Chương 81

Lúc tôi đi vào, Ứng Nhan đang đứng xuất thần bên cửa sổ, vẻ mặt này rất ít khi nhìn thấy ở hắn, hắn trước mặt người khác luôn là thần thái phấn chấn năng động, trào dâng nhiệt tình làm việc. Tôi cân nhắc, hắn đã được công ty coi trọng, nên giờ phải là lúc thỏa nguyện cho con đường thăng quan tiến chức đang rộng mở chứ, sao lại ảm đạm thế kia, là đang lo vấn đề chọn trợ lý tâm phúc đấy sao.

Nghe thấy động tĩnh của tôi, Ứng Nhan xoay người lại, trên mặt đã trở lại vẻ bình tĩnh như trước: “Nha Nha, trong nhà khỏe cả chứ?”

Tôi nôn nóng, vội vàng gật đầu, mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề: “Vâng, tốt cả ạ. Ứng kinh, nghe nói anh sắp đi ngoại tỉnh, trợ thủ anh đã tìm được hay chưa?”

Ứng Nhan cúi đầu, nhìn văn kiện trên bàn, nửa ngày mới mở miệng: “Chưa quyết, thế nào, cô muốn đi?”

Nghe được lời ấy, lòng tôi thở dài một hơi nhẹ nhõm, lập tức xua tay liên tục: “Không không không, tôi là người vội vội vàng vàng, không đủ tinh tế tỉ mỉ, còn không có cái nhìn bao quát, làm việc toàn nhờ chút tài mọn, làm sao có thể thành trợ thủ của anh được.”

Ứng Nhan còn đang xem tập văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên: “Thái độ làm việc của cô rất kiên định, làm việc kĩ lưỡng, giao nhiệm vụ cho cô thì cô không hề bê trễ, Nha Nha, cô là một trợ thủ giỏi.”

Ứng Nhan nói một nửa bỗng dưng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng tôi: “Hiện tại tôi chỉ hỏi cô, có nguyện ý ra ngoài cùng tôi làm một số chuyện không?”

Tôi đang muốn cự tuyệt, thì lời tiếp theo của Ứng Nhan đã khiến tôi đóng cái miệng đang há một nửa lại: “Đi ra ngoài có thể sẽ rất vất vả, không an ổn như ở đây, nhưng các khoản thu vào và phụ cấp hơn xa bên này, tôi cho cô một chức vị, tính sơ sơ ra, tổng thu nhập một năm gấp đôi bên này, nếu nghiệp vụ của chúng ta phát triển tốt, cô hoàn toàn có thể hơn cả Thọ Phương Phương ở bên đây.”

OMG, tôi thừa nhận, Ứng Nhan đã đánh trúng điểm yếu của tôi, viễn cảnh tuyệt vời hắn vẽ ra thật là hấp dẫn, Thọ Phương Phương sao, thu nhập của cô ta luôn là điều khiến mấy nhân viên bọn tôi ứa nước miếng đó.

Tôi không có khát vọng gì lớn, nhưng có thể kiếm thêm chút tiền, cải thiện điều kiện kinh tế trong nhà, luôn luôn là mục tiêu của tôi.

“Bên kia tôi đã khảo sát qua, là một thị trường hoàn toàn mới, chúng ta cũng đúng thời cơ, khoảng thời gian này vừa lúc nền kinh tế đang vực dậy, cố gắng chừng hai ba năm là đã có thể xây dựng lực lượng nghiệp vụ bằng một nửa bên này.” Nói lên dự án tương lai, hai mắt Ứng Nhan bắt đầu tỏa sáng, trên mặt đã tràn ngập thần thái phấn chấn, nhiệt tình của hắn lây cả sang tôi, tôi cảm thấy phía trước có rất nhiều tờ nhân tệ đang vẫy tay với tôi.

Đầu nóng lên, tôi mở miệng: “Ừm, như vầy đi, để tôi về thương lượng với cha mẹ một tiếng đã.”

Ứng Nhan cho tôi một tuần để suy nghĩ, bảy ngày tiếp theo, tôi vô cùng bối rối không biết nên chọn thế nào, một bên là nơi quen thuộc có song thân an ổn cùng bạn bè thân hữu, bên kia lại là cảnh lóng lánh ánh kim tiền, tôi lưu luyến gia đình mình, không muốn xông pha đi xứ người, như thu nhập mà Ứng Nhan miêu tả quả thật rất hấp dẫn tôi.

Đi hay không, là cả một vấn đề…

Rất nhanh đã tới cuối tuần, tôi vì chuyện này mà trở về nhà, muốn thương lượng với cha mẹ một chút, kỳ thật cũng chính là thông báo. Tôi không dám nói trước thái độ của họ sẽ thế nào, từ nhỏ đến lớn, cha mẹ luôn dùng chính sách nuôi thả với tôi, trước đây được nuôi ở thôn quê thì tôi là nha đầu đánh nhau với một bầy con nít, lớn lên rồi, nha đầu kia tự thân đi thi đại học, tự thân tìm việc làm. Cha mẹ luôn rất tin tưởng tôi, thấy tôi làm việc gì cũng tốt, cho tới tận bây giờ mỗi lần tôi thương lượng với họ điều gì thì cũng chỉ nhận được một câu: “Cha mẹ không biết, con thấy tốt là được rồi.”

Nhưng tôi không nghĩ tới, bọn họ lần này thế mà lại phản đối. Lúc ăn cơm chiều, tôi tùy tiện nhắc đến việc đó, bọn họ nghe xong, cha không lên tiếng, mẹ thì mở miệng: “Nha đầu này, con đi xa như thế làm cái gì? Về nhà cũng không có phương tiện để về, hiện giờ tuy con không về mỗi ngày được, nhưng gọi con một cú, còn có thể về nhà ngay…”

“Tiền lương bên kia rất cao, gấp đôi bên đây đó mẹ!” Tôi kéo tay mẹ già, tràn ngập khát khao nói, “Lần này vì đóng tiền chữa bệnh cho bác, tiền mua ghế mát xa cho mẹ đã dùng hết rồi, nếu con đi, đừng nói là ghế mát xa, giường mát xa cũng không thành vấn đề.”

Mẹ thở dài, rút cánh tay ra khỏi tay tôi, bắt đầu thu thập chén đũa trên bàn: “Nha đầu à, chúng ta đều đã già rồi, nhiều tiền cũng chẳng có ích lợi gì, không chừng cũng giống như cô của con, vừa nhắm mắt đã đi, người một nhà có thể ở cùng nhau, là điều quý nhất rồi.”

Cha đứng lên ngắt ngang lời mẹ già: “Hai người già chúng ta không sao đâu, cứ để cho nha đầu nó quyết định đi, công việc của nó bên kia chắc là tốt lắm nhỉ?”

Cha tuy rằng nói thế, nhưng ánh mắt vẫn nhìn tôi chằm chằm, cùng đợi câu trả lời của tôi. Tôi không lên tiếng, lời của bọn họ khiến tôi cảm động, tôi lại lần nữa lo lắng về việc này, cảm thấy suy nghĩ trước đó của mình còn quá qua loa. Chuyện của cô ảnh hưởng rất lớn tới nhà chúng tôi, cha tôi thân thể không tốt, nhà chúng tôi chỉ mình tôi là con một, tôi nếu đi rồi, để lại hai người già cả bọn họ, vạn nhất có chuyện gì, tôi sẽ hối hận cả đời.

Cái cuối tuần tưởng chừng chỉ cần phải làm một lựa chọn, đi hay không đi, còn chưa quyết xong lại xuất hiện một chuyện mới cần phải chọn lựa.

Nhà tôi nằm ở ngoại ô thành D, chung quanh không có chỗ ăn chơi nào, trời vừa tối thì trên đường đã chẳng còn ai, tôi ở trong nhà không có việc gì làm bèn online QQ, ngày cuối tuần, diễn đàn thư hương cực kì náo nhiệt, nhưng mà có rất nhiều gương mặt lạ hoắc, như là “Ông chú háo sắc”, “Nấm nhỏ mùa đông”, “Tiểu Tuyền thật dịu dàng”, vân vân và mây mây, cùng chat chit sôi nổi trên diễn đàn, giữa đám người lạ đó, tôi thấy hai người quen – Đào Chi Chi và Một Đêm Mười Lần.

Chi Chi muội rốt cục cũng thăng lên hàng tỷ, bị một đám nhỏ vây quanh, mà Mười Lần ca ca cũng đã thăng lên hàng đại thúc, bất quá vẫn đáng khinh như trước, trêu chọc bọn con gái õng ẹo trên diễn đàn.

Tôi đặt chế độ ẩn, mỉm cười nhìn bọn họ tám nhảm, cũng giống như bọn tôi vui vẻ trước kia, cười cười đùa đùa, tôi như thấy được mình hồi đó.

Chi Chi muội mắt vẫn tinh như thế, tôi vốn định ẩn, thế mà vừa online đã bị cô ấy nhìn thấy, cô ấy hét một tiếng vang cả diễn đàn: “Tiểu Nước Tương!”, như đang gọi hồn tôi vậy.

Tôi vừa hiện lại đã bị cô ấy ôm lấy, siết chặt một hồi lâu, thân thiết vô cùng.

Chi Chi muội sau khi hoàn thành một loạt động tác thân thiết, sau đó lại tàn nhẫn đấm đá tôi: “Tiểu Nước Tương nhà cô, chết ở đâu mà lâu vậy vẫn không lên hả, tức chết tôi mà.”

Nhất thời mấy cô em trong diễn đàn không hề lên tiếng gì, chẳng biết tôi là thần thánh phương nào, khiến đại tỷ của bọn họ nhiệt tình như lửa đến vậy.

Một Đêm Mười Lần cũng rung đùi đắc ý xáp lại: “Ấy da ấy da, xem ai này ai này, tôi không hoa mắt đấy chứ hở, là Nước Tiểu hay Tiểu Nước Tương cửu biệt tương phùng đấy, Nước Tương, lại đây, anh muốn thổ lộ thâm tình với em.”

“Nấm nhỏ mùa đông” là một đứa nhóc lớn gan, trong lúc mọi người trầm mặc lại nhảy ra, dũng cảm xé toạc hư tình giả ý của Một Đêm Mười Lần, “Chú Mười Lần, bình thường chú trêu bọn này còn chưa tính, vậy mà giờ còn trèo tường trước mặt Chi Chi tỷ nữa chứ.”

Lời tiếp theo của Chi Chi vô cùng tốc độ, cô ấy vừa nói xong, ai cũng phải ngậm miệng: “Lắm chuyện, Nước Tương là nguyên phối của ổng đó, chị đây chỉ là thiếp thôi.”

Cả bọn náo nhiệt hẳn lên, con chim cánh cụt nhỏ dưới màn hình bỗng nhiên nhảy ra, trong lòng tôi run bắn, cái avatar kia tôi vô cùng quen thuộc – Thiện Giải Nhân Y.

Thiện Giải Nhân Y, Trình Gia Gia, anh sao lại online?

Thiện Giải Nhân Y: Đi làm có mệt hay không, chuyện trong nhà giải quyết xong hết rồi chứ?

Tôi: Ừm, tốt hết rồi. Chuyện lần này thực sự cảm ơn anh.

Thiện Giải Nhân Y: Còn khách khí như thế…

Tôi: Thành tâm thật ý cảm tạ.

Thiện Giải Nhân Y: …

Nhất thời trầm mặc, tôi không biết, trừ cảm ơn ra, tôi còn có thể nói gì với anh đây? Trước kia khi chúng tôi chat đều làm nhiều loại động tác, gửi n emo, tùy tâm sở dục, muốn làm gì thì làm, hiện tại chúng tôi không chỉ nói chay bằng chữ, ngay cả gõ chữ cũng trở nên tẻ ngắt.

Trình Gia Gia trầm mặc một lúc rồi bỗng như gọi tôi một tiếng: “Nha Nha, chúng ta…”

Anh do dự một chút, tựa hồ không biết mở miệng thế nào, lòng tôi bỗng nhiên có một loại cảm giác, cảm giác rằng không được để anh nói tiếp, liền chặn lời trước khi anh mở miệng: “A, cha em gọi, em phải out đây.”

Trình Gia Gia ngừng một lát nhưng không hề nói gì: “Ừa, em đi đi, ngủ sớm một chút.”

Tôi thừa nhận, tôi đang trốn tránh. Kỳ thật tôi rất rõ ràng điều Trình Gia Gia muốn nói là gì, nhưng tôi không muốn đối mặt