Chương 75

“Cũng có, chính xác là có loại tình huống này.” Vẻ mặt An An có chút biến đổi, tôi nhìn vẻ mặt của cô ấy không khỏi nhớ tới người đàn ông có bản chất tốt kia, đồng chí A Hoa.

“Được rồi, Nha Nha, nghe này.” An An bỗng nhiên quay đầu, nằm xuống cạnh tôi, nghiêng mặt qua hai tay chống lấy đầu, hai mắt sáng ngời soi vào tôi: “Vấn đề của em giờ chị đã biết rồi, mấu chốt nằm ở tên Trình Gia Gia kia, hắn quá hấp dẫn, em từng quen hắn, hiển nhiên là đàn ông nào cũng không lọt mắt được nữa. Đàn ông tốt khác ấy, có thể anh ta chỉ có chút kinh nghiệm với phụ nữ, nhưng căn bản không thể so với Trình Gia Gia được, một tên là nít mẫu giáo, một tên là quỷ già nghiên cứu sinh rồi.”

An An nói cũng có lý, nhưng không đầy đủ rồi, tôi tự mình biết, tôi từ nhỏ đã thích ở chung với người nhanh nhẹn vui tính, bạn bè của tôi đều là những người nhanh mồm nhanh miệng, tôi bực nhất là cái thể loại nói lấp lửng, nói một nửa để nửa còn lại cho người ta tự hiểu ấy, ở bên người như thế, tôi không chết ngạt thì cũng là mệt chết.

An An lấy ngón tay chọc chọc tôi: “Aiz, em và Trình Gia Gia còn có hi vọng ở bên nhau nữa không?”

“Không.” Tôi ăn quả quýt kia xong rồi, xoay người, lại mò tiếp trên tủ đầu bàn.

“Vậy sau này em tính thế nào, cứ làm một người không mặn không nhạt như thế mãi sao?” An An có vẻ lo âu nói, cái cô này, càng ngày càng giống má tôi.

Không riêng gì An An, tôi cũng đoán được tương lai của tôi, tôi đang sải bước đi trên con đường bị ế.

“Em đây cứ cố gắng tìm đàn ông, tương lai giãy chết được chừng nào hay chừng đó vậy.” Tôi chầm chậm bóc vỏ quả quýt, quả quýt này thật không dở chút nào, vừa ngọt lại vừa ngon.

Bận rộn thoắt cái đã tới nghỉ tết âm lịch, được nghỉ liền ba ngày, tôi nhận được điện thoại trong nhà, nói là bác tôi bị bệnh phát sốt, bảo tôi sang thăm bà ấy.

Mấy ngày nay tôi đã không còn vội nữa, công ty tôi đã qua thời gian bận rộn nhất rồi, những nhân viên khác trong công ty ở địa phương đã nghỉ cả, chỉ để lại một ít nhân viên địa phương làm việc thôi, nhưng những người đi làm cũng chẳng có việc gì quan trọng, mỗi ngày tới công ty báo danh, hết nửa ngày thì về, đến khi nghỉ tết, khổ cực một năm cuối cùng cũng đã có thể nghỉ ngơi bù lại thời gian trong năm, cả công ty đều tràn ngập ý vị của không khí chào năm cũ đón năm mới, ngay cả Ứng Nhan vốn khắt khe kỷ luật cũng nhắm một con mắt mở một con mắt với mấy chuyện này. Ba ngày sau, tôi cũng đã có thể về nhà, lúc cha tôi gọi điện là lúc tôi đang ở công ty nhàn rỗi lên mạng, nghe nói bác bị bệnh tôi liền xin phép An An, đi thăm bác.

Bác tôi thật rất vất vả, ông nội tôi mất sớm, bà và cha tôi hồi đấy chịu khổ không ít, Lớn lên bà ngả cho một ngư dân, dượng tôi tốt lắm, chăm sóc cho bác tôi cũng tốt nữa, nhưng hai người chỉ bên nhau được có vài năm, dượng tôi lần đó ra khơi gặp chuyện, để lại cho bác cậu con trai và cô con gái, cố gắng làm việc cầm cự qua ngày.

Tình cảm của bác và dượng tôi tốt lắm, sau khi dượng mất bác cũng không tái giá nữa, để kiếm sống, bà xin vào làm bảo mẫu trong một gia đình giàu có, ngậm đắng nuốt cay nuôi hai đứa con, lại lo cho chúng đến khi lập gia đình, nhưng năm kia anh họ vừa kết hôn chưa được bao lâu đã bị xe tông chết. Cả đời bà, nhỏ để tang cha, lớn để tang chồng, già để tang con, nhân sinh bi ai đến thế mà cũng chẳng buông tha cho bà, giờ chỉ còn lại mình bà với cô con gái.

Bác tôi từng là một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, tôi nhớ hồi đó lúc còn ở nhà bà nội, tôi thích nhất là để bác ôm tôi, ngực bà vĩnh viễn là chỗ mềm mại, mang theo hương xà phòng thơm ngát, dù bà cười hay nói chuyện cũng không hề sang sảng như mấy cô thiếu nữ thôn quê, mà giọng rất êm tai. Mỗi lần anh họ đánh tôi, bà luôn một bên mắng anh họ một bên ôm lấy tôi, tỉ mỉ lau sạch cánh tay cùng khuôn mặt nhem nhuốc của tôi, giúp tôi xoa chỗ bị anh họ đánh đau, cuối cùng còn trộm nhét kẹo vào túi tôi sau lưng anh họ. Trong mắt tôi trước kia, bà là người phụ nữ đẹp nhất trần đời.

Một người phụ nữ tốt đẹp đến nhường ấy, mà cuộc sống lại đổ xuống đầu bà bao sóng gió.

Bác tôi mang hộ khẩu nông thôn, không có bảo hiểm lao động, cái bảo hiểm chữa bệnh nông thôn kia của bà hình như cũng chẳng dùng được gì, phúc lợi của công ty chị họ tôi cũng chẳng tốt, chính chị sau này cũng vất vả nhiều chuyện, cho nên khi bà có biểu hiện đau đầu phát sốt, cha tôi đều bảo tôi lấy bảo hiểm mình đi hốt thuốc cho bà.

Thân thể bà gần đây không tốt lắm, cứ sốt nhẹ liên tục, uống hết toàn bộ phần thuốc lần trước tôi lấy luôn rồi mà vẫn không khỏe lên. Cha mẹ tôi ở ngoài ngoại thành, cách tôi rất xa, đi vào nội thành thì không tiện, mà chị họ tôi cũng lấy chồng nơi khác rồi, tới tận hăm chín tết mới về nhà được. Cha tôi lo lắng cho bác, gọi điện dặn dò tôi cả nửa ngày, bảo tôi nhất định phải qua xem.

Nghe cha vừa nói như thế, tôi cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, lập tức gọi điện thoại cho bác gái, giọng bà trong điện thoại nghe cũng không tệ lắm, bà liên tục nói không có việc gì, nhưng mà tôi biết rõ tính bác, mặc bà nói thế nào, vừa cúp điện thoại là tôi xuất phát ngay.

Đi đến cổng công ty, tôi lại quành ngược trở về, công ty tôi hôm nay vừa lấy một thùng hải sản lớn về làm quà tết, bác tôi luôn tiết kiệm, nên sẽ không mua đồ xa hoa đắt tiền làm quà tết, lần này sang sẵn mang theo luôn, chờ tới năm mới, bệnh của bà tốt hơn, có thể nếm thử rồi. Tôi tới chỗ để hàng, lấy theo một con cá chép và hai con cua, vội vàng ra cửa.

Bác tôi vốn ngụ ở gần khu nhà cũ của tôi, cách công ty tôi cũng không gần lắm, được cái có xe buýt cũng nhanh, xuống xe ngay trước khu nhà cũ, qua đường lại mất thêm năm phút đồng hồ. Tôi xách theo một bọc hải sản, ngồi trên xe buýt, khi dừng ở khu nhà tôi định xuống xe, thì vô ý liếc ra ngoài một cái, tôi dừng bước.

Theo cửa sổ tôi nhìn thấy một chiếc xe không thể quen thuộc hơn chạy từ trong khu nhà đi ra, xe của Trình Gia Gia!

Nhất thời, tôi chẳng chút tiền đồ mà thần người ra, đứng nơi cửa xe mà ngừng lại. Người cần xuống xe tương đối nhiều, những người phía sau tôi tỏ vẻ khó chịu, cao giọng thúc giục tôi: “Sao thế hả, sao không xuống thế này.”

Tôi phục hồi tinh thần, nhìn nhìn di động, chỉ mới mười giờ sáng. Vậy, anh tới đây làm cái gì, anh chẳng phải nên ăn ngủ luôn ở công trường hay sao, chẳng phải nên ở trong phòng tiếp khách mà tiếp khách hàng hay sao, làm gì mà lại chạy đến đây thế?

Không đợi tôi nghĩ nhiều, những người phía sau đã chen chúc đi xuống, đẩy tôi cũng phải bước xuống xe. Xuống xe xong tôi vội vàng nhìn lại, làm sao có thể là xe Trình Gia Gia chứ? Chẳng lẽ tôi nhìn lầm, tôi lắc đầu, chiếc xe kia quá quen thuộc, không có khả năng nhìn lầm, có lẽ là ngẫu nhiên gặp được, tôi cũng không lo lắng suy tư chuyện này nữa, kéo khóa áo khoác, đi về hướng nhà bác tôi.

Tới nhà bác, tôi giật mình khi thấy bác gái đang bệnh theo lời cha tôi lại đang quét tước vệ sinh, khi tôi đến thì bà đang lau cửa sổ. Nghe thấy tiếng chuông, bà tay còn cầm khăn lau đã bước ra mở cửa.