Bước Đi Của Thời Gian

Tác giả:

Cho đến ngày hôm nay tôi vẫn không ngờ là mình đã bước vào tuổi hồi hưu ! Mặc dù kể từ tháng 3/07 tôi chỉ nhận làm có 1/3 công việc nhưng sao vẫn cảm thấy tất bật quá . Nhiều công việc dồn dập hay dấu hiệu chậm chạp vì tuổi già sức yếu đã bắt đầu tới chăng?

Nhớ lại quãng thời gian tại quê người, mười bảy năm như mới đó thôi, thoáng qua như một giấc mộng .Một quãng đời vui nhiều buồn ít nhưng không phải không nếm đủ đắng cay của tình người, tình đời …Thế nhưng cũng chính trong những ngày ngắn ngủi đắng cay đó, tôi lại nhận thêm được những quan tâm, thấu hiểu và đồng cảm của một vài người bạn đã chia xẻ cùng tôi như Hồng Thuỷ, Ngọc Trâm, Hoàng Đức Hạnh, Hương Kiều Loan… Được an ủi, nỗi buồn giảm đi nhiều và niềm vui tăng lên gấp bội .Yêu thương là món quà vô giá mà ai cũng muốn nhận và ai cũng có thể ban tặng cho nhau.
Hồng Thuỷ giúp đỡ tôi nhiều nhất trong quãng đời tôi kẹt lại Việt Nam .Ngọc Trâm, Đức Hạnh , Hương Kiền Loan, Thanh Minh …mang nhiều ấm áp cho tôi mỗi khi tinh thần bị xuống dốc . Đó là những ngày tai biến , không phải như ngày xưa đi học với lứa tuổi vô tư là những ngày “chợt mưa chợt nắng chẳng vì đâu”. Nỗi buồn không phải dễ phai.
Cho nên bao nhiêu lời cảm ơn cũng không thể đủ .
Vâng, người ta có thể trả nợ dễ dàng . Nhưng trả ơn, nhiều khi rất khó .Nhất là khi ơn mình đã mang, đã được hưởng ơn, đến từ tấm lòng người cho- là những người bạn chung lớp, chung trường .
Mỗi lần nghĩ đến ơn đó, tôi đã luôn luôn chia xẻ những gì mình có, trong khả năng nhỏ nhoi của mình đến với những người bất hạnh hơn mình ở nơi đây cũng như ở trong nước.

Hôm nay viết về Trưng Vương, bỗng dưng tôi muốn nói lên một vài câu chuyện buồn phiền nhưng trong tôi văng vẳng lời can ngăn : Thôi, đừng nói gì thêm những kỷ niệm đắng cay. Như những giọt mưa đêm, rồi cũng sẽ tan đi. Hãy nhớ về những giọt mưa tươi mát giữa mùa học trò hồn nhiên áo trắng .Những chuỗi ngày sống reo vui cùng lũ bạn nghịch ngợm và dễ thương vô cùng .
Có nhớ không bãi cỏ xanh sân trường Gia Long ngày nào ? Sau giờ học họp nhau vui đùa cho đến khi là những người cuối cùng rời khỏi trường khi cánh cổng vừa khép kín . Những biệt hiệu “Trâm Hai Thùng” (Ngọc Trâm), Trần Cu (Hồng Thuỷ), Nguyễn thị Lô Can (Hồng Nhật), Ca Sĩ Núi Của, Phạm Thị Ny Lông (là người đang viết bài này)…làm sao mà quên được .
Ôi, cái tuổi học trò , nói như ông Đinh Hùng thì “sách vở nhẹ cầm tay” nhưng chưa có một tâm sự riêng gì mà phải “chỉ nói cùng cây cỏ cả “…
Những năm tháng cùng thầy cô, bạn hữu dưới mái trường Trưng Vương nằm sâu trong ký ức, luôn luôn là một mảng tươi sáng trong cuộc đời .Đó là một thời ai cũng cho là đẹp nhất đời mình .
Mỗi ngày đưa con đi học trường Mẫu giáo Hoa Lư sát bên cạnh trường Trưng Vương , lòng không tránh khỏi bồi hồi .Không làm sao tìm được hình bóng mình và bạn bè, thầy cô ngày ấy …
Lớp vôi nhạt phai theo năm tháng ,bức tường rêu đã phủ lên những kỷ niệm ngọc ngà của tuổi thanh xuân .

Khoảng năm 1983, chị Tường Huệ, chị Thanh Minh, Đức Hạnh, Kim Chi (Kế)…đã có buổi họp mặt TV đầu tiên tại Saigòn. Khi đó cuộc sống tuy có bớt nặng nề buồn thảm nhưng cũng vẫn còn ngơ ngác lắm .Những buổi họp mặt vội vàng gần như lén lút vì sợ Công an khu vực dòm ngó dù rằng đó chỉ là những giờ phút bên nhau xem ai còn ai mất hoặc chia sẻ với nhau những tin tức người thân đang ở trong tù .
Chưa một lần ước mơ quay trở lại quá khứ .Đối với chúng tôi, thời gian ấy chỉ là những ngày đông ảm đạm .Hình như không còn nhớ là trên đời này còn có những ngày nắng ấm .Những buổi họp mặt Trưng Vương chưa đến mười người, nhưng vẫn như là những giọt nắng hiếm hoi lấp lánh niềm vui .

Rồi những mùa đông buồn bã cũng qua đi, mùa xuân ở đâu bỗng dưng ùa tới .Thập niên 1990, như một phép lạ, chúng tôi lần lượt được xuất cảnh. Đợt đầu có Ngọc Trâm, Minh Đức, Kim Oanh, Bùi Thanh Tuyết và tôi .Thời gian này vẫn còn loay hoay với cuộc sống mới, tôi gặp nhiều chuyện đến với ngỡ ngàng nhưng bên cạnh đó vẫn có những chia sẻ, cảm thông và rất tình người …Do kinh nghiệm bản thân và với ngòi bút trong tay trên mục sinh hoạt Nhật báo Người Việt,tôi đã kêu gọi cộng đồng quan tâm giúp đỡ người mới tới và đích thân cùng anh chị em HO quyên góp quần áo, mền gối, nồi niêu,bát chén, vật dụng cũ trong nhà và tổ chức phân phát đến tận tay những gia đình HO, nhất là những gia đình không có thân nhân bảo trợ . Cho đến ngày nay, sau 17 năm gặp lại, có những người còn nhắc lại chiếc áo cũ, tấm khăn phủ màu hồng …mà tôi mang đến . Chính họ đã cho tôi niềm vui ,tôi đã nhận ở họ biết bao tình .
Cảm ơn Hồng Thuỷ, Hương Kiều Loan, Tô Ánh Tuyết , cảm ơn Vương Lan Hương, Kỳ Hạnh, chị Đỗ Kim Toàn và một danh sách khoảng mười bạn đã giúp tôi trong thời gian bỡ ngỡ ban đầu .Món tiền của Vương Lan Hương và các bạn đã giúp tôi mua được cái tủ lạnh .Ngày nay chiếc tủ lạnh đó vẫn còn sau khi tôi chuyển tới một nhà người bạn khác đang cần có (có lẽ nhờ tình bạn mà tôi mua được một cái tủ lanh thật là tốt).
Tháng 8 vừa qua tham dự Đại Hội Chu Văn An Toàn Cầu , được gặp biết bao nhiêu là những cố nhân của ..những cố nhân . Mặc dù đã biền biệt từ trên 1/2 thế kỷ, mặc cho mái tóc không còn xanh nữa, có nhiều ông vẫn nhận ra những người xưa và nhắc lại những ngày hoa bướm…
Đất nước chúng ta với những tang thương biến đổi, cuộc tan tác 1975 như một lần vĩnh biệt .Tôi kẹt lại, ngỡ rằng chẳng bao giờ còn gặp được những người bạn đã may mắn ra đi …Mười lăm năm ở lại rất hiếm ngày vui. Tin tức bạn bè nơi xa chỉ thêm tủi thân người kẹt lại .Đôi khi tôi chợt bàng hoàng . Nhìn trong gương , dấu vết tháng ngày âu lo vất vả trôi qua trên gương mặt .Tôi nhìn thấy rõ những dấu chân chim mỏi mệt, ưu phiền .Không phải của nỗi buồn .Đó là dấu vết của thời gian .

Thời gian lặng lẽ trôi qua, đã trải qua mười bảy năm định cư tại Hoa Kỳ .Nhớ tháng năm đầu, một mình làm hai ba công việc , không từ nan, chắt chiu từng đồng tiền mỗi nơi để cho con có toàn thời gian đi học . Sau đó theo hẳn nghề truyền thông báo chí , một nghề mà ngày xưa chỉ là niềm mơ ước nhưng không thực hiện được .
Vào nghề, thấy yêu nghề và vừa làm vừa tự học.Những cuối tuần xách máy đi vào những sinh hoạt cộng đồng lấy tin tường thuật về Việt Nam .Làm nghề phóng viên rất vui nhưng đôi lúc cũng … hồi hộp! Nếu sáng sớm ra, còn nằm trên giường nghe tiếng điện thoại là biết ngay mình sẽ có chuyện phải làm trong ngày do các anh chị Trưởng ban Việt ngữ “nhờ” làm (thật ra là chỉ thị). Nếu có những sự kiện bất chợt xảy ra như vụ khủng bố 911, như vụ Trần Trường treo cờ Cộng sản tới lúc cao điểm , tôi chỉ có 15 phút để viết tin và đọc qua phone .Hoặc khi thực hiện một cuộc phỏng vấn nhân vật ,nếu là văn nghệ sĩ, câu chuyện trao đổi rất nhẹ nhàng .Nhưng nếu đối tượng là một nhân vật chính trị, xoay quanh một hay nhiều vấn đề đang xảy ra trong và ngoài nước , tôi phải tìm hiểu, nghiên cứu trước khi thực hiện .Công việc cũng khá nhức đầu!
Trên mười năm hành nghề, với hàng trăm cuộc phỏng vấn, hàng ngàn bài tường thuật, đối với tôi là một điều vô cùng thích thú bởi vì càng sống trong nghề, tôi càng học được nhiều kiến thức, kinh nghiệm và khám phá ra nhiều điều kỳ diệu chung quanh cuộc sống ( Có được hạnh phúc này, tôi hết lòng cảm ơn Hoà Phong, vì một gặp gỡ tình cờ, biết tôi đang làm ở Đài Văn nghệ Truyền Thanh nên Hoà Phong đã đưa tôi đến với VOA).

Những chương trình thiên về văn học nghệ thuật là những chương trình tôi yêu thích và say mê biên soạn cùng thực hiện .Bởi vì đây là niềm đam mê từ thời còn trẻ .
Mỗi đoạn văn trong cuốn sách, cuốn tạp chí, những bài hát, lời thơ …khi ngồi trước micro trình bày như những tiếng nói đang thầm thì về một hình bóng đã xa, gợi nhớ nhiều đến ngày tháng cũ . Hàng ngàn những chương trình Thơ Nhạc tôi để hết tâm hồn chăm chút mỗi tuần, chính là nơi gửi gấm kỷ niệm của tôi. Những ký ức thật xa của một thời thơ mộng, lãng mạn, một thuở biết yêu được yêu, một thời hạnh phúc và cả một thời đớn đau trong giông bão của lịch sử dân tộc .
Công việt tôi làm hàng ngày vừa là mưu sinh, vừa như văn nghệ .Thế cho nên biên soạn và thực hiện những chương trình trên các làn sóng những Đài phát thanh mà tôi cộng tác là một cách thương yêu với chính mình và trân trọng thính giả .Tôi mơ ước được thính giả yêu thương gần gũi với tôi và tôi đã thực hiện được niềm mơ ước ấy với số thư thính giả mỗi ngày một nhiều .
Đó là hạnh phúc tôi nhận được .
Từ trên cái nền của những chương trình văn học nghệ thuật ấy, tôi gửi vào trong đó những tình cảm của tôi, về cuộc sống, về con người, về cái sống và cái chết, về người thân, về tình yêu (quê hương, đồng loại …),về lòng nhân ái, về nỗi bao dung, về sự đau khổ, về hạnh phúc, về ý nghĩa của hai chữ “cho” và “nhận”…để hướng lòng mình về nơi chân thiện mỹ, để sống những tháng ngày còn lại sao cho đời sống nhẹ nhàng hơn .
Tất cả rồi sẽ trôi qua .Chỉ có kỷ niệm là còn ở lại .

Tôi đang sắp có nhiều kỷ niệm đẹp trong ngày Đại Hội Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu tại vùng Hoa Thịnh Đốn .Tôi sẽ được gặp những bạn ở nơi xa, mà thỉnh thoảng tôi chỉ thoáng thấy trong một giấc mơ nào đó .Những giấc mơ hình như bao giờ cũng phảng phất hương hoa ngọc lan trên con đường Phan Thanh Giản hay phất phới lá me bay nơi khung trời Nguyễn Bỉnh Khiêm ngàn năm lá đổ , một thuở tuổi hồng …

Cali, tháng 8/07

Thảo luận cho bài: "Bước Đi Của Thời Gian"