Bầu trời và kí ức mối tình đầu

Tác giả:

“Và tình yêu đầu ấy rồi cũng sẽ như áng mây lướt qua bầu trời cao vợi, đọng lại trên lá cành, như giọt sương đọng trên lá cỏ. Thời gian và khoảng cách sẽ nhấn chìm tất cả, duy có tình yêu em dành cho anh luôn ấm áp, luôn rạo rực như thuở yêu đầu!”

***

Mùa hè năm 2014.

Sáng thứ 2 trong lành. Cái nắng của mùa hè miền Bắc dường như chưa phủ cho Hà Nội vào thời điểm sáng sớm. Ánh nắng còn mãi miết rong chơi nên không khí còn thoáng mát, dễ chịu. Sân bay Nội Bài đông nghẹt người.

Xong tất cả các thủ tục, T lặng lẽ tìm một chỗ trống nơi hàng ghế trong sảnh rồi để valy dưới chân mình, bâng khuâng nhìn ra mảng trời cao vợi. Anh không cho gia đình và bè bạn ra tiễn mình. Anh sợ những cuộc chia ly nhuốm màu nước mắt. Dù anh vốn lạnh lùng thì vẫn có những khoảng lặng chùng xuống, vì lần này, anh sẽ đi rất lâu.

T nhìn ra khoảng trời xanh ấm áp. Chợt chạnh lòng và day dứt. Anh cầm điện thoại trong tay, vân vê màn hình cảm ứng. Nơi thành phố xa xôi kia, cô đang thế nào? Cô có khóc không? Chắc chắn là cô đang trốn trong một góc nhỏ nào đó và thút thít khóc khi nghĩ đến anh và lần ra đi này.

bau-troi-va-ki-uc-moi-tinh-dau

Cuộc sống đôi khi thật trớ trêu. Đúng như mỹ từ định mệnh, sao lại để họ tìm thấy nhau trước hai tuần khi anh bay? Sao không là mãi mãi họ mất tin nhau như 10 năm nay, đã từng? Anh không giấu nổi những hân hoan và vui sướng khi online, nhìn thấy những dòng tin hỏi thăm kèm một tấm hình là cô gái mặc chiếc áo dài tím đứng nơi con đường vàng nắng. Là cô- người mà anh luôn cố gắng tìm kiếm nhưng bặt tin. Nhưng đổi lại được gì? Anh và cô không thể làm điều gì để thay đổi mọi thứ. Hôm nay anh bay.

Cuộc gọi từ Vi khiến anh giật mình. Anh áp điện thoại vào tai rồi dịu dàng trả lời Vi. Vi đang khóc. Anh thấy mình mềm lòng đôi chút, nhưng như những quyết định từ rất lâu, anh buộc phải kiên định hơn với Vi. Anh nói lời tạm biệt và chúc Vi sống tốt rồi cúp máy. T khóa điện thoại. Những lúc như thế này anh cần tĩnh tâm. Anh sợ những mềm yếu sẽ làm mình ngã quỵ. Anh đã quyết định thì không thể thay đổi được, tất cả nên chấm hết, lùi xa. Chỉ có điều làm anh day dứt nhiều đó là sự xuất hiện đột ngột của cô sau 10 năm. Khóe mắt T đọng những giọt long lanh.

Chuyến bay đến Sing kéo dài khá muộn. T mệt mỏi kéo valy lên taxi về khách sạn . Cửa phòng bật mở, anh tháo giày rồi nằm nhoài lên nệm thiếp đi trong giấc ngủ vùi. Khi T tỉnh dậy, mặt trời hắt ánh nắng yếu ớt qua tấm cửa kính có tấm ga mỏng màu sữa. T tiến lại cửa kính, kéo tấm ga và nhìn xuyên xuống lòng đường tấp nập. Anh nở nụ cười chào bầu trời quen thuộc trong kí ức cũ và thấy dịu lòng. Mùa hè ở Sing cũng chẳng mát mẻ là mấy.

……

Thành phố của M đang chìm trong mùa mưa. Nắng Phương Nam bất chợt và mưa bất chợt gây cho người ta cảm giác bức bối. Hôm nay là thứ bảy. Ngày “máu chảy về tim” đối với M trở nên xa lạ. Cô khoác chiếc áo Jeans cũ màu, đi giày và xách túi lang thang khắp các ngã đường. Bầu trời ảm đạm vắt những đám mây tối màu hờ hững bao vây thành phố. M cứ mặc. Cái M cần là những khoảng lặng lúc này để nhìn cuộc sống trôi chảy, để thầy lòng yên bình hơn sau những biến động và xáo trộn bất ngờ.

Thảo luận cho bài: "Bầu trời và kí ức mối tình đầu"