Bướm Vàng

Tác giả:

Nàng tên Hoàng Điệp. Tôi gặp nàng ở một buổi sinh hoạt trại hè, Trại Kết Đoàn, trong tiết mục đố vui và thả thơ để học. Khoảng một trăm năm mơi trại sinh hôm ấy, nàng là người làm cho tôi để ý nhiều hơn cả. Tôi để ý nàng vì khả năng hiểu biết sâu rộng về thơ, văn, và lịch sử nước Việt. Hầu hết, những câu thơ, hay những câu hỏi lịch sử từ thời xa xưa, nàng cũng đều trả lời đúng. Suốt buổi trưa hôm ấy, tôi cứ nhìn nàng và để ý từng cử chỉ của nàng. Càng nhìn, (để ý), vô tình, tôi bị nàng thu hút. Nàng, như một thỏi nam châm. Còn tôi? Như thể những mẫu sắt vụn, cứ bị nàng hút vào.

Tôi tìm cách làm quen. Suy nghĩ và tìm cách thế nào để được nàng ghé mắt.

–Ừ, tìm ra rồi!

Tôi la lớn, làm một số bạn trong căn cabin nhìn tôi, ngơ ngác. Tôi vừa nghĩ ra là sẽ đem tập thơ “con cóc” của tôi chôm từ những nhà thơ nỗi tiếng tặng nàng để tìm cớ làm quen.

Đến giờ sinh hoạt tự do của trại sinh, tôi tìm đến nàng. Lúc ấy, nàng đang ngồi dưới một gốc thông già. Hình như nàng đang viết gì đó. Tôi đến bên này, trên tay cầm tập thơ do mình sưu tầm/chôm/ và làm bập bẹ. Tập thơ mà lúc nào tôi cũng mang theo mỗi lần đi trại để đọc. Tôi cất tiếng chào:

— Hello…

Nàng ngẩn đầu lên và chào tôi lại:

— Hi.

— Hồi nãy trong mục đố vui để học bạn trả lời nhiều câu hỏi đúng quá. Chắc là bạn thích thơ tiếng Việt lắm?

— Dạ

Chỉ một tiếng “dạ” của nàng thôi cũng làm cho tim tôi đập loạn. Tôi nhìn nàng, cười. (Nụ cười mà những người bạn của tôi thường bảo đó là nụ cười tán gái). Tôi giới thiệu tên mình với nàng:

— Tôi tên Tuấn. Tuấn cũng thích thơ tiếng Việt lắm.

Đây là tập thơ mà Tuấn…sưu tầm. Nàng cầm tập thơ tôi đưa. Mắt nàng mở to, ngạc nhiên. Khi thấy nàng vậy, mặt tôi hếch lên ra vẻ ta đây là một nhà thơ. Hay ít ra cũng là một người sưu tầm thơ. Nàng nhìn tôị Im lặng. Tôi hỏi nàng:

— Bạn….Ơ…ấy…. tên gì?

— Em tên là Hoàng Điệp.

— Hoàng Điệp. Tên hay ghê nhỉ.

— Anh nói hay, mà hay chổ nào?

— Ờ….ờ thì hay.

— Anh cũng thích viết văn làm thơ ghê nhỉ?

— Ừa, mình thích lắm.

— Anh viết văn, làm thơ, chắc anh rành về Hán Việt lắm phải không?

— Không rành lắm, nhưng cũng biết chút chút.

— Vậy anh biết Hoàng Điệp có nghĩa gì không?

Tôi cố nặng óc suy nghĩ để trả lời người đẹp. Nhưng, không biết sao, tôi lại không tìm được ý nghĩa của hai chữ “Hoàng Điệp”. Tôi nhớ có một tuồng cải lương mang tên “Chuyện Tình Lan và Điệp”. Mà trong câu chuyện tình này, người con trai tên Điệp cũng đâu liên quan gì đến cái tên Hoàng Điệp. Tôi tự thầm trách mình lỡ dại, bây giờ lại không biết trả lời. Tôi nhìn vào mắt nàng. Ở đôi mắt ấy, tôi thấy, nàng đang nhìn tôi có vẻ chờ đợi. Đánh liều, tôi nói đại.

— Hoàng Điệp là một loài hoa học trò phải không?

— Hoa học trò?

— Ừa! Hoa học trò, hay còn gọi là hoa Phượng. Tiếng Anh gọi là Flamboyant đó.

— Cứ cho là vậy, nhưng tên của em không có nghĩa là một loài hoa. Cho anh suy nghĩ lại.

— Vậy thì là một loài chim….. Phụng Hoàng Điệp?

Hoàng Điệp lại cười. Nhìn nàng cười, tôi biết là mình lại trả lời bậy nữa rồi. Nàng nói với tôi:

— Nhà thơ, nhà văn, gì mà không biết hai chữ Hoàng Điệp. Tôi bí quá, nên nói liều.

— Vậy em nói Hoàng Điệp nghĩa là gì?

— Hết hoa, rồi chim, anh còn thiếu gì nửa, suy nghĩ chút đi.

— Không lẻ là ong, là bướm, là đường, là mật…..

Tôi pha trò.

— Đúng rồi, Hoàng Điệp là một loài bướm. Bướm Vàng!
Tôi nghĩ thầm:

“Bướm Vàng. Coi phim chưởng hoài mà không nhớ “Uyên Ương Hồ Điệp Mộng” thiệt là dỡ.”

Và, tôi nói với với nàng:

— Mà bướm, hoa, hay chim thì cũng liên quan với nhau cả.

— Nói với anh….mệt.

***

Qua hai ngày trại, chúng tôi quen nhau và chóng thân. Từ cái buổi nói về tên nàng, tôi không còn kêu nàng là Hoàng Điệp nữa. Mà, tôi gọi nàng là cô Bướm Vàng.

Mỗi lần tôi gọi nàng là Bướm Vàng là nàng nhìn tôi, rồi trợn mắt. Được thể, tôi cứ gọi hoài. Hôm nay là ngày cuối của kỳ trại. Trong lúc bế mạc trại, nàng khều tôi, rồi bảo:

— Đi trại Kết Đoàn, Tuấn thấy vui không?

— Vui lắm, còn Điệp. Opps! I meant Bướm Vàng…. thì sao? Có tìm được cánh hoa nào để đậu không?

— Cũng vui. Hoa thì không có, chỉ toàn thấy “Ông” không hà.
Nàng pha trò. Rồi, nàng tiếp:

— Điệp công nhận là các bạn trong ban tổ chức, giỏi thật.

Chắc năm tới Điệp sẽ tham gia vào ban tổ chức để được các anh theo giống như chị Lý được các anh quay quanh kìa. Nhìn thấy thích quá.

Tôi cười, rồi trả lời nàng:

— Nếu Điệp xin vào thì cho Tuấn xin theo với.

***

Những ngày trại chóng qua mau, tôi đã trở lại với những công việc thường nhật. Nhưng, hình ảnh của Hoàng Điệp –Bướm Vàng của tôi, vẫn bay lượn trong đầu. Tôi lại thầm bảo mình rằng:

“Thôi thì, hẹn Bướm Vàng và dịp trại hè năm sau. Bướm Vàng nhé.”

RIC 081203
Viết kỷ niệm trại Kết Đoàn và tặng Bướm Vàng.

Thảo luận cho bài: "Bướm Vàng"