Bài Thơ Viết Trước Cổng Trường Vạn Hạnh

Tác giả:

Tặng Các Bạn một thời quây quần

trong khuôn viên trường cũ.

**

Tôi trở về thăm lại trường xưa

Khuôn viên cũ đã thay lề đổi thói

Câu Duy Tuệ (*) xoáy lòng người nhức nhối

Từng nỗi buồn thấm lạnh từng cơn

Tôi trở về văng vẳng nỉ non

Ngọn tháp rưng rưng giữa chiều cuối hạ

Rên rỉ oán hờn

Quằn quại hồn Chiêm quốc

Mười năm núi lở đá mòn

Mười năm hồn người nhập viên đá cuội

Chìm lặng giữa dòng sông

Từng đợt sóng ngược dòng cuồn cuộn

Kéo tan hoang một cõi cơ đồ

Tôi trở về thăm lại trường xưa

Trong thác nguồn của thời Vọng Nghiệp

Cuốn đời theo thiên tai

Ngỡ ngàng hư thực

Mở cửa chân như : Lệ thấm Phật đài !

Tôi trở về thăm lại người xưa

Người xưa xuống núi

Tôi lục lọi từ hư vô

Tìm sắc hoàng y một thời rạng rỡ

Người năm xưa tán lạc mơ hồ

Ôm kinh điển trá hình vào cõi tục

Đám sinh đồ nhìn theo lơ ngơ

Gẫm từng trang Thị Nghiệp (*)

Tôi trở về thăm lại trường xưa

Cổ tháp rêu phong giữa đời gió bụi

Bầy chim nhỏ ẩn mình sau mái ngói

Kinh sách cuộn mình phủ bụi nằm mơ

Tôi trở về thăm lại trường xưa

Hồn mê mải góc giảng đường thư viện

Một thuở lòng say mê

Một thuở đời rộn rã …

Mười năm tơi tả tôi về

Chập chờn ác mộng

Thiện ác chân giả lập lờ

Một cõi trần ai nhốn nháo

Bặt tiếng kinh cầu

Trời đất hoang sơ./

sn.

Sài Gòn 1985

(*) Duy Tuệ Thị Nhgiệp là châm ngôn

trên huy hiệu Đại Học Vạn Hạnh

Thảo luận cho bài: "Bài Thơ Viết Trước Cổng Trường Vạn Hạnh"