BÀ MAI BIẾT KHÓC

Tác giả:

Tuấn cười, làm ra vẻ bí mật:
– Thì cứ theo anh, lát nữa sẽ biết.

Tôi lườm lườm nhìn Tuấn:
– Xí, làm bà mai cho anh lỗ thí mồ đi!
– Sao lỗ chứ?
– Này nhé, tôi vừa lên xe vừa liến thoắng kể tội anh:
trươc' tiên, bà mai này chỉ cho anh biết bao nhiêu là mối rồi, mà anh chả có thành công chi ráo . Đúng là keoooooo còn hơn kẹo kéo .

Tôi kéo dài giọng. Tuấn bật cười, anh vừa cho xe chạy ra phố vừa chống chế:
– Đâu có! Anh đâu có keo đâu . Chẳng qua tại số con rệp đó mà. Phi công nghèo mà xui quá, rước ngay em làm bà mai kiểu nầy thì làm sao anh trả nợ cho nổi . Lương anh không đủ tiêu dùng, mà em đòi vài ngàn thì chắc phải mang anh đi bán mới đủ đó.

Tôi cười phá lên:
– Xí, ai mà thèm bỏ tiền ra mua anh chứ. Mà cho dù có người mua sức mí mà anh trả nợ cho nổi .
– Trời, coi thường anh vậy à?
– Ừ đó! Tôi cười khuc' khích.

Tuấn im lặng. Tôi ghẹo anh tiếp:
– Bộ hôí hận rồi sao ? Chuì ui, người ta tính vậy là rẻ lắm rồi đó nha . Gì chứ mai mối đâu phải dễ dàng đâu nè? Còn đang định lên giá vơí anh đó.
– Í cha! Vậy thì em giết anh đi còn sướng hơn đó!
– Ừ, cho anh chít queo luôn .

Tôi nhéo anh một cái . Tuấn xuyt' xoa:
– Anh đang lái xe đó nha! Nhéo đau quá anh tông vô cột đèn cho lỗ mũi ăn trầu, cái đầu sức thuốc thì đừng có la anh à.
– Anh dám?

Tôi trợn mắt hỏi . Tuấn cười:
– Ui chà, con gaí chi mà dữ quá!
– Xí, dữ dzị đó mà còn chưa trị đươc. anh mà. Rồi tôi laị giả giọng hậm hực kể tiếp nợ cuả anh. Anh còn thiếu em đủ thứ hết. Đừng có nói hôm nay dắt em đi ăn là trừ sạch nợ đó. Còn khuya lơ khuya lắc đó anh à, cuốn sổ nợ cuả anh còn dầy cui như cuốn tự điển í.
– Ừ…. Không được, hôm nào em phải cho anh kiểm tra lại cuốn sổ nợ đó mơí được. Anh nghi ngờ em ăn gian .

Tôi nhéo anh thêm một cái:
– Ai mà thèm ăn gian vơí anh . Rồi tỏ vẻ phụng phịu, hờn trách:
Anh thí ghét! Hông tin nhỏ em gaí này tí nào cả.

Tuấn lắc đầu:
– Cũng may, chỉ là em gaí tinh thần thôi đó! Nếu mà là bà xã thì chắc ……
– Chắc sao chứ?

Tôi xen ngang. Tuấn cươì hì hì:
– chắc chết chắc chứ sao trăng chi nữả
– Ừ, nhớ noí vậy đi nghen . Chừng người ta không thèm nữa, thì đừng có mà theo năn nỉ.
– Giận anh rồi à?
– Thí ghét! Anh thí ghét!

Tuấn bật cườị Tiếng cười của anh tan nhanh theo cơn gió đêm lồng lộng mát. Chiếc xe dừng lại trước tiệm mì quen thuộc. Quán không đông khách lắm. Tôi và Tuấn chọn được một chiếc bàn khuất riêng sau một chậu kiểng. Trong lúc chờ nhà hàng mang thức ăn ra, Tuấn hỏi thăm tôi:
– Hổm rày công việc em ra sao rồi ?

Tôi kể anh nghe công việc cuả mình. Anh cười thật tươi, tỏ vẻ haì lòng.
– Vậy thì anh vui lắm.
– Em gaí của anh xịn mờ!

Hai tô mì vịt tiềm nghi ngút khói đã được mang lên. Tôi căng mũi ra hít lấy rồì lim dim mắt chọc ghẹo Tuấn:
– Mì thơm ơi là thơm, lâ u rồi, bà mai không được ai dắt đi ăn mì. Hôm nay, bà mai phải phình bụng ra ăn cho cháy túi người ta luôn .

Tuấn so đũa cho tôi xong liền nói:
– Bà mai ăn đi, ăn xong taị hạ laị có chuyện để nói cùng bà mai đó.
– Ừ, không thực sao vực được đạo! Để ta ăn no nê rồi sẽ nói chuyện với nhà ngươi .

Chúng tôi cùng cười và bắt đầu ăn . Câu chuyện trong lúc ăn vẫn xoay quanh cuốn sổ nợ của anh . Không hiểu sao tôi rất thích chọc Tuấn. Tuấn hiền lành, nhưng khá dí dỏm và vui tính. Anh ra trường sĩ quan không quân. Anh cũng hay sinh hoạt cộng đồng.

Tôi mỉm cười lén nhìn anh trong lúc anh đang ăn . Gương mặt xí òm vậy mà cũng có khôí cô mê! Xì, hông hiểu mấy cô đó nghĩ sao chứ, tôi thấy anh đâu có chi gọi là hấp dẫn đâu . Có lẽ, họ thích anh vì anh vui vẻ và khờ ơi là khờ. Tôi phì cười khi nghĩ đến đó. Ừ, cái chi anh cũng giỏi cả, nhưng sao cái vụ tình cảm thì khờ tàn bạo luôn . Mọi điều anh luôn chạy đến hỏi tôi, phải làm sao, phải trả lời thế nào . Đôi lúc anh làm cho tôi khó tin là anh lại "chậm tiêu" trong vấn đề tình cảm. Vì vài lần đi sinh hoạt cộng đồng, tôi nhìn ra ngay cô nào đang để ý đến anh, cô nào đang thương thầm nhớ trộm đến anh, còn anh thì chả có biêt' trời trăng mây nước chi hêt'.

Tôi rât' lấy làm thích thú vơí vai trò bà mai cho anh . Hầu như mỗi khi nói đến những chuyện đó, gương mặt anh trông ngố vô cùng. Có đôi lần, tôi cố tình trêu phá anh, nhưng anh vẫn ngây ngô ngỡ đó là thật. để rồi, đến luc' tôi chịu không nổi, phải bật cười xòa ra thì anh mới la làng lên:
– Í cha, dám cười trên sự đau khổ của anh hén.

Tôi càng thích chí, chọc thêm:
-Ừ, ai biểu anh khờ đến độ làm cho em nín cười không được.

Mỗi lần nghe tôi noí thế, anh đều lắc đầu chịu thua:
– Bà mai lúc nào cũng chỉ biết cười choc. quê anh không à.
– Hình như bà mai không biết khóc thì phải . Mai mốt bà mai mà biết khóc rồi, thì bằng mọi giá, anh phải đến xem cho bằng được.
– Xem chi vậy ?
– Thì để cười laị bà mai! Baó thù bà mai chứ chi!
– Xí, còn khuya, bà mai thèm khóc.

Giữa tôi và anh đôi luc' nghịch ngợm, trêu ghẹo nhau thật hồn nhiên như vậy đó.
– Nè, không công bình nha! Tuấn kêu lên cắt ngang dòng suy tưởng của tôi .
– Gì hở ?

Tuấn giả đò nghiêm nghị:
– Vừa ăn, vưà nghĩ xấu về anh, cho nên đắc chí cười tủm tỉm hoaì. Thiệt là không công bằng tí nào cả. Mau mau khai ra, đang nghĩ xấu gì về anh đó.

Tôi chống đũa, nghiêng đầu giả bộ như đang suy nghĩ ngắm nghía anh rồi cười:
– Em vẫn không tin là xí như anh mà lại có nhiều cô yêu thích.
– Ai biết đâu nè! Tuấn ngây thơ đến tức cườị Em hỏi anh rồi anh hỏi ai ?
– Ừ, mà tại sao anh không chọn đại một cô nào đó cho xong đi .
– Chọn đại sao được mà chọn chứ!

Tuấn kêu lên. Rồi anh chợt nghiêm giọng:
– Anh nói rồi, anh chưa muốn nghĩ đến chuyện tình cảm vào lúc này mà.
– Ừm…. có thiệt không đó.

Tôi cười dò xét. Anh không trả lời mà lại đề nghị:
– Mình sang quán nước bên kia, anh có chuyện muốn nói cùng em .
– Í, cho em ăn bánh flan luôn nha!
– Ừ, hôm nay vét túi đãi em một bữa linh đình mà.
– Hi hi …. muôn năm muôn năm!

Tôi vỗ tay thích thú reo lên.

Tuấn chỉ cười nhẹ, rồi nắm tay kéo tôi sang quán nước bên cạnh. Cái nắm tay không chặt, cũng không hời hợt, nhưng laị là cái nắm tay đầu tiên của anh . Không hiểu sao, lòng tôi chợt dấy lên tí xao động. Ngồi vào chỗ, Tuấn ngập ngừng đưa ra cho tôi một gói nhỏ rồi nói:
– Tặng em đó! Mở ra xem coi có thích không ?
– Uí chà chà, hôm nay anh trúng số hay trúng gió vậy ? Hết bao em ăn hàng giờ còn có quà cho em nữa ?

Tôi vừa sung sướng líu lo caí miệng, vừa nhanh nhẹn mở bung giấy gói . Và tôi đã thích thú reo lên khi vừa trong thấy món quà:
– Trời ơi, caí vòng mà hôm nọ em thích đó à!

Tuấn gật gù, rồi giọng noí chợt trở nên dịu dàng:
– Em đeo vào thử xem có thích không? Hay là đưa tay đây, để anh đeo vào cho nhé.

Không hiểu sao tôi lại đâm ra bối rốị Ánh mắt của Tuấn đối với tôi, vào lúc này chợt thay đổi nhiều quá. Mỉm cươì, cố trấn an mình, tôi lắc đầu từ chối:
– Em thích lắm, nhưng món quà này đắc tiền quá, em không dám nhận.

Tuấn thiết tha năn nỉ. Tôi vẫn thoái thác. Tuấn cười:
– Bà mai nhận đi, và hãy xem đó là trả nợ cho bà mai vậy mà.
Tôi gạt ngang:
– Anh khôn quá à. Nợ anh nhiều thí mồ. Trả cả đời cũng còn chưa hết thì huống chi chiếc vòng nàỵ
– Anh không biết có thể trả nợ cho bà mai suốt cả đời được không …..

Tuấn xen ngang lời tôi nói bằng một nụ cười đuộm tí buồn. Tôi ngạc nhiên:
– Anh hôm nay ra sao vậy ?
– Không có chi!
– Tại sao khi không lại tặng món quà này cho em ?
– Em nhận đi, rồi anh sẽ nói .

Tôi lắc đầu:
– Không, anh không nói trước, em không dám nhận.

Tuấn mỉm cười . Gương mặt của anh không còn nét vui vẻ như lúc ban đầu:
– Em nhận đi, và hãy xem đó là món quà tạm biệt cuả anh!

Tôi tròn xoe mắt, há hốc miệng. Tuấn lại cười rồi chậm rãi nói:
– Anh đã được lệnh phải đi station ở Okinawa 2 năm .

Tôi ú ớ, kinh ngạc trước cái tin quá bất ngờ đó.
Tuấn nhìn thẳng vào mắt tôi noí tiếp:
– Đã nhiều lần, anh đã noí với em, anh không muốn vướng bận vào chuyện tình cảm vì thân anh rày đây mai đó.

Tôi buông ra một tiếng thở dài . Cũng chẳng rõ vì sao, lòng tôi chợt trĩu nặng xuống. Tôi ngước lên, bắt gặp cái nhìn từ anh . Gương mặt xí ỉnh kia, giờ sao laị đỉnh đạc, lôi cuốn kỳ lạ.

– Anh nỡ lòng nào bỏ laị mấy cô bạn sao ?

Tuấn chậm rãi lắc đầu:
– Anh đâu có đặt tình cảm cuả mình vào cô nào đâu!
– Thiệt không đó ?
– Thiệt đó!

Tôi hơi buồn, miệng noí bâng quơ:
– Taị sao vậy ?

Tuấn dán mắt vào ly cà phê, chân thành giaỉ thích:
– Không phaỉ là anh vô tình. Nhưng anh chỉ sợ rằng một người con gái nào đã theo anh thì sẽ khổ. Cuộc sống cuả anh, như em thấy đó, thích lăn vào những chuyện xã hội . Có khi làm việc quên cả chính mình , thì làm sao anh có thể chăm sóc được người anh thương cho trọn vẹn.
– Anh đâu phải là họ thì làm sao anh nghĩ là họ khổ.

Tôi noí bâng quơ, như đang nói cho chính mình nghe, hơn là cho anh nghe . Tôi cuối đầu, nhấp một ngụm nước chanh, cố nuốt trôi một nỗi buồn tự dưng kéo đến.

Trên đường đưa tôi trở về nhà, hai đứa lặng im không nói một câu nào cả.

Dừng laị trước cánh cỗng nhà tôị Tuấn hit' một hơi thở vào thật sâu rồi từ từ buông ra thành tiếng thở thật dài . Anh chợt nhếch môi cười:
– Từ nay em không còn bị anh quấy rầy về vấn đề mai mối nữa rồi nhé.

Tôi cười theo anh . Nụ cười lac. lõng, vô vị biết dường nàọ Trời, chỉ còn ngày mai thôi, tôi sẽ không còn gặp anh thường nữa, và sẽ không còn có những dịp chọc phá anh, nhõng nhẽo cùng anh . Anh thấy ghét quá. Tự dưng làm cho con bé vốn luôn chỉ biết nghịch ngợm như tôi, bỗng biết buồn rồi . Nghĩ đến chuyện tự dưng anh tan biến đi, tôi thực sự không chịu đựng nỗi . Giờ đây, tự dưng anh đi khỏi, tự dưng anh không còn đến, tôi không biết sẽ làm gì vơí những khoảng thời gian thiếu mất anh. Trời ơi, tôi laị ghet' anh nữa rồị Con người gì đâu không chỉ khờ khạo mà còn lạnh băng .
– Nè anh không biết cách ăn nói, anh nghĩ sao, anh nói vậy, em đừng giận nha!

Tuấn laị lên tiếng. Tôi im lặng. Tuấn cười:
– Nợ của anh thì em cứ ghi vào sổ, bao giờ anh trở lại thì nhất định anh sẽ trả đủ.
– Xì.

Tôi bĩu môi, trách móc vu vơ:
– Chừng đó, còn khuya anh mới nhớ tới em . Anh lúc đó chỉ biết lo cho mấy cô bạn của anh mà thôi .
– Đâu có đâu!

Tuấn ngây thơ đính chính:
– Em là em gaí cuả anh mà, làm sao anh ăn gian em chứ. Tin anh đi, nhất định anh sẽ trả nợ lẫn cả tiền lời cho em.
– Mấy cô có mà cho anh trả!

Tôi lườm anh . Ghet' lạ! Tuấn phì cười khổ sở:
– Anh không bận tâm đến chuyện tình cảm, thì làm gì em laị sợ anh bị mấy cô làm anh bận tâm chứ?
– Thôi chắc anh phải về, mai còn thu xếp hành lý.
– Vâng anh về đi!

Tôi đáp nhỏ nhẹ và chợt ngạc nhiên trước sự thay đổi đó. Tuấn nhìn tôi, ánh mắt chân thành:
– Từ nay, em nhớ lo săn sóc bản thân mình cho cẩn thận. Anh đi rồi, nhưng anh sẽ gửi thư thăm chừng em thường xuyên .
– Em biết! Anh đừng lo cho em, cứ an lòng làm tròn nhiệm vụ cuả anh .

Tuấn chần chừ. Dường như anh còn định noí gì đó với tôi, nhưng rồi laị thôi . Trong tôi, tôi rất muốn anh hãy tiếp tuc. nói, nhưng lạ thật, lòng tôi uất nghẹn, không noí gì thêm hơn được.
– Vậy thôi, anh về nhà em nhé.
– Anh nhớ viết thư cho em, và nhất là nhớ gìn giữ sức khỏe .

Tôi thốt ra những lời đó cùng lúc với giọt nước mắt lăn nhanh ra ngoài . Vì trời tối cho nên Tuấn không nhận ra được. Anh xòe tay ra bắt tay tôi và ngoéo tay hứa:
– Em hứa với anh là phải giữ gìn sức khoẻ. Anh mong là lúc nào em cũng hồn nhiên, vui tươị

Tôi gật đầụ Tuấn mỉm cườị Nụ. cười trìu mến, dễ thương vô cùng:
– Vậy anh an tâm . Nhất định anh sẽ trở về nhờ bà mai làm mai mối nữa .

Tôi ráng cười cho anh an lòng. Tuấn quay đi . Tôi đứng lặng yên, nghe trong tôi nỗi xúc động đang từng lúc bừng lên dào dạt. Tôi mong anh đừng quay laị, bằng không, anh sẽ thấy tôi đang khóc. Bằng không tôi sẽ không kềm lòng nổi để sẽ chạy đến, ngã vào vòng tay của anh.

Bóng Tuấn xa dần trên con lộ vắng vẻ, và tôi vẫn còn đứng lặng yên ra đó. Đôi tay, nắm chặt món quà mà anh vừa tặng. Và nước mắt cứ rơi, cứ rơi .

Bà mai biết khóc rồi anh ơi ………….

Thảo luận cho bài: "BÀ MAI BIẾT KHÓC"