục là có bao nhiêu người núp sau lưng xem tôi xấu mặt mà cười hì hì đây, tôi phẫn nộ lắm rồi, chặn Trình Gia Gia lại: “Anh quá lắm rồi, coi như tôi không bằng em gái cao quý của anh đi, thì anh cũng đừng chơi tôi thế chứ, còn nói cho Ứng Nhan, hắn ta là cấp trên của tôi đó.”

Trình Gia Gia không dám biện bạch lại, chỉ là buồn rầu nhìn tôi, ủ rũ nói: “Nha Nha, anh sai rồi, khi đó anh thật liều, giờ anh tự làm tự chịu.”

Giải thích có tác dụng cái con khỉ, tôi phẫn nộ chỉ trích: “Tôi ở trong công ty ít nhiều cũng bị hắn khi dễ, hóa ra là vì chuyện này.”

“Không biết mà, nó đâu có biết em là Nước Tương, anh không nói cho nó biết thân phận của em, nó chỉ hóng xem kịch vui mà thôi.” Trình Gia Gia hơi kinh ngạc, thấy thần sắc xấu hổ cùng giận dữ của tôi, ngược lại lại bắt đầu an ủi tôi: “Cái tên này trước giờ đều vậy, đối với cấp dưới lúc nào cũng hà khắc, lúc trước mấy đứa bên hội học sinh bị nó chèn ép cũng liên thủ lại chống nó.”

Được rồi, tôi cũng chỉ hi vọng có thế, nếu đến Ứng Nhan cũng biết tôi là Nước Tương, thì tôi sống sao đây. Tôi suy sụp dựa vào sofa, tôi mệt chết đi được, đầu choáng quá, huyệt thái dương cứ giật mãi, việc này vượt quá năng lực thừa nhận của tôi rồi, tôi cần thời gian để tiêu hóa. Không biết tự khi nào, Trình Gia Gia đã nhích lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, trên mũi tôi lại truyền tới hương vị quen thuộc của anh, thân mật trước kia rõ mồn một trước mắt, tôi chỉ cảm thấy chua xót, tuy rằng bờ vai anh vẫn rắn chắc như ngày nào, lồng ngực của anh vẫn nóng rát như thế, tôi vẫn bất giác né xa, sau khi biết nhiều chuyện như vậy, tôi không tài nào đối mặt với Trình Gia Gia được.

Bây giờ chỉ còn lại một việc, đó là vì sao anh lại đi xem mắt, trước kia tình huống mơ hồ, tôi tin lời anh, bởi vì mẹ anh yêu thích tôi, nên anh mới gặp tôi, còn hiện tại thì… Tôi bỗng nhiên cảm thấy, giờ chuyện này có hỏi hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì, bất luận anh có mục đích gì, thì anh cũng đã tổn thương tôi đến thế này rồi. Tôi, không thể, toàn tâm tin tưởng anh nữa.

Về việc xem mắt này, Trình Gia Gia giải thích rằng, anh ở trên mạng gần gũi với tôi, càng lúc càng kiềm lòng không đặng, hơn nữa có mẹ anh ra sức thúc đẩy, anh ôm hi vọng tới gặp tôi. Đối với cái dạng này, tôi cũng chẳng biết là thật hay là giả, mà tôi trên thực tế cũng chẳng muốn phí sức điều tra nữa.

Trình Gia Gia nói xong, chăm chú nhìn tôi, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Anh đại khái là đang chờ quyết định của tôi, tôi há miệng thở dốc, lại nói không ra tiếng, hóa ra làm một cái quyết định lại khó khăn đến thế.

Ly trên bàn trà còn chút nước, tôi cầm lên uống một ngụm, nước sôi nóng rẫy cũng đã lạnh thành thấu, giữa trời đông rét lạnh thế này, uống một ngụm buốt đến tận xương.

Nuốt một ngụm trà đá này xuống, tôi bị cóng tới run, ngay cả giọng nói khi mở miệng cũng mang theo chút run rẩy: “Anh đi đi.”

Con mắt Trình Gia Gia bỗng chốc co rúm lại, câu trả lời của tôi khiến anh tỉnh mộng, anh ngẩng người chừng một phút đồng hồ, sau đó không hề quan tâm mà ôm lấy tôi: “Không được.”