Anh đầu bếp và cô nhà thơ trẻ

Tác giả:

Giây phút lão nhìn thấy nàng, hẳn là khoảnh khắc tuyệt vời thứ n trong cuộc đời.

Lão 30 tuổi, đầu bếp một nhà hàng không tồi. Có lẽ do nghề nghiệp nên mặt lão lúc nào cũng bóng bóng như xoa dầu.

Nàng mới 19. Cứ nghĩ đến khoảng cách gần 1 giáp mà đau lòng. Nhưng cũng không đau lòng bằng lần gặp đầu tiên, nàng chào lão bằng “chú”. Do lão đã già hay nàng còn quá trẻ? Có lẽ là cả hai.

*** 1bfe8cf842bd699920bff626d342b14aa718f64b

Hôm đó là sinh nhật nàng. Sau khi cùng lũ bạn đánh chén no say, nàng chợt nhớ ra không thể tự dưng có những món ngon đến thế trên bàn được. Nàng mò vào tận khu nấu ăn để có lời cảm ơn đầu bếp, là lão đây. Lão không để ý, cũng chả phải lần đầu được cảm ơn. Nhưng theo phép lịch sự, lão quay người lại.

Nàng không đẹp. Đấy là nói tránh từ xấu. Tóc xoăn tít, còn làm thêm cặp kính cận dày như đít chai.

Sau khi bị khói phòng bếp bám vào mặt thì, nàng tháo kính ra lau để nhìn cho rõ. Lão giật mình. Đôi mắt to tròn ấy, hàng mi cong vút ấy làm bừng sáng cả khuôn mặt và con người nàng, làm lão trở nên khó thở, không tự chủ được lời nói nữa. Cụ thể là sau khi nàng đã ra khỏi bếp, lão vẫn không nói được gì.

Đến bây giờ, khi đã yêu nhau được hai tháng, lão vẫn chưa từng thôi thắc mắc rằng : nàng bị cận nặng mà sao mắt không hề dại, ngược lại, còn có sức hút kinh người đến thế? Và lão hết sức tự hào, bất kì chàng trai nào cũng sẽ chìm nghỉm khi nhìn vào đôi mắt trong veo của ấy.

Nàng khá rụt rè. Nên vẫn chưa đến nhà lão chơi hay nơi lão làm. Lần này, năn nỉ gãy cả lưỡi nàng mới chịu đến nhà. Lão chẳng bắt nàng làm gì, đơn giản vì nàng là thiên thần của lão. Lão đang say men tình, lão sẽ làm tất cả vì nàng.

Trong khi nàng ngồi chơi điện tử thì lão lúi húi trong bếp. Hôm nay, lão thử nghiệm món mới.

– Thơm quá. Nàng hít hà.

Mắt lão tít lại vì sung sướng, hai má càng căng bóng lên.

– Đây là món ” thịt dê nấu …”

Chưa dứt lời thì nàng đọc vèo vèo :

Thịt dê nấu với lá chanh

Thêm vào đó mỡ với hành anh ơi.

Món ngon quá sức tuyệt vời

Sao còn đứng đó, không mời em ăn?

Lão ngẩn người. Hóa ra, nàng của lão không e thẹn như lão nghĩ, chỉ vì chưa quen mà thôi. Chứ quen rồi thì …

Và lão đau khổ phát hiện, kiến thức ẩm thực của nàng bằng không khi đem thịt dê nấu với lá chanh.

Càng đau khổ hơn nữa, sau hôm đó, lão còn biết thêm nàng rất thích làm thơ, và là một nhà thơ nghiệp dư đang chập chững vào nghề khi đụng cái gì nàng cũng ứng khẩu được. Lão ước, giá em cứ thẹn thùng e lệ như những ngày mới quen có phải hơn không? Sao tôi làm món gì em cũng có thể chà đạp lên vẻ đẹp ẩm thực như thế?

Có vẻ như sau hôm đó, nàng đã dạn dĩ lên rất nhiều, không còn ngại khi đi với lão đến chốn đông người nữa. Bằng chứng là nàng đòi theo lão đến nhà hàng. Chả lẽ từ chối? Đây rõ ràng là cơ hôi tốt để giới thiệu nàng với mọi người.

Tất nhiên đúng như thế, nhưng trong đầu lão không chỉ có mình ý nghĩ tích cực đó. Lỡ lão đang xào nấu, mà nàng lại tiện mồm làm thơ, trong khi hoàn toàn mù tịt về các món ăn, đồng nghiệp sẽ cười lão thối mũi.

Thảo luận cho bài: "Anh đầu bếp và cô nhà thơ trẻ"