Cất Anh Vào Nỗi Nhớ

Tác giả:

”Cứ ngỡ đã nắm chặt vậy mà vẫn phải buông tay. Trái Đất tuy tròn sao mãi không tìm được nhau. Là do em vô dụng nên đã lạc mất bàn tay anh.”

***

Hà Nội đã bước vào những ngày đông rét mướt. Hân tản bộ một mình trên con đường hai bên là hai hàng cây trụi lá. Ở đây cô còn có thể cảm nhận được hương vị ngọt ngào của cà phê sữa, vị cà phê trầm nhẹ hòa quyện với hương thơm kem sữa của tách capuchino đang bốc khói nghi ngút. Trời bắt đầu mưa, cơn mưa góp thêm phần giá lạnh cho mùa đông Hà Nội. Những hạt mưa li ti mang lại cho con người ta cảm giác buồn, ảm đạm biết mấy.Hân vội ânr mình dưới chiếc ô màu trong suốt rồi chân cứ bước mắt cứ hướng về một nơi nào đó, hình như nơi đó là một miền kí ức đẹp.

Hôm nay là ngày đầu tiên Hân về nước sau bảy năm du học và làm việc bên Nhật. Và cũng là ngày anh kết hôn với một cô gái khác không phải cô.

Cầm bức thư anh gửi cô trên tay, cô không khỏi hối hận và tiếc nuối. Giá như ngày đó cô cho anh một cơ hội giải thích nhỉ. Giá như ngày đó cô sáng suốt hơn nhỉ. Giá như ngày đó cô không ra đi nhỉ. Và giá như….Nếu như những điều giá như ấy xảy ra thì trên đời này đã chăng có chia ly rồi.

hoi-han-1-8815-1395919109

”Gửi đến em người anh yêu nhất.

Hân à, cuối cùng em cũng nhận được bức thư này rồi. Bao lâu ta chưa gặp lại nhau rồi em nhỉ? Bảy năm rồi đấy, bảy năm cho sự chờ đợi. Bảy năm qua em sống tốt chứ? Có nhớ anh không?

Anh thì chẳng tốt chút nào, lúc nào cũng nhớ đến em thôi. Em à, có biết từ ngày em ra đi anh đã tiều tụy đến mức nào không? Anh giật mình khi nghe bạn bè, người thân của em nói em đi du học bên Nhật. Càng giật mình hơn nữa khi em ra đi mà không một câu tạm biệt với anh. Lúc đó anh đã rất giận em đấy cô bé ngốc ạ. Anh tự hỏi bản thân rằng mình đã làm gì sai để em phải đối xử tàn nhẫn như vậy. Nhưng rốt cục anh cũng ngu ngốc mà chẳng tìm ra được.

Vào một ngày tháng năm nắng gắt anh đã tìm thấy lí do cho sự ra đi của em.

Thật ra chuyện không như em nghĩ đâu. Anh và cô ấy là anh em họ. Hôm ấy, con bé gặp phải chuyện buồn cần người chia sẻ. Anh đã cho con bé tựa vào vai để khóc. Nhưng không ngờ em lại nhìn thấy để rồi hiểu lầm. Ngốc ạ, sao lúc đó em không ”ghen” luôn đi. Nếu lúc đó em hỏi anh và cho anh cơ hội để giải thích thì có lẽ giờ đây mình đã không như vậy. Thế mà em lại ích kỉ ra đi để lại anh một mình nơi đây với bao hứa hẹn cùng những kỉ niệm.

Em còn nhớ lúc mình mới gặp nhau không? Anh làm rơi có quyển sách của em thôi vậy mà đã làm toáng lên rồi. Lại còn hay bắt nạt anh nữa. Lúc đó sợ em nhất đây con gái gì mà bướng bỉnh đanh đá.Vậy mà không ngờ có lúc anh lại siêu lòng vì em như vậy.

Vào một ngày mưa mùa hè. Cơn mưa mang lại không khí mát mẻ sau những ngày nắng gay gắt. Cả hai đứa không ai mang ô hay áo mưa nên đành phải trú nhờ dưới cùng một hiên nhà.

– Này dịch lại đây kẻo ướt.

– Ừ, cám ơn.

Hai đứa cứ thế mà chìm dần vào yên lặng. Anh không muốn uổng phí cái khoảnh khắc nghìn năm có một này nên đã dũng cảm nói ra cái tình yêu bé nhỏ anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi

Thảo luận cho bài: "Cất Anh Vào Nỗi Nhớ"