Bài Thơ Rướm Máu

Tác giả:

sáng, theo thơ bỏ đi chơi

chiều quay về, nén đau lời mực non

4/87

có những lúc thơ dường như rướm máu

trào từ hồn lên ngòi bút, lên tay

có những lúc thơ rụng buồn như tóc

những lần ngồi nghe u uất bủa vây

tiếng ngoại quốc nói rành hơn tiếng Việt

diễn tả mình bằng: this… that… me… you…

rồi một hôm ngó lại mình dị biệt

một tên hề diễu dở khóc hu hu

hai mươi bốn tuổi, đã nửa đời xa xứ

sống cuộc đời như một thứ lăng quăng

lội giữa hai giòng văn hóa băn khoăn

hóa con muỗi sống nhờ vào vật chất

rời đất nước, nghĩ, cũng buồn tũi thật

chưa một lần nhìn thấy trọn quê hương

nhưng vẫn còn biết hãnh diện, biết thương

bởi mỗi lúc nhìn màu da mình, biết đẹp

ngày mỗi lớn, đời thêm ngày mỗi hẹp

tự hỏi lòng đã thấm mệt hay chưa

với dật dờ, với cuộc sống đẩy đưa

rồi thảng thốt nghe lòng lên tiếng: “Dạ!…”

tiếng mưa rơi trên đất khách

mười hai năm

nghe hoài sao vẫn la.

phố xá, tên đường, gọi mãi không quen

rồi nơi góc phòng bó gối nhiều phen

rên mình bỗng rất thèm nghe ai gọi

hai mươi bốn tuổi, đời một vài bất toại

chưa được quay về với cội nguồn xưa

chiếc võng đời ru cuộc sống đong đưa

trong bóng tối, tay với hoài ánh sáng

ngày sinh nhật, nghe lòng mình lên án

nợ áo cơm đòi, mỗi tháng chờ lương

biết bao giờ mới trả nợ quê hương

ném cơm áo, lên đường, thôi ẩn náu

hai mươi bốn tuổi, thơ làm, như rướm máu

trào từ hồn lên ngòi bút, lên tay

hai mươi bốn tuổi, đây, bài thơ rướm máu

lần thắt tim mình

trong uất nghẹn

chiều nay

Nguyễn Phước Nguyên

Thảo luận cho bài: "Bài Thơ Rướm Máu"