Chương 70

Tôi nghĩ đến Trình Gia Gia thì trong lòng cũng nhất thời xao động, theo tính tình của anh mà nói, tuyệt đối không thể dễ buông tay như vậy. Nhưng lần này, anh hoàn toàn bị Ứng Nhan thuyết phục, một tuần sau đó, anh nói được làm được, không tiếp tục hiện lên trước mắt tôi, cũng không gọi điện cho tôi, chỉ đôi lần đêm dài người vắng nhắn qua một hai tin.

Điều này khiến tôi càng thêm bội phục Ứng Nhan, thường ngày nhìn hắn thế nào cũng không giống người biết ăn nói, phần lớn đều nói lời khách sáo với kẻ khác, lần này chẳng biết hắn làm thế nào để hoa sen mọc đầy lưỡi, có thể khiến Trình Gia Gia thay đổi như thế. Tôi nhớ tới đủ loại lằng nhằng của Trình Gia Gia hồi trước, có thể thấy được hắn trên cơ Trình Gia Gia nhiều, Trình Gia Gia xem ra là khắc tinh của tôi, còn Ứng Nhan lại là khắc tinh của anh.

Trước kia mỗi ngày Trình Gia Gia đều quấn quít lấy tôi thì tôi lại chẳng thấy gì, giờ cuộc sống không còn đầy ắp tin nhắn cùng cuộc gọi của anh, dường như trở nên thiếu vắng sao đó, những buổi khuya bất chợt nhận được tin nhắn cũng đủ để tim tôi đập rộn cả lên. Tôi cực kì khinh bỉ cái thể loại tâm tính này của mình, cũng đã hung hăng phỉ nhổ bản thân biết bao lần, cái gì chứ, thế khác gì coi thường mình hả. Vì thế, theo lẽ tự nhiên cùng đương nhiên, tôi vì không muốn mình bị coi thường, nên chẳng bao giờ hồi đáp lại tin nhắn của anh.

Rất nhanh sau đó tôi cũng chẳng có tâm tư để phong hoa tuyết nguyệt nữa, nguyên nhân là bận rộn cuối năm, nhân công phòng kế toán thực sự không đủ xài, cùng cấp bậc với An An trong phòng kế toán chính là hai nhân viên lâu năm, chị Tiểu Lệ và chị Tiểu Trương, hai người đó lại không hẹn mà cùng nghỉ để sinh con, thế nên Ứng Nhan vì đại cục mà trả tôi về với An An, tôi lại làm việc dưới trướng của An An.

Ở phòng kế toán một tháng trời, tôi muốn nát cả thây, nơi này thật con mợ nó chỉ có hai ba mống, tôi mỗi ngày đều mệt đến nỗi khi về tới nhà thì chẳng làm gì được nữa, trực tiếp vật xuống giường, ba cái chuyện tình cảm bá láp vứt hết ra đằng sau. Mà Trình Gia Gia bên kia nghe nói đang phải đấu thầu hạng mục nào đó cho Tân Giang, phỏng chừng thời gian này anh cũng bận việc, biểu hiện cụ thể chính là tin nhắn \’đêm dài người vắng\’ đã ít đến hiếm hoi, chuyện tôi và anh đến lúc này rốt cục cũng trở thành chuyện cũ.

Nhà mới của An An đã chuẩn bị xong rồi, cô ấy vui vẻ dọn vào ở chung với chồng, chờ năm sau mua thêm váy cưới nữa là xong. Chỉ là phòng của cô ấy còn thời hạn thuê khá dài, còn ba tháng mới tới hạn, vì để ba tháng này không bị lãng phí, cô ấy tìm khắp trong công ty xem ai có muốn thuê không thì chuyển nhượng quyền cho thuê luôn.

Phòng thuê kia của An An khá là tốt, tiền thuê không đắt, lại gần công ty chúng tôi, đi làm cực kì tiện, đi bộ năm phút là tới, còn phòng tôi thì sáng nào đi làm cũng sát nút giờ làm việc, thế nên mới đu lấy An An hỏi thuê, kì thật An An vì chồng mình nên mới bỏ căn hộ này, cuối cùng tôi nắm được cơ hội, bỏ nhà cũ, chuyển sang thuê nhà mới.

Cái con nhỏ Tiểu Mỹ kia cũng tới giúp vui, cô ấy nói nhà mình không tốt, nằng nặc đòi thuê chung với tôi, nói gì mà ở nhà thì không được tự do, giờ cô ấy cũng làm rồi, bla bla. Nhưng tôi biết cô ấy vì tên Ngả Lệ trên lầu nên mới đến, Ngả Lệ chính là chàng đẹp giai của công ty tôi mà Tiểu Mỹ từng xin số điện thoại, cô ấy tán điện thoại với giai đẹp gần nửa năm, xài đủ các chiêu thức mà chàng vẫn chửa đổ, thế nên nha đầu kia định dùng phương pháp hàng xóm lâu ngày sinh tình đây mà. Đối với chuyện náo nhiệt này của cô ấy, tôi cực kì vui, mặc kệ nha đầu này muốn cua giai cua gái cua gay gì, chỉ cần dọn qua đây, chia bớt tiền thuê với tôi là tôi sướng rồi.

Trong lòng tôi thầm tính toán, tiền tiết kiệm thuê nhà tháng này cộng với tiền thưởng cuối năm ở công ty, đại khái cũng gần bốn nghìn, bốn nghìn này đủ để mua cho mẹ tôi cái ghế mát xa rồi.

Thắt lưng của mẹ tôi trước giờ không ổn, từ tiểu học đến giờ tôi toàn phải giúp mẹ đấm lưng, giờ tôi đi làm xa chẳng mấy về nhà, ba lại là ông chồng to xác vụng về, nên chẳng còn ai đấm lưng cho mẹ nữa, lần trước tôi gọi điện về, mẹ nói thắt lưng ngày càng đau. Tôi luôn muốn mua cho mẹ cái ghế mát xa, nhưng mà bất hạnh cái tôi mãi vẫn chưa có tiền, tiền lương của tôi trừ ra tiền thuê nhà, tiền cơm, tiền sinh hoạt bên ngoài, mà tôi còn mua thêm bảo hiểm phụng dưỡng người cao tuổi nữa, cứ thế mỗi tháng cũng chẳng còn bao đồng, ý muốn này cứ chẳng bao giờ thực hiện được, lúc này có tiền rồi, rốt cục cũng đền bù được tâm nguyện.

An An nói năm sau tôi lên chức trong phòng kế toán, thì mức lương của tôi còn tăng thêm một bậc nữa, sang năm tôi phất lên cho coi, có thể ăn no mặc ấm sải bước ung dung ra đường rồi. Tôi vô cùng thỏa mãn, cuộc sống này ấy, tuy có căng thẳng mệt mỏi thật, nhưng tốt xấu gì cũng đang đi theo chiều hướng tốt, tôi đối với tương lai của mình cũng tin tưởng lắm lắm.

Việc tôi dọn nhà này, ngoại trừ An An với Tiểu Mỹ thì không còn ai biết, cứ thế, là chặt đứt luôn quan hệ với Trình Gia Gia.

Khi chuyển nhà tôi mới phát hiện hóa ra anh đã bất tri bất giác để lại thật nhiều dấu ấn trong cuộc sống của tôi, TV này là đi mua cùng anh trong khu thương mại, cái gối dựa kia là cái anh thích nhất, còn có vô số vật nhỏ linh tinh anh tặng, nhìn những kỉ vật này, tâm hồn thiếu nữ già nua của tôi cũng phải chua xót, nhớ tới đủ loại chìu chuộng của Trình Gia Gia, trong lòng cũng dấy lên chút tiếc nuối.

Một người đàn ông có điều kiện như anh, lại chẳng ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, xã hội bây giờ còn lại rất ít, nhưng khi ngẫm tới cô em gái đanh đá của anh, tôi bật cười bỏ qua ý nghĩ này, tuy rằng nhiều phương diện của anh thật rất tốt, nhưng tôi cũng có tay có chân, không cần trông cậy vào đàn ông nuôi mình, cũng thật sự không cần phải cố làm quen với nhân vật Gia Thanh phức tạp khó nhằn kia.

Nhắc tới đồng chí Gia Thanh thì không thể không nhắc tới đồng chí Thôi Nam, Thôi Nam rốt cục đã làm việc thật chăm chỉ. Theo lời Lục Tử, ông nội Thôi Nam nhìn không quen việc anh ta chơi bời lêu lổng, lần này nghiêm khắc lệnh cho anh ta quay về thành A thừa kế công ty, vì thế dù đang cái cảnh bị Gia Thanh bu bám lấy, anh ta vẫn có thể danh chính ngôn thuận trở về thành A. Nói khác, đại tỷ Gia Thanh kiêm đại mỹ nhân của chúng ta đã bị Thôi Nam bỏ rơi hoàn toàn. Tôi nói chung không phải là đứa lương thiện gì, nghe Lục tử kể lại xong, tôi thật sung sướng khi người gặp họa, trên đời này, không có tàn nhẫn nhất, chỉ có tàn nhẫn hơn, đại tỷ Gia Thanh à, cô hao tổn tâm tư cho đã, cuối cùng vẫn là công dã tràng thôi.

Nhưng với tôi mà nói, chuyện này bất quá chỉ vui một xíu à, để ý mấy chuyện yêu đến hận đi của các cô chiêu cậu ấm ấy làm gì, chẳng liên quan tới tôi. Nhân vật nhỏ bé tôi đây quản kĩ củi gạo mỡ muối nhà mình, cuộc sống thuận lợi là đã quá tốt rồi.

Tôi nghĩ như vậy, nhưng đồng chí Thôi lại không hề giác ngộ được điều đó, hôm nay khi tôi đang làm việc, Thôi Nam lại gọi tới, hóa ra anh ta chuẩn bị chạy trốn, trước khi đi còn không quên chơi trò tình cũ khó phai, gọi điện thoại cáo biệt tôi.

Bất quá lần này trong điện thoại anh ta bình tĩnh hơn rất nhiều, không hề đeo lấy tôi, nhưng Thôi Nam thì vẫn là Thôi Nam, sau khi hẹn gặp lại thì cũng văn nghệ hết một chặp.

Tôi từ trước đến nay không chịu được cái kiểu ai cũng mê mình của Thôi Nam, huống hồ lại đang giờ làm việc, vì thế ngắt lời không chút khách khí, nhắc tới đại tỷ Gia Thanh, giả bộ biết rõ còn cố hỏi tương lai của bọn họ.

Phương pháp này quả nhiên hữu hiệu, Thôi Nam lập tức ngưng ngay thở ngắn than dài, đơn giản rõ ràng nói cho tôi biết, bọn họ đã chia tay rồi. Tiếp theo hùng hồn lên án Gia Thanh một trận, con nhỏ này thế mà lại lừa gạt anh ta, trước kia anh ta không thấy rõ, giờ cô ta là loại không biết nói lý lẽ như thế, anh ta cũng chẳng thể nào cột tuổi già của mình với cô ta được.

Đối với ngữ khí phẫn uất của Thôi Nam, tôi đến cọng lông mi cũng không thèm động đậy, chỉ bĩu môi, trong lòng có chút khinh thường, Gia Thanh nếu không tốt, vậy sao ban đầu anh lại mê tới thất điên bát đảo thế. Người đàn ông này, thật sự ích kỉ, từ đầu chí cuối chỉ tìm lý do cho hành vi của mình, đá tôi vì tính anh ta không hạp với tôi, giờ lại tiếp tục đá Gia Thanh, rồi lại lên án người ta không phải đủ thứ, tóm lại, bất luận anh ta làm cái gì, đều có lý do.

Người ta nói chia tay xong mới thấy bộ mặt thật của đàn ông, tên đàn ông này thật… Tôi lắc đầu, vừa hay, anh ta đá tôi rồi.

Gia Thanh lần này thua một bàn trông thấy, đại tiểu thư được cưng chìu như cô ta, đại khái nhỏ lớn chưa từng chịu tổn thương đến thế này, giờ đoán chừng đang khóc sướt mướt đi tìm anh trai đây, mà Trình Gia Gia, trong đầu tôi xuất hiện vẻ mặt cau lại của anh, anh nhất định là đang bực bội và mất kiên nhẫn, ai bảo anh là anh trai cô ta làm chi.

“Sếp tìm tôi có việc, lần sau có thời gian thì nói chuyện tiếp.” Tôi thuận miệng lôi ra cái cớ, cáo biệt Thôi Nam.

Click chuột, bàn phím bắt đầu lạch cạch đơn đặt hàng của khách, những kẻ ấy á, chính là vô cùng rỗi rãi, không cùng một con đường với người như tôi. Chúng tôi nha, thành thật làm việc mới là con đường chính đạo, hôm nay còn nhiều việc chờ tôi lắm.