Ăn tết một mình

Tác giả:

Năm nay, Ni sẽ đón Tết ở Sài Gòn, trong căn hộ mới mua trả góp của mình.

***

Hơn mười năm ở Sài Gòn, cô luôn tự hỏi cái Tết ở đây như thế nào. Cô chỉ biết có đường hoa Nguyễn Huệ. Cái này năm nào tivi cũng chiếu. Vậy thôi. Còn Tết ở nhà thì năm nào cũng như vậy: Chùi rửa phờ phạc cho đến tối giao thừa. Cả nhà ăn một bữa cơm tất niên. Coi tivi. Đúng 0 giờ, bật bài Happy New Year, cả nhà chúc Tết nhau, ba má lì xì rồi lùa cô và con bé em đi ngủ để sáng hôm sau đi lễ sớm. Mùng một đi lễ về, cả nhà cùng ăn sáng rồi ra thăm bà nội. Sau đó thì đường ai nấy đi, khách ai nấy tiếp. Hết mùng ba là hết Tết.

an-tet-mot-minh

Ni xa nhà từ nhỏ nên không có nhiều bè bạn, có những năm cô nằm nhà coi phim suốt ba ngày Tết. Năm vừa rồi Ni vác hẳn một dàn karaoke về nhà hát cho qua Tết, ai dè hát một mình chán quá, lại chỉ biết ngủ vùi. Bởi vậy, Ni quyết định sẽ bịa ra một lý do để ở lại ăn Tết ở Sài Gòn. Phải bịa, vì cô không có can đảm nói thật với ba má là cô sẽphá hỏng cái quỹ đạo đón Tết quen thuộc của gia đình. Má Ni thường nói đêm giao thừa không được ở bên người thân chính là đêm buồn nhất cuộc đời.

Siêu thị những ngày giáp Tết đông nghìn nghịt. Ni mua đầy đủ lệ bộ: Cũng dưa hấu, giò thủ, chả lụa, chai nước mắm ngon, dưa hành, đòn bánh tét, lại lấy thêm chai dầu ôliu trộn rau ăn cho đỡ xót ruột mấy ngày Tết. Siêu thị Tết khác với chợ Tết. Năm nào cô cũng đi chợ Tết với má nên thấy rất rõ điểm này. Ni nghiệm đi nghiệm lại, quái, trong siêu thị cái gì cũng bán giống như ngoài chợ, sao cái “mùi Tết” thì mất đi đâu. Rồi Ni chợt nghĩ ra cái “mùi Tết” mà cô đang thấy thiếu đó chính là mùi hương trầm, mùi mồ hôi chen lấn, mùi của trời đất cuối năm hòa với mùi hoa, mùi quất…

Chung cư cuối năm thật thưa vắng. Hầu như dân cư ở đây là người độc thân hoặc những gia đình trẻ. Họ đã lục tục về quê từ khoảng một tuần nay, nhà này nối tiếp nhà kia. Hai gia đình hàng xóm sát bên biết Ni ở lại, đều hớn hở đưa chìa khóa nhờ Ni sang tưới cây trong những ngày đi vắng. Cô vui vẻ nhận lời, nhưng lòng thấy chùng đi một chút khi nhìn họ khấp khởi mang hành lý đứng chờ thang máy.

Ni bò toài ra chà từng góc nhà, giặt rèm, giặt áo bộ xa-lông vải, lau phủi từng cuốn sách, kỳ cọ cửa sổ dù tất cả đều còn rất sạch, rất mới. Tết nào về nhà, bị má bắt lau chùi từng kẽ nhà, Ni cũng làu bàu. Má chỉ cười nói: “Có dọn dẹp mới thấy ra ngày Tết”. Đến bây giờ cô mới chấp nhận là má đúng. Xong xuôi, cô ra tiệm cây cảnh gần khu chung cư, sắm một chậu đỗ quyên và một chậu mãn đình hồng đem về đặt trong phòng khách. Cô đi tới đi lui ngắm nghía căn phòng, thấy cũng ra dáng Tết lắm rồi.

Tối ba mươi, Ni đi dạo đường hoa. Nhìn đâu cũng thấy người là người. Sài Gòn ngỡ tưởng chỉ có sự đông đúc huyên náo, ngờ đâu ngày cuối năm cũng có cái không khí đông đúc đoàn viên. Cô đứng mân mê hồi lâu bên những chậu quất lúc lỉu trái, chợt bật cười một mình. Năm ngoái, thằng Pôn, con bà chị họ của cô, gọi đây là “cây quých nhiều nhiều”. Năm nay chắc thằng nhóc đã nói sõi hơn, diễn đạt tốt hơn. Nó có một đặc điểm rất buồn cười là nếu chỉ vào một cô gái nào mặt mũi xa lạ và hỏi “Dì nào đây?” thì nó sẽ đáp “Dì Ni”. Với tất cả mọi đứa em, đứa cháu trong đại gia đình, Ni trở thành một thứ khái niệm sống của sự xa lạ.

Thảo luận cho bài: "Ăn tết một mình"