Bất Chợt

Tác giả:

Người con gái chợt qua đường
áo em mong mỏng màn sương núi đồi

Chợt rơi lại một nụ cười
và … sương rười rượi một trời phía sau

Ðem nhan sắc tặng cho nhau
em giăng cái đẹp ngang cầu ban mai

Chả riêng ta … chả riêng ai
để heo hút gió thở dài trên cây

Sớm nay ra ngõ gặp may
ước chi … mai lại người này đi qua …

Muà xuân, 1987

Thảo luận cho bài: "Bất Chợt"