Chương 79

Trình Gia Gia đi đến ngày thứ ba, cô tôi lại không ổn.

Tôi nhớ hôm đó là tháng ba đầu mùa, trời âm u, đặc biệt lạnh. Sáng sớm, bác sĩ gọi tôi với chị họ ra ngoài, nghe được lời khuyên đem về nhà của bác sĩ, lần này cả tôi và chị họ đều không nhịn được mà khóc nấc lên.

Tôi không thể đau lòng lâu, việc ra viện rất rườm rà, mà chị họ thì chỉ biết khóc thôi, căn bản là đau lòng đến mất bình tĩnh rồi, nhưng những việc này dù sao cũng phải có người làm, tôi chỉ có thể lau nước mắt, đi thu xếp thủ tục ra viện để về nhà. Xong xuôi tất cả thủ tục thì cũng đã giữa trưa, cô tôi nằm viện thời gian ngắn, tiền thuốc men mà gia đình tôi lo lắng lúc trước không phát sinh, nhưng làm thế nào để đưa cô về nhà lúc này mới là vấn đề nan giải.

Chúng tôi ở trong bệnh viện ăn cơm trưa, trời càng lúc càng âm u, chúng tôi phải làm sao để về được đây? Tôi thật ngại ngùng mà gọi cho Trình Gia Gia xin giúp đỡ, không chỉ bởi vì anh đã giúp rất nhiều việc, mà lần này cô tôi bệnh thật quá nặng, ngay cả bác sĩ cũng nói là có thể qua đời bất cứ lúc nào, nếu cô thực sự qua đời trên xe, đối với chủ xe mà nói, không phải xui bình thường đâu.

Nhưng ở thành A trừ Trình Gia Gia ra tôi cũng chỉ biết Thôi Nam, so với Thôi đại thiếu gia, tôi thà cắn răng mà làm phiền Trình Gia Gia.

Nhìn trời càng ngày càng tối, tuyết càng ngày càng lớn, dây dưa thế này cũng không phải là cách, thúc thủ vô sách, tôi quyết định gọi cho Trình Gia Gia.

Khi điện thoai thông thì đầu dây bên kia có vẻ ồn ào, Trình Gia Gia hình như đang chơi mạt chược, từ điện thoại ào ạt truyền đến tiếng lách cách xáo bài và tiếng cười vui vẻ của gia đình khiến tôi càng ngại mở miệng.

Bất quá Trình Gia Gia rất hiểu chuyện, không đợi tôi lên tiếng đã hỏi: “Nha Nha, sao thế, có phải cô em có chuyện gì không?”

Anh dường như đang rời khỏi bàn bài, tiếng ồn trong loa nhỏ dần đi, quả nhiên, sau đó tôi nghe anh gọi một tiếng: “Anh hai, anh thay em đánh ván này đi, thua tính của em, thắng thì mỗi người một nửa.”

Tôi không yên tâm, ngập ngừng: “Anh đang bận việc sao? Không làm lỡ chuyện của anh chứ?”

Trình Gia Gia gọn gàng cắt ngang giọng ngập ngừng ấp úng của tôi: “Nha Nha, không sao hết, bên này đang mở sòng mạt chược thôi, anh chị họ đều ở đây, em bên kia có chuyện gì thế?”

Sau khi nghe tôi thuật lại tình hình của cô tôi, Trình Gia Gia cái gì cũng không nói, trực tiếp lái xe tới, giúp chúng tôi đem cô đang hôn mê lên xe anh, về lại thành D.

Chị họ ngồi phía sau ôm cô, tôi ngồi ở ghế phó lái, cô tôi đã hoàn toàn chìm vào trạng thái hôn mê, suốt dọc đường đi, chỉ nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của chị họ và lời an ủi bất lực của tôi.

Đối mặt với tình huống này, người hay nói giỡn như Trình Gia Gia cũng không có lời nào để an ủi chúng tôi được, trong xe tràn ngập không khí bi thương.

Ngoài trời tuyết càng rơi càng dày, xe chạy trên đường cao tốc rất ít, đất trời đều mờ mịt những tuyết là tuyết, khiến tôi cảm giác như đang chìm vào đường hầm trong phim khoa học viễn tưởng, phi thường, không hề chân thật.

Thời tiết như thế, Trình Gia Gia lái xe rất cẩn thận, bình thường ba tiếng đã tới thành D, nhưng lần này ba tiếng trôi qua nhưng chỉ mới hai phần ba quãng đường.

Suốt đường đi, chị họ một mực ngồi ở ghế sau ôm cô, chị vừa mới bệnh xong, tôi thật sự sợ chị lại mệt, thừa dịp Trình Gia Gia dừng lại đổ xăng trèo xuống ghế sau định đỡ cô hộ chị. Chị họ đã không còn khóc nữa, nhưng ánh mắt chị đờ đẫn, bất luận tôi nói thế nào cũng chỉ im lặng ôm chặt cô trong tay, khiến người khác nhìn vào trong lòng cũng nặng như đá đè.

Trình Gia Gia lại khởi hành lần nữa, tôi không lay chuyển được chị họ, đành phải ngồi trở lại ghế phó lái, sắc trời càng lúc càng mờ, tầm nhìn trong xe càng lúc càng không tốt, Trình Gia Gia chạy cũng càng lúc càng chậm, khi chúng tôi chạy tới cột mốc biên giới thành D thì cũng đã năm rưỡi, trời tối đen như mực, cỏ trước ánh đèn xe bị vùi trong tuyết trắng, càng thêm hư ảo. Lúc này tôi nghe chị họ nãy giờ vẫn im lặng thì thầm nói với cô tôi: “Mẹ, chúng ta về nhà rồi.”

Ngữ khí của chị thật bình thường, như đang cùng cô đi bát phố thế thôi, cuống đến mỏi mệt, vừa về cửa nhà thì thuận miệng nói thế, như thể cô có thể mở mắt ra mà cười trả lời chị vậy. Giờ phút này, nước mắt tôi không nhịn được nữa, ào ạt chảy ra. Lo lắng đau lòng mấy ngày qua tích lại đều trào lên, nhưng tôi không dám khóc thành tiếng, sợ chị họ vất vả lắm mới ngừng nước mắt được càng thương tâm. Tôi chỉ có thể quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ngồi không nhúc nhích, để nước mắt tràn mi. Tuy trong xe đang mở điều hòa, nhưng khi đó, tôi chỉ thấy lạnh thấu xương.

Chỉ một chốc sau, bên cạnh đưa đến một bàn tay, tôi cúi đầu nhìn nhìn, là Trình Gia Gia, anh lặng lẽ đưa tờ khăn giấy lại cho tôi. Tôi cầm lấy khăn giấy thì anh bỗng nhiên bắt lấy tay tôi. Tôi bị động tác của anh làm bất ngờ, ngạc nhiên ngẩng đầu. Trình Gia Gia vừa lúc đó quay sang nhìn tôi, nhìn thấy bộ dạng của tôi, tay anh lại siết chặt thêm, dùng sức nắm lấy tay tôi.

Anh nắm rất chặt, nắm đến nỗi tay tôi bắt đầu đau, giống như muốn thông qua cái nắm tay mà truyền năng lượng cho tôi, giờ khắc này, tôi cảm thấy như được khích lệ, tôi có thể tinh tường nhận thấy sự khích lệ và chia sẻ của anh, thật kì lạ, chỉ một động tác nho nhỏ như thế, lại có thể có tác dụng không thể tưởng.

Tôi lặng lẽ lau nước mắt, gật gật đầu với anh, lái xe tốc độ cao rất nguy hiểm, Trình Gia Gia thấy tôi đã bình tĩnh lại, thở phào rồi lại tập trung lái xe.

Buổi tối sau cái ngày được đưa về, cô tôi ra đi, vì bà phát bệnh quá nhanh, trong nhà chẳng chuẩn bị gì hết, bận lật trời, ngay cả thời gian đau lòng cũng không có, tôi, chị họ, anh rể, cha mẹ tôi, chạy đông chạy tây cả một đêm, đưa cô tôi tới nhà tang lễ, ngay hôm sau bắt đầu tiếp khách đến thăm viếng cô.

Di thể của cô tôi đặt trong nhà tang lễ ba ngày, trong ba ngày này, ban ngày thì chiêu đãi bạn bè thân quyến, buổi tối thì gác đêm cho cô, chị họ vốn đã mang bệnh, mệt mỏi đến nỗi lại bệnh lần nữa. Tối cuối cùng, ngay cả anh rể trông hai đêm cũng không chịu được nữa, tôi liền ở lại trông cô một đêm.

Trông đêm là phong tục của chúng tôi, nhà ai có người thân qua đời, mấy ngày trước khi hỏa táng, nhất định phải có người không phân biệt sớm tối mà ở bên cạnh người chết, để ý tới ngọn đèn trường mệnh, không để cho ngọn đèn này tắt.

Buổi tối đầu tiên là Tiểu Mỹ với An An cùng tôi trải qua, An An không thèm để ý còn đang thời gian tân hôn, chạy tới hỗ trợ, đêm đó lại càng khăng khăng ở lại giúp tôi, khiến tôi cảm động một trận.

Ứng Nhan cũng tới, hắn đại diện công ty đến tặng hoa, đứa tôi đang kiệt lực chỉ chào hắn được một tiếng rồi vội đi làm chuyện khác.

An An nhìn Trình Gia Gia đứng chung một chỗ với Ứng Nhan, nhỏ giọng hỏi tôi: “Nha Nha, rốt cục em muốn cùng người nào hả, chị có cảm giác em thấy ai cũng chướng mắt, là vì quan hệ với Trình Gia Gia sao?”

Tôi hiện tại xử lý chuyện của cô còn không kịp , còn tâm trạng đâu mà để ý mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt kia, lập tức liếc mắt, mở miệng không suy nghĩ: “Chị à, chị coi giờ là lúc nào rồi, em còn tâm trạng quan tâm mấy chuyện đó sao?”

An An ôm lấy vai tôi: “Không sao không sao, cô em cũng hi vọng em gả được cho ai đó tốt mà, bà không để ý đâu.”

Tiểu Mỹ đứng bên canh cũng lại nhiều chuyện chung: “Em vẫn thấy Trình Gia Gia tốt, Nha Nha, chị không biết chứ chỗ ở hiện tại của Trình Gia Gia chính là căn hộ hồi trước của chị đó, sau khi chị đi, em nhiều lần thấy ảnh đứng dưới nhà đợi chị đến khuya, sau lại nhịn không được mà nói cho ảnh biết chị đã dọn đi rồi, để ảnh đừng đợi nữa, thật chẳng ngờ sau đó, ảnh dứt khoát dọn vào ở luôn.”

Lòng tôi khẽ run lên, nhớ tới hai lần tình cờ gặp trước cửa tiểu khu kia, hóa ra anh ngụ ở đó sao, gần đây anh tới một tin nhắn cũng không gửi cho tôi, lần này chuyện của cô, thái độ của anh cũng không giống với lúc trước, giống một người bạn lâu năm hơn là người yêu.

Gần đây phải đụng mặt sự thật hơi nhiều, đầu tôi đau lắm rồi, tôi không muốn đi suy đoán điều Trình Gia Gia nghĩ nữa. Cứ coi như anh vẫn chưa quên tôi đi, nhưng chuyện nhà anh phức tạp như vậy, còn có con nhỏ Gia Thanh kia…

Có thể ngồi tám nhảm với hai cô An An và Tiểu Mỹ cũng vui, đêm dài dần trôi, cũng bớt nhàm chán, An An thích Ứng Nhan, Tiểu Mỹ thích Trình Gia Gia, hai người này cứ thi nhau rì rầm bên tai tôi, tôi nổi giận: “Mấy người là theo tui gác đêm biết chưa, cứ tám chuyện như thế mãi hả, đều về hết cho tui, về nhà mấy người đi, về với má mi đi.”

Tiểu Mỹ im lặng, An An lại không dễ bị đàn áp như thế, cười híp mắt xáp vào tôi: “Nếu không nhờ bọn chị nói nhảm, tinh thần em có thể tốt thế này sao, chẳng như ban sáng, vừa tới đã thấy cái bản mặt em đơ ra, biểu cảm gì cũng không có. Tiểu Mỹ, chúng ta tiếp tục.”

Bạn bè vô tình ơi là bạn bè vô tình, hai cái cô chết bầm này. Tôi bó tay, đặt mông ngồi xuống băng ghế kê trước linh cữu của cô tôi: “Được rồi, tùy ý hai người…”

An An và Tiểu Mỹ đã đi tới, một trái một phải chen chúc bênh cạnh tôi, hôn chụt choẹt lên má tôi, kéo tay tôi: “Nha Nha nè, bọn chị không muốn em trầm mặc nữa đâu, khoảng thời gian này tâm tình em khẩn trương lắm rồi, thả lỏng chút đi, em cứ thương tâm cũng vô dụng thôi. Em nhìn cô em cũng thấy rồi đó, cái gì cũng không quan trọng, sức khỏe mới là quý nhất, lỡ như em mệt quá mà ngã bệnh thì cha mẹ em biết phải làm sao đây, đừng áp lực nữa, nhé.”

Hai người này, mỗi người một bên ôm một cánh tay tôi, ấm áp ủ cánh tay tôi, đêm đông dần trở nên bớt rét lạnh hơn rồi.

Gần về sáng, mọi người đánh mạt chược trên linh đường cuối cùng cũng tan, tôi rốt cục không ngăn được mệt mỏi, mơ mơ màng màng dựa vào tường ngủ. Chờ đến khi tôi mở mắt ra, lại thấy mình đang tựa vào người Trình Gia Gia, mà An An với Tiểu Mỹ vốn ngồi chỗ Trình Gia Gia đang ngồi lại chẳng biết đi đâu.

Hứ, không cần nghĩ tôi cũng biết, hai cái cô chết bầm kia ra điều không làm kì đà đây mà…

Bỗng nhiên tiếp xúc thân mật với Trình Gia Gia, tôi có chút xấu hổ, dịch người một xíu, ngồi ngay ngắn, tôi sao lại ngủ như thế thế này, còn chẳng biết là bọn họ thay người nữa, rồi Trình Gia Gia cũng không biết nghĩ thế nào đây, có thể nào anh cho là tôi tìm cơ hội dựa vào anh không?

Tôi vừa cử động, Trình Gia Gia đã cảm giác được, anh lập tức xoay đầu lại: “Tỉnh rồi à? Còn sớm lắm, em cứ ngủ tiếp đi, có chuyện gì thì anh gọi em cho.”

“Không ngủ đâu, ngủ đau cổ lắm.” Tôi cố ý xoay xoay cổ, đứng lên, kéo xa khoảng cách với Trình Gia Gia ra, “Bọn An An đâu rồi?”

Theo thế đứng dậy của tôi, một cái áo khoác rơi xuống, Trình Gia Gia nhặt lên, đưa cho tôi, “Mặc thêm đi, ban đêm lạnh, dễ cảm mạo, à, đồng nghiệp của em với Ứng Nhan đi rồi.”

“Thôi không cần đâu, anh mặc đi, em không lạnh.” Tôi không đón lấy áo khoác, bước vài bước ra phía ngoài, linh đường chỉ còn lại hai người tôi với anh, cũng không biết bọn Ứng Nhan thấy Trình Gia Gia ở lại canh linh đường với tôi sẽ nghĩ gì nữa.

Đêm trống trải, linh đường thật lạnh, tôi vừa mới tỉnh, đi có chút xíu đã muốn đông thành đá, tôi nghe tiếng răng mình đánh lách cách vào nhau.

Trên vai trầm xuống, Trình Gia Gia rốt cục vẫn phủ áo khoác lên vai tôi: “Đừng gượng nữa, Nha Nha, dựa vào đây nào, có một cái áo thì chẳng là gì đâu.”

Chẳng là gì sao? Tôi hoài nghi quay đầu lại, bọn An An đã đi cả rồi, còn anh ở lại giúp tôi, nếu nói ở lại giúp bạn bè, thì thế là quá mức rồi. Huống hồ, giữa nam và nữ có tình hữu nghị thuần túy sao, có sao? Thật sự có sao?

Trình Gia Gia hình như nhìn ra tâm sự của tôi, quay mặt cười với tôi một cái, lộ ra hàm răng trắng tinh tăm tắp: “Nha Nha, thời gian này em mệt mỏi như thế, anh dù muốn cái gì cũng phải chờ tính sau chứ, bộ anh cầm thú đến thế à?”

“Chuyện của cô em xong xuôi rồi em cũng tranh thủ nghỉ ngơi chút đi.” Anh đã nói thế, nếu tôi tiếp tục tính toàn thì thành ra lòng dạ hẹp hòi rồi.

Tôi nhận lấy áo khoác, chẳng quan tâm anh hữu nghị hay không nữa, nơi này chẳng có ai, không mặc cái gì chứ, cứ khoác vào cho ấm đã rồi tính, dù sao tôi cũng không định tình cũ quay về với anh, chuyện tương lai ai mà biết được, như cô tôi đó, nói đi là đi, một tháng trước tôi còn cho rằng bà khỏe mạnh mà gọi cho bà.

Gần đây, bên cạnh tôi liên tục có người qua đời, người hàng xóm lầu hai kia của tôi, còn có cô tôi, đều vì bệnh cấp tính mà chết, để lại cho tôi cảm giác nghiêm trọng khó chịu.

Nhìn thấy quan tài cô có mấy bệt nước đóng băng, tôi không suy nghĩ chuyện của Trình Gia Gia nữa, anh muốn ở cùng tôi cũng được, anh muốn làm bạn bè cũng được, dù sao thì tôi biết anh có ý tốt mà. Thế giới thực tại này, có người quan tâm bạn, thật tình đối tốt với bạn, đã là sung sướng lắm rồi, anh ta có tâm tư hay mục đích gì, thật sự cũng không cần phải tính toán nhiều làm gì.