Bài ca đi đường núi

Tác giả:

Nhật nhật sơn, nhật nhật sơn,
Dạ bất hành sơn, diệc tại sơn.
Đê dữ thương ba chuyển,
Cao dữ bạch vân phan.
Tứ diện nhân xuyên nhất khích,
Trung đồ tuyệt địa toả trùng quan.
Đại tế nhật nguyệt tiểu tế dã,
Tiêm như kiếm kích, viên như hoàn.
Cánh hữu đoàn sa ế hải ngạn,
Thế nhược ba đào bôn tẩu gian.
Hưu tương hình tự di tình tính,
Thiên thiết địa tàng phi nhất ban.
Quân mạc học Thục trung cuồng tuý khách,
Sảo bất xứng tình tiện ta hành lộ gian.
Gian tai hữu thậm ư sơn giả,
Thế tình vãng vãng ố không hoàn.

Dịch nghĩa

Đi đâu cũng thấy núi, ngày ngày núi
Đêm không đi cũng vẫn ở núi, và vẫn thấy núi.
Dưới thì khua sóng biếc
Trên thì vin mây xanh
Bốn mặt vây lấy người chỉ chừa một lỗ
Giữa đường ngăn lấy đất, bủa ra nghìn non khoá kín đường đi.
Lớn thì che vừng nhật, vầng nguyệt, nhỏ thì che mât ruộng
Nhọn thì mũi đòng, mũi mác, tròn thì như cái vòng.
Lại có mấy đụn cát, nằm ngăn lấy bờ biển
Trông thấy hình thế như bay nhảy ở giữa sóng
Thôi đừng đem sự giống nhau bề ngoài mà bỏ sót tính tình bên trong.
Trời bày đất đặt không chỉ có đường này thôi.
Nhà ngươi chớ học cái cái gã say sưa ở đất Thục
Hễ chút gì không được vừa lòng thì bèn than rằng đường đi gian nan hiểm trở
Có cái lại càng hiểm trở gian nan hơn đường núi nữa.
Ấy là cái tình đời có qua mà ghét không có lại trên đường núi.

 

Nguồn: Nét bút thần, Tân Việt xuất bản, Hà Nội, 1944

Thảo luận cho bài: "Bài ca đi đường núi"