Ai bảo nói không nghe

Tác giả:

– Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp.

– Hả, cái gì, thôi cho tao xin, thằng nào vô phúc bị mày để ý thế?

***

Hưng và Hương chơi với nhau từ lớp 10.

Đến giờ Hưng vẫn nhớ cái ngày cô giáo đổi chỗ cả lớp, và Hưng được ngồi với Hương. Hưng chán nản, người Hưng muốn ngồi cùng là Mai, cô bạn xinh xắn của lớp chứ không phải một bà chằn là Hương. Buổi đầu tiên ngồi chung cả hai đã chẳng mấy vui vẻ.

– Này, mày đang ngồi lấn sang chỗ tao rồi đấy, mày có thấy vạch kẻ không thế?

Hưng sốc. Có lẽ Hương là đứa con gái đầu tiên trong lớp gọi Hưng là “mày”. Nhưng không sao, Hưng đáp lại vẻ tỉnh bơ:

– Tao thấy.

– Thấy sao mày vẫn ngồi, mày mù à?

– Này cái con bé kia, mày vừa phải thôi nhé. Con gái gì mà…

Hưng bỏ lửng câu nói của mình, đứng dậy ra khỏi lớp. Hưng không thích con gái mà sỗ sàng và cá tính như Hương.

Những ngày tiếp theo, ngày nào giữa hai đứa cũng có khẩu chiến. Dần dần thành quen.

anh-hoat-hinh-ve-bang-but-chi-ve-tinh-yeu2-2014-10-27

Một sáng nọ đến lớp không thấy Hương đâu, rồi cả buổi học chẳng có ai mà cãi vã Hưng thấy trống trải. Hưng nhắn tin cho Hương:

– Sao nghỉ học?

– Tao bệnh, nhớ tao à? – cuối tin nhắn của Hương là cái mặt cười rất nhăn nhở.

– Ừ, mau khỏi bệnh mà đi học nhé.

Nhắn xong tin đó Hưng thấy sến, tự nhiên xấu hổ sao sao.

Mấy ngày sau Hương đi học bình thường. Thấy con bạn gục xuống bàn mệt mỏi mà Hưng thấy thương thương. Hưng nhận ra rằng lâu nay tuy hai đứa hai cãi nhau nhưng cũng khá vui. Thực ra Hương cũng đâu đanh đá lắm đâu, đôi lúc nó cũng dễ thương ra phết đấy chứ.

Hưng và Hương ngày càng thân thiết. Sáng, Hưng qua nhà đón Hương đi học, đôi khi buồn Hưng lại rủ Hương đi chơi điện tử.

Hương là một người bạn đặc biệt với Hưng, cô bạn có thể ngồi bên hắn hàng giờ bên bãi cỏ khi hắn buồn mà chỉ im lặng không nói gì. Có khi hứng lên Hương lại rủ Hưng đi đá Fifa. Hưng cũng hơi ngạc nhiên khi Hương lại biết chơi trò của con trai ấy, Hương chỉ cười trừ “chơi cho đỡ buồn thôi mà, có gì mà lạ”. Đúng là Hương rất đặc biệt.

***

Ngày nọ đi học Hưng thấy Hương rất lạ, cô bạn thơ thẩn rồi ngồi cười một mình.

– Này, này mày sao thế, cười một mình như con điên vậy? – hắn nhìn Hương với khuôn mặt rất gian

– Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp.

– Hả, cái gì, thôi cho tao xin, thằng nào vô phúc bị mày để ý thế?

Hưng cười sặc sụa làm Hương đỏ cả mặt.

– Im ngay, cười cái gì mà cười. chiều đi trượt patin với tao nhá.

– Lại gì nữa đây, lần trước đi với tao mày té bần dập, mày nói không bao giờ đi trượt patin nữa cơ mà.

– Nhưng mà cậu ấy chơi patin giỏi lắm, sau này là người yêu cậu ấy cũng phải biết tí chứ không thì quê chết đi được- Hương nói với ánh mắt mơ màng.

ai-bao-noi-khong-nghe

– Thằng nào?

– Không được gọi là thằng, phải gọi là cậu ấy nghe chưa? Khánh Nhật lớp B4 ấy.

– Mày, mày điên à. Dừng, dừng lại ngay. Không được, nhất định không được. Thằng đó thay bồ như thay áo, yêu nó mày sẽ khổ đấy. Mày yêu nó tao nghỉ chơi với mày luôn.

– Kệ mày – Hương thản nhiên đáp.

Hưng giận Hương, chính thức giận. Chỉ là hắn lo cho Hương thôi mà.

Một tuần giận nhau, Hưng thực sự thấy khó chịu, Hưng thấy không quen. Hưng đành chấp nhận người trong mộng của Hương. Hưng dạy Hương trượt patin. Thấy bạn té, Hưng thấy thương. Cứ ngã rồi lại đứng dậy, Hương vẫn không chịu bỏ cuộc.

Thảo luận cho bài: "Ai bảo nói không nghe"