Cá Mắm

Tác giả:

Tôi có anh bạn mần nghề bán cá. Cái hôm mới khai trương sạp hàng, anh ta mời tôi đến xem cho biết và để góp ý về cái bảng treo trước sạp: “Tại Đây Bán Cá Tươi”

Mới nhòm qua cái chùm từ này, tôi cười hề hề:

– Rõ là nhà bác thừa từ. Ai mà chả biết bác bán cá “tại đây”! Chứ bán cá “tại nhà” thì công an để yên cho đấy à?

– Cậu biết một mà chả biết đến hai ba bốn năm. Thì ai chả biết là cá bầy ra tại đây thì phải bán tại đây nhưng cái cội nguồn của việc dùng chùm “tại đây” là cho khách hàng biết phải giả tiền mua cá tại đây. Chứ không phải giả tiền ở cái hàng kế bên!

Nghe anh bạn cắt nghĩa gõ gàng, tôi thấy đúng quá sức lẽ mình nhưng chả nhẽ chịu thua ngay thì coi sao được nên tôi vặt từ khác:

– Thế còn cái từ “bán”? Ai mà chả biết bác bầy cá ra là để bán biếc. Chứ có ai nghĩ là bác bầy cá ra “tại đây” để chơi cho vui? Viết như thế là bác đánh giá thấp trí tuệ người mình đấy nhá.

– Cho tớ xin đi! Thế này thì cậu lại vặt nhầm nữa rồi. Tớ phải viết cái từ “bán” cốt để làm rõ cái ý là “tại đây chỉ có bán, chứ không mua gì sốt cả”. Dĩ nhiên là tớ phải mua cá từ các nguồn có lý lịch rõ ràng rồi, nếu chả vậy thì lấy gì mà bán với biếc. Phải không nào? Nhưng tớ phải tương cái từ “bán” lên bảng để mấy đứa ăn cắp vặt, chuyên đi thó từ mấy gian hàng khác đem lại đây gạ gẫm bán gía bèo hết nước làm ăn. Ấy chả khéo, sau này, tớ lại được cái bằng gì mà … phỏng theo mô-típ “xóm văn hóa” đấy? À, thì “người văn hóa” chứ gì? Cậu nghe có đột phá không?

Nom nụ cười đểu tử tế của anh bạn khi nói mấy nhời trên, tôi ứa gan quá sức bèn vặt đến chùm từ “cá tươi”.

– Cái chùm “cá tươi” trên tấm bảng mới vô duyên tệ. Này nhá, người ta chỉ nhòm sơ qua sạp hàng của bác là biết bác bán cá rồi. Lại khi đến gần, nghe tiếng giẫy đành đạch trong cái chậu đựng cá thì biết là chúng còn sống nhăn răng. Thì bởi như làm vậy, theo tớ, bác đâu cần phải viết chùm “cá tươi” thừa thải kia? Chả nhẽ bác hay từ mà vấp phải cái lỗi này?

Thì anh bạn mới nhẩn nha giả nhời rằng:

– Cái này là cậu chưa ra tỉnh lần nào, người còn hơi hám “chân quê” lắm. Đấy, cậu nhòm qua bên trái rồi nghỏanh về bên phải của cậu rồi nói cho tớ nghe. Có phải là họ bán cá tươi như tớ không? Không! Họ đều bán cá khô cả. Vậy nếu tớ chả trưng cái đặc sản của sạp lên mặt bảng thì có ma mới biết là tớ chuyên trị bán cá tươi, phải không nào? Còn nữa, nếu không có cái bảng to đùng kẻ chùm từ “Tại Đây Bán Cá Tươi” đập vào mắt khách hàng từ xa thì làm sao họ biết được cái sạp của tớ chứ.

Nói đọan anh ta cười hềnh hệch, vỗ vai tôi ra cái điều “chú nhà quê tợn” rồi bảo nhời cuối rằng:

– Đấy là tớ áp dụng công nghệ lăng xê và tiếp thị vào việc bán cá đấy thôi. Chả có gì lạ cả. Cậu xem, thời buổi kinh tế thị trường, ngay cả ca sĩ, người mần văn hóa đấy nhá, cũng phải nhờ vả vào nó, nói chi đến tớ.

Thấy anh bạn hăng máu chiến sĩ quá sức, quyết làm cho ra nhẽ phải trái nên tôi phải thống nhất với anh về cái bảng hiệu cho được việc. Vì chả khéo lại mần hỏng tình bạn giữa chúng tôi thì uổng thấy mồ tổ.

Thảo luận cho bài: "Cá Mắm"