Bình An Dưới Thế

Tác giả:

Từ niềm hạnh phúc…

Dallas đã có trận tuyết đầu mùa. Nghe nói tuyết phủ trắng những hàng phong hai bên đường . Hình như cũng phủ trắng cả lòng người xa xứ. Oklahoma cũng đã có trận tuyết đầu mùa. Nhưng lạ lùng thay, thành phố Wichita lặng lẽ của tôi, ở về phía Bắc của hai người chị em ồn ào rộn rã, vẫn chưa thấy tuyết. Thay vào đó là thời tiết ấm áp khác thường. Và lòng tôi cũng ấm áp đón những người bạn của ba mươi năm cùng với gia đình từ Oklahoma về dự mừng xum họp nhân dịp Lễ Tạ Ơn. Cùng lúc, vợ chồng tôi cõi lòng ấm áp chuẩn bị trang hoàng nhà cửa để mừng Chúa Hài Đồng xuống thế trong suốt tháng 12 sắp tới. Đó là một thông lệ kể từ vài năm trở lại đây, khi cuộc sống gia đình chúng tôi tạm đi vào nền nếp và nhất là từ khi chúng tôi sinh được hai cháu gái. Những ngày cuối tháng 11 ấm áp của năm nay, tôi lại được bận rộn với những chùm dây đèn xanh đỏ treo chung quanh nhà hoặc phủ lên những bụi cây đã trơ lá chờ đông. Vợ tôi lại được bận rộn với những món đồ trang hoàng nhỏ li ti hoặc với những sợi kim tuyến lóng lánh trên cây thông giả mua rẻ từ nhiều năm trước. Và hai con tôi, đứa 9 tuổi và đứa 5 tuổi lại được bận rộn viết thư cho ông già No-en ( Santa ) xin những món quà Giáng sinh, sau khi đã bí mật nhỏ to với nhau trong phòng riêng từ nhiều ngày trước.
Tôi tạ Ơn Trên đã ban bình an đến mái gia đình nhỏ bé của tôi và nhất là đến các con tôi. Tôi không thể mong muốn điều gì hơn những gì tôi đang trọn vẹn tận hưởng. Nhưng tận dưới đáy lòng tôi, trong những ngày này, tôi vẫn cảm thấy một chút gì bất an. Cuộc sống hàng ngày chung quanh tôi vẫn không có gì thay đổi. Dẫu cái nhìn của tôi về cuộc sống đã có phần thay đổi kể từ Thảm kịch 11 tháng 9 tại New York. Dẫu cho vẫn còn đó mối đe dọa khủng bố bằng vi trùng Anthrax, bằng vi trùng đậu mùa . Như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu.
Chẳng bao lâu nữa, cả nhân loại sẽ mừng ngày Thiên Chúa xuống thế, đem theo Tin Mừng và sự bình an cho mọi mái nhà. Nhưng sự thử thách dành cho nhân loại vẫn chưa hết. Và hình như đó là điều làm cho tôi vẫn không cảm thấy bình an, dù cho tôi đang sống dưới một mái ấm an bình với những người tôi thương yêu nhất.

… đến nỗi bất an

Mỗi năm, cứ vào mùa Giáng Sinh, tôi lại gởi đi những tấm thiệp đến gia đình , đến bạn bè, với lời cầu chúc không thay đổi: Sự Bình An và No Đủ. Tôi hiểu rằng, nhân loại đang sống ở một kỷ nguyên mà sự không bình an, không no đủ ở một góc nhỏ bé nào đó của địa cầu cũng sẽ có một tác động lớn hoặc nhỏ đến những nơi khác, dù nơi đó có sự bình an và no đủ nhờ vào mạng lưới thông tin tinh vi vượt quá sừc tưởng tượng của con người trong mọi thời đại. Trẻ con, với trực giác thật trong lành của chúng, có thể nhận ra những điều mà người lớn chúng ta phải học qua chiều dài thời gian của nhiều thế hệ. Đứa con gái 9 tuổi của tôi, trong lá thư ( viết bằng thứ tiếng Anh vỡ lòng ) gởi Ông Già Nô-en năm nay, qua trung gian của nhân viên Bưu Điện là tôi ( cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng ), có một đoạn tôi tạm dịch như sau : “ … Vì thế, năm nay, con có hai điều ước gởi đến Santa. Thứ nhất, con muốn có một băng phim Harry Potter. Con đã xem ở rạp rồi nhưng con vẫn muốn có một băng của riêng mình. Điều thứ hai, con muốn rằng tất cả trẻ em trên toàn thế giới đều sẽ nhận được quà của Santa, nhất là những trẻ thiếu thốn hơn con…”.
Điều ước thứ nhất về cuốn băng phim Harry Potter, chắc chắn sẽ không có gì khó khăn đối với Ông Già Nô-en. Nhưng còn điều ước thứ hai. Có lẽ sẽ quá khó. Dù người đó là Santa, một vị Thánh. Con tôi không biết rằng, có rất nhiều trẻ em trên thế giới, ngay cả một cuộc sống bình thường cũng không có, nói gì đến những món quà Giáng Sinh . Những ngày gần cuối năm này, tôi đã nhìn thấy – trên màn ảnh Truyền Hình – những khuôn mặt trẻ thơ A-Phú-Hãn. Hốc hác vì thiếu ăn, vì chạy loạn. Đôi mắt thất thần vì sợ hãi, vì âu lo. Trên những đường phố vốn đã xơ xác vì nhiều năm chiến tranh, bom đạn xâu xé, bây giờ lại thêm đỏ nát tiêu điều. Và hẳn nhiên là tôi lại nghe những tiếng khóc. Kêu đòi sự bình an. Tôi muốn nguyền rủa trí nhớ tôi, vì hình ảnh những em bé Việt Nam chạy loạn trên những Quốc Lộ 13 Chơn Thành, Đại Lộ Hoàng Hôn Quảng Trị lại hiện ra trước mắt tôi lồ lộ. Đã đành là chiến tranh. Và bom đạn vốn vô tình. Nhưng lòng người cũng vô tình không kém. Mùa Đông sắp tới đây, mùa của Chúa Hài Đồng xuống thế cứu chuộc nhân loại – theo lời của Tổ chức Cứu trợ Liên Hiệp Quốc – sẽ cướp đi mạng sống của khỏang một trăm ngàn trẻ em A-Phú-Hãn. Chỉ vì đói và rét. Nếu chiến tranh vẫn còn tiếp tục, sẽ là không biết bao nhiêu “ xác trẻ trôi sông “ nữa. Trong khi đó, các lãnh tụ lớn và nhỏ của A-Phú-Hãn vẫn tiếp tục cãi nhau về việc chia chác quyền lực tại những khách sạn lộng lẫy của nước Đức xa xôi. Và tôi lại nhớ đến những lãnh tụ lớn nhỏ của nước tôi, của cả hai bên, ngày ấy. Mới chỉ như hôm qua thôi nên nỗi đau còn đó. Dường như lịch sử vẫn chưa thỏa mãn với trò chơi khát máu của mình, nên những ngày này, tôi còn được chứng kiến – tất nhiên, trên màn ảnh truyền hình – máu và xác người bê bết trong những khu phố đông đúc của người Do Thái, Jerusalem, Haifa. Những quả bom người ( suicide bombers ) cuồng tín Palestine tin rằng mình sẽ được hưởng sự bình an vĩnh cửu trên cõi trời bằng cách gieo rắc sự không bình an đến cho người khác dưới cõi người. Như một hậu quả tất nhiên của sự đối đầu, máy bay Do Thái oanh tạc khu phố người Palestine, Gaza City. Gần 30 năm sau, hình ảnh những em bé Việt Nam bị trúng đạn pháo kích ở một trường học tại Cai Lậy lại hiển hiện trong trí tôi khi trên màn ảnh truyền hình những em học sinh Palestine chạy tán loạn ra khỏi trường học để tránh đạn oanh kích Do Thái.
Dường như nếu không có chiến tranh, sẽ không có lịch sử nhân loại. Và những người hùng tiếp tục đi viết lịch sử bằng máu của đồng loại và sự hủy diệt. Vì thế, sẽ còn mãi những cuộc chiến tranh. Vì thế, sự bình an dưới thế chỉ là niềm mơ ước , cho những người thiện tâm.

Bình An dưới thế

Trong ánh sáng lấp lánh của những chùm đèn mầu treo chung quanh nhà và vẻ hào nhoáng của những sợi kim tuyến quấn chung quanh cây Nô-en và trong sự tưng bừng của tháng 12 lễ hội, nhờ bức thư gởi Santa rất ngây thơ của con tôi, tôi đã nhìn ra cội nguồn của nỗi bất an trong lòng mình. Đúng ra, đó chỉ là một sự gợi nhớ. Lắm lúc, tôi nghĩ mình là kẻ giả danh đóng vai tội đồ lương tâm. Dẫu một cách thành thực và đầy thiện ý. Nhưng từ lăng kính của một người đang được hưởng hạnh phúc. Chẳng phải con tôi, trước khi xin Santa ban phát quà cho trẻ em đói khổ trên toàn thế giới, đã xin riêng cho mình một cuốn phim Harry Potter ư ? Và tôi, đã có cảm giác bất an trong sự bình an của gia đình mình. Có gì không ổn trong đó không ? Tôi vốn sợ những triết lý vụn. Vì chúng chỉ làm rối rắm thêm cuộc đời vốn chẳng đơn giản gì. Vậy mà hình như tôi đang triết lý vụn. Có lẽ nhờ triết lý vụn mà lòng tôi nhẹ nhàng hơn chăng. Hai ngàn lẻ một năm về trước, khi Đấng Toàn năng quyết định cho con mình xuống thế chịu chết đểá cứu chuộc nhân loại, Ngài đã biết răng , đứa con thân yêu rồi sẽ có ngày sống lại đời đời về với cõi trơiø. Và ba mươi ba năm sau, phút lâm chung trên cây thập giá, con của Ngài đã an tâm nhắm mát, vì biết rằng người cha nhân từ và đầy quyền năng sẽ không bao giờ từ bỏ con mình.
Hy vọng rằng, trong cái bất an của hôm nay đã có mầm cho sự bình an ngày mai như trong ẩn dụ của Giáng sinh. Sự bình an dưới trần thế cho người thiện tâm. Theo tôi, cho cả những kẻ không thiện tâm. Vì nếu không, những người thiện tâm làm sao sống yên ổn được trong sự an bình.

Wichita, tháng 12 năm 2001

Thảo luận cho bài: "Bình An Dưới Thế"