Cái ngõ bê tông

Tác giả:

Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang sạch sẽ hơn hẳn nhưng suy nghĩ của những con người sống trong ngõ bê tông này liệu có mới hơn, có thay đổi giống như cái ngõ đất không hay sẽ vẫn là hơn thua, so đo tính toán…

***

Mấy hôm nay trời mưa từng cơn rả rích. Những đám mây đen giăng kín bầu trời u ám, tiếng sấm sét ù ù, chốc chốc lại có mấy tia chớp loé sáng đột ngột xuyên qua khe cửa vào nhà. Dường như vẫn chưa có một dấu hiệu nào cho thấy sự tạnh ráo, nắng ấm.

cai-ngo-be-tong

– Gặt hái đến nơi rồi mà còn mưa thế này, có khi lại mất trắng hết thôi. – Bà vừa gỡ mấy chiếc liềm đã hoen rỉ mà bà đã gói gém cẩn thận trong túi ni lông từ mùa trước ra, vừa chép miệng thở dài nói.

– Bà cứ lo xa, người ta cả mẫu còn chẳng sợ, nhà mình có hai sào ruộng thì ăn thua gì. Mà thằng cả điện về nói gì với bà đấy?

 – Nó bảo là bố mẹ đừng tham việc nữa, thuê ai họ gặt hộ cho. Tiền nó trả, không phải tiếc.

– Cái bọn này việc gì cũng khoán với thuê. Nông dân còn sức là còn phải làm, kiếm được ít tiền gửi về cho bố mẹ mà đã tỏ vẻ rồi. – Ông vừa nhấm nháp cốc chè nóng, vừa bảo bà.

– Thì nó có thương bố, thương mẹ nói mới nói thế, ông thì…

Ông bà có hai người con trai. Cậu cả mà ông bà nhắc tới đang làm ở Hà Nội. Nghe mấy người ra phố về bảo lại là cậu cả đang giữ chức rất to trong một công ty nước ngoài. Nó thì bảo ông là chức thường thường thôi, nói chung đủ sống. Ông cũng chẳng hỏi thêm nhưng nhờ cậu cả mà ông có chút hãnh diện với bà con xóm giềng. Cậu hai nhà ông công tác ở Hồ Chí Minh. Nhiều khi ông phải giả ốm sắp chết rồi đánh điện thì nó mới chịu về thăm ông bà, được mấy bữa nó lại đi. Nó bảo còn bao nhiều việc chờ nó giải quyết, vắng mặt không được. Nó còn trêu ông là sẽ cưới một em xinh tươi ở quê chỉ để ở nhà chăm ông bà thôi. Nhà ông đông đủ duy nhất vào dịp tết, bình thường thế này thì hai thân già ra vào lủi thủi, đôi khi nghĩ cũng hơi buồn. Chúng nó có công ăn việc làm ổn định, dù hơi xa tí dẫu sao cũng tốt. Nó mà ở nhà ăn bám, ông bà lại hoá ra vô phúc.

– Tối ngày mai lên nhà văn hoá họp nhá. – Giọng ông xóm trưởng nói vọng vào.

– Có việc gì đấy bác? Vào đây làm chén nước cái đã. – Ông nói trong khói thuốc lào bay đầy nhà.

– Thì lân đạm, thóc giống, sản phẩm, nhiều việc lắm. Tôi đi thông báo cái đã, có ai mà sướng được như chú đâu. Cái ngõ này cũng liệu liệu mà đổ bê tông đi chứ. Toàn nhà giàu mà tiền để làm gì không biết? Bao giờ đổ bê tông rồi tôi vào chơi, bảo hộ cả mấy nhà kia cho tôi với. – Ông xóm trưởng cười cười rồi đạp xe tới các ngõ khác.

Câu nói nửa đùa, nửa thật của ông xóm trưởng làm nét mặt ông thay đổi. Ông đặt phịch cốc nước chè xuống bàn tức tối. Đúng là cái ngõ đất dẫn vào nhà ông và ba nhà còn lại lầy lội nhếch nhác thật, trời mưa thế này càng làm nó trở nên kinh khủng hơn. Ai đi qua ngõ nhà ông cũng dừng lại nói vài câu rồi mới chịu đi tiếp: “Sao không bê tông hoá đi, thể kỷ hai mốt rồi mà còn để đất thế này”, “Cái ngõ này là đi ngược lại văn minh của xóm”, “Con bác giám đốc xây bao nhiêu cầu đường cho thiên hạ mà cái ngõ nhà mình cũng không đổ được”… Những câu nói không ác ý gì nhưng nhiều lần nó làm ông mất ăn, mất ngủ, thậm tệ hơn là sinh bệnh.

Thảo luận cho bài: "Cái ngõ bê tông"