Bất chợt ở La Mã

Tác giả:

Thêm một lần Tùng thất hứa với Thảo. Khi mùa xuân ấm áp làm nở những bông hoa xinh tươi khắp Paris và mọi người đang nôn nao cho chuyến du lịch trong kỳ nghỉ lễ Phục sinh. Anh bảo “Xin lỗi, anh bận rồi”. Thảo chấp nhận lý do này dễ dàng như cô vẫn thường có thói quen nghe anh xin lỗi. Cô đặt vé máy bay và chuẩn bị khởi hành đi Ý như dự định.

Cô đeo ba lô lên vai, xuống hầm xe điện ngầm dài hun hút ra phi trường Charles de Gaules.

***

Thảo đi theo đoàn người của thủ đô văn minh chạy trốn cuộc sống đô thị. Chưa kịp lấy lại thăng bằng sau chuyến đi tưởng rất hiện đại với đủ mọi loại hình giao thông, dân Ý làm Thảo một phen chới với. Anh chàng đẹp trai ở quầy tiếp tân cho cô biết khách sạn đã hết chỗ và họ chưa từng nhận được email đặt phòng trước của cô. Sau một hồi tranh cãi không kết quả, Thảo bực tức vác ba lô lên vai:

– Thôi được! Cứ cho là anh đúng. Tôi tìm khách sạn khác. Nhưng tôi phải nhắc lại rằng các người là bọn thất tín!

7-cach-cam-tui-theo-kieu-fashionista-1e51f4f2dad7b163f3bfa5acaddc141fc402ed84

Đã gần một giờ sáng. Cô nháo nhào chạy vào chững khách sạn khác, nhưng chẳng nơi nào còn phòng. Trước khi bước vào khách sạn cuối cùng của dãy phố, Thảo tự ra tối hậu thư: “Tùng ơi! Nếu đêm nay em phải chết rét ngoài đường và bị hãm hiếp thì em sẽ giết anh đó!”

Khách sạn lại hết chỗ. Trước khi Thảo kịp ngất xỉu vì thất vọng, một cứu tinh xuất hiện. Anh ta là người Hồng Kông, vừa đi mua pizza về ăn khuya. Trông cô run lên vì viễn cảnh bị tống ra đường giữa màn đêm lạnh lẽo, anh đề nghị cùng cô chia phòng. Thảo gật. Nếu phải mạo hiểm, cô chọn giải pháp tối ưu.

Anh ta dẫn Thảo lên lầu:

– Tôi tên Vương. May cho cô. Bạn gái tôi vào phút chót không đi du lịch được. Phòng có hai giường đơn, đặt khá xa nhau. Và tôi hứa…

Thảo gắt:

– Đời tôi gặp nhiều bọn thất hứa rồi!

Vương cắt bánh pizza, chia cho cô một góc. Thảo thành thật:

– Tôi sắp chết đói rồi, cho tôi luôn nguyên cái đi! Rồi tôi đưa tiền anh mua cái khác!

Vương mặc áo khoác:

– Tôi bắt đầu hối hận vì lời đề nghị của mình. Hãy hứa, cô sẽ không làm phiền tôi nữa!

Thảo gật.

Vương quay về, Thảo đã cuộn tròn trong chăn. Cô mặc hết cả áo quần mà vẫn lạnh. Cô đề nghị:

– Đừng tắt đèn! Tôi sợ bóng đêm!

Vương ăn pizza, mặt cáu kỉnh:

– Sao cô không nói thẳng ra là sợ tôi? Tôi thật sự hối hận rồi!

Và Vương hối hận dài dài khi vừa đặt lưng xuống, Thảo lại rên rỉ:

– Tôi lạnh quá, tôi có cảm giác gió lùa vào người. Anh đóng hết cửa sổ lại chưa? Kiểm tra lại xem!

Vương tá hỏa la toáng lên khi nhận ra một ô cửa đã vỡ kính được nguỵ trang khéo léo dưới lớp màn.

– Sao lúc nhận phòng anh không kiểm tra? Thật là khờ quá!

Vương cáu:

– Tại tôi tin họ! Mà hình như rắc rối bắt đầu từ khi cô bước vào phòng này. Tốt hơn hết là cô chấp nhận hoàn cảnh đi, dù sao ở đây còn sướng hơn ngủ ngoài đường.

– Ngay ngày mai tôi sẽ không ở đây nữa, tôi tìm khách sạn khác. Anh đừng làm ra vẻ ban ơn với tôi. Tôi có ở miễn phí đâu.

***

Cãi nhau chán chê, hai người lăn kềnh ra gà gật. Thảo mơ thấy hình ảnh Tùng và Vương lẫn lộn. Cô còn bám theo Vương, nói hết sức vô duyên:”Vương! Wo ai ni! Wo ai ni …” (Em yêu anh).

Thảo choàng tỉnh, nhận ra Vương đang nhìn mình tủm tỉm. Hai người thu dọn hành lý, đường ai nấy đi. Thảo đưa phần tiền của mình trả khách sạn, nhưng Vương từ chối. Anh bảo để lần sau.

Thảo luận cho bài: "Bất chợt ở La Mã"