Tháng Giêng diệu kì

Tác giả:

– Chỉ có thằng hâm mới bỏ em.

– Vì sao, em có điểm gì tốt chứ.

– Em rất chân thành.

***

1. Đôi khi cầm trên tay mấy bản CV, tôi chẳng biết viết cái gì vào đó. Không phải vì tôi đã sống những năm nhợt nhạt trước đó, mà đôi khi tôi chẳng bao giờ hiểu hết mình, hoặc quá phức tạp, hoặc đơn giản đến diệu kỳ. Điều quan trọng hơn thế, là tôi chẳng thấy mình có điểm nhấn nào đặc sắc trong những năm đã sống, đến mức nếu có ai hỏi về điều đó, chắc tôi sẽ ậm ừ cả ngày. Cho đến khi Nhi bước vào cuộc đời tôi, có lẽ đó mới là lúc tôi có thể la lên: “Đây, đây, chính cô ấy là điểm nhấn của cuộc đời tôi!”

thang-gieng-dieu-ki

Tôi không yêu ai trước Nhi, hoặc khi nhớ lại không còn cảm thấy những điều nhạt nhẽo đó có thể gọi là tình yêu. Thứ duy nhất tôi làm khi đó là viết. Như một con ong cần cù mẫn cán, tôi viết tất cả những gì tôi có thể. Điều đó đến rất nhanh và không cần một sự sàng lọc nào khác – tôi chẳng cần thử thứ gì khác, đã ngay lập tức biết rằng viết là công việc ưa thích nhất. Tôi đã quen Nhi vào một buổi café, khi tôi đang đọc sách, thế nên mãi sau đó tôi vẫn cho rằng viết chính là định mệnh của cuộc đời tôi vì nhờ có nó mà tôi gặp em.

Khi đó đang là tháng giêng, những cơn gió đã rất lạnh. Thứ may mắn nào đã khiến em trở thành người yêu của tôi, tôi cũng không biết. Nhi là một cô gái xinh đẹp, thông minh, hài hước, duyên dáng và rất nhiều ước mơ.

– Tại sao em lại yêu anh? – có lần tôi hỏi.

– Vì anh rất cù lần.

Tôi chưng hửng.

– Thật sao?

– Khônggg! Vì anh rất đáng yêu, và vì anh rất đặc biệt.

– Đặc biệt như thế nào?

– Như cách mà anh tin vào những điều em nói vậy, chàng trai cù lần của em ạ.

Chúng tôi thường có những đoạn đối thoại không đầu không đuôi như vậy, và thường Nhi luôn khiến tôi tụt dâng cảm xúc như một chiếc thủy kế suốt buổi trò chuyện. Đây là ví dụ của một buổi trò chuyện khác.

– Duy à, anh hãy cưới em đi – Nhi nói câu đó khi tôi đang làm việc bên máy tính còn em ngồi vắt vẻo chân trên ghế đệm vuốt ve con mèo trắng của tôi.

– Em nói thật chứ? – tôi tròn mắt.

– Noooo. Cưới nhau về bây giờ thì lấy sỏi ra làm cơm ư? – Nhi cười phá lên.

– Anh sẽ làm việc chăm chỉ.

– Còn em sẽ chơi miệt mài. Sẽ phá hết những thứ anh làm được – Nhi nhìn tôi, động đậy lông mày tỏ vẻ nguy hiểm.

– Vậy khi nào mình sẽ cưới nhau nhỉ? – tôi ngẩn ra.

– Hết 2012. Em muốn xem khi Trái Đất tận thế anh có cứu em nhiệt tình không đã!

Chúng tôi yêu nhau theo kiểu đó.

2.

Thứ đức tính đáng quý của nghề viết lách đã mang lại cho tôi chính là sự kiên nhẫn – và điều này phát huy sức mạnh rất lớn trong mối quan hệ của chúng tôi. Bởi tôi thường là người lắng nghe – mà người lắng nghe thì cần sự kiên trì vì không phải bao giờ người kể truyện cũng thích dừng lại. Nhi có thể nói triền miên cả tiếng đồng hồ mặc cho tôi mắt tròn mắt dẹt thi thoảng cười trừ. Nhưng đôi khi em cũng ngồi yên ắng hàng giờ, xem TV hoặc làm gì đó, khi tôi tập trung với máy tính. Sự thực là tôi thích lúc em nói như khướu hơn, bởi tôi yêu ánh nhìn tươi sáng và nụ cười vui vẻ của Nhi khi đó.

Nắng rực rỡ trên phố, đó là một ngày thứ tư, Nhi đột nhiên hỏi tôi:

Thảo luận cho bài: "Tháng Giêng diệu kì"