Bài thơ cuối cùng của Lưu Trọng Lư

Tác giả:

trời đã về chiều
buồn tà
vơ vẩn tà
ta đi tìm ai
bây giờ?
ai tìm ta nổi?
trăm khoá không giữ nổi ta,
ta như con chim giữa trời
vô ích! vô ích! vô ích!
không ai giữ nổi ta hết
ta đi tìm người ta yêu…
Một buổi sáng cuối tháng 7-1991, cô y tá Bệnh viện Việt Xô Hà Nội nói với nhà thơ khi đang săn sóc thuốc men cho ông: “Lúc nào bác khoẻ, bác nhớ làm tặng chúng cháu một bài thơ nhé”. Ngay sau khi thở ôxy xong, trên người còn đầy những dây rợ, nhà thơ đột ngột vừa vung tay vừa ứng tác bài thơ này.

Nguồn: Kiều Văn, Thi ca Việt Nam chọn lọc – Thơ Hồ Dzếnh, NXB Tổng hợp Đồng Nai, 3-2006

Thảo luận cho bài: "Bài thơ cuối cùng của Lưu Trọng Lư"