Tản mạn

Lụa Bạch

Lụa Bạch

Tôi thẫn thờ vào nhà. Con Thư ngồi khóc trên giường. Tôi hỏi, cuối câu mới ra tiếng: – Có gì lạ không, con Nó nín khóc: – Dạ, ông mục sư tới hỏi có cần gì không. Con nói nhà mình Công giáo, chắc không cần, nhưng có gì Ba sẽ điện thoạị Tôi […]

Lũ Vịt Trời

Lũ Vịt Trời

Chuyện đã hơn chục năm nay, nhưng lão Khổ còn đau mãi tới giờ. Vụ lúa chiêm năm ấy càng về cuối càng thuận. Đúng vào kỳ lúa đỏ đuôi, vòm trời thật nở nang. Nắng đến sướng. Nhờ ông trời cứ kéo cái nắng cho qua kỳ thu hoạch. Chỉ cần lôi được hạt […]

Gió Thoảng Tây Hồ

Gió Thoảng Tây Hồ

Tôi lom khom trong lòng phi cơ, tìm hàng ghế của mình. 21B đây rồi, không tệ lắm, ngồi ghế ngoài đứng lên đi lại dễ dàng, đường bay 14 tiếng chắc cũng phải đi toilet vài lần, tôi nghĩ thầm. Mà không biết người bạn đồng hành nào ngồi bên cạnh đây. Một anh […]

Giao Thừa Sao Quên

Giao Thừa Sao Quên

– Ông đừng nhắc đến ngày Tết nữa. Cứ xem lịch là biết chứ gì, đêm mai là đêm Giao Thừa… Nhưng tôi không muốn nghe những chuyện đó… Nàng nói một cách lạnh lùng, môi nàng bình thản nhấp một chút rượu. Chàng để ý ly này là ly Martini thứ năm mà nàng […]

ĐỜI THƠM NHƯ NGỌN ĐỒI ẨM

ĐỜI THƠM NHƯ NGỌN ĐỒI ẨM

Nhưng bao giờ chàng đi? Mà trời ơi làm sao chàng đi được lúc này, giữa khi trong họ ngoài làng đang chạy đua với thời gian để kịp ra báo xuân. Chàng làm báo ngày, điều ấy có nghĩa c̣n bận quá nuôi con mọn. Bài vở cho số xuân hạn chót là 15 […]

Đoản Khúc Vùng Sậy Khô

Đoản Khúc Vùng Sậy Khô

Trạm xe ở sát bìa làng, tiếp giáp với vùng sậy vàng khô có ngọn đong đưa trong gió, ngọn rạp xuống mấy gò đất còn chồi gốc cây đen đủi. Xa và cao hơn nữa, cắt vằn trên nền trời đang ửng một sắc xanh xám những thân cây nghiêng vẹo, lòng khòng, chưa […]

Đêm Nhớ Sao Trời Xưa

Đêm Nhớ Sao Trời Xưa

Buổi tối, trời trong. Ra khỏi nhà, vừa bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, Hoài chợt đứng lại, ngước mắt nhìn lên. Màn trời tối thăm thẳm, những ngôi sao nhỏ lấp lánh trên cao. Một luồng cảm xúc ấm áp chạy về trong tâm. Cái cảm giác từ ngày nào như trở lại […]

Người Đàn Bà Ngồi Nhìn Tuyết Rơi

Người Đàn Bà Ngồi Nhìn Tuyết Rơi

” Nỗi buồn như tuyết trắng phủ kín tâm hồn tôi ” ( Gleb Shulpyakov) Người đàn bà thức dậy. Chị quờ tay sang bên cạnh. Chỉ còn một chút hơi ấm lưu lại trên tấm nệm bị lõm xuống. Chị co người, xoay xỏa kiểu nào cũng thấy lạnh. Chị nhìn đồng hồ. Trong […]

Ngày của mặt trời

Ngày của mặt trời

Cuối cùng tôi cũng xin được chỗ dạy, ở một trường cách nhà mười lăm kilômét, cũng cách thị xã ngần ấy đường đất. “Thế nào, chấp nhận hả?” – dì Thương hỏi. “Cháu biết làm sao” – tôi nói. An không ngạc nhiên khi tôi báo tin: “Hiểu rồi, ở đời ai chả một […]

Nắng Muộn Thu Vàng

Nắng Muộn Thu Vàng

Vừa chạy đến đầu đường thằng Hưng trở lại ngay, nó sực nhớ con Lan đã nói với nó là sáng nay con Lan phải đi nha sĩ nhổ răng. Thằng Hưng sợ nhất là phải đi nha sĩ, ngồi trên cái ghế cao nghệu, phải há miệng cho ông nha sĩ lấy cái khoan, […]

Dứt Khoát

Dứt Khoát

Xe lửa chạy về hướng bắc, đường đèo quanh co, bên trái là vực thẳm với rặng thông cao ngất, trùng trùng điệp điệp, tuyết đã phủ trắng xóa, trên cao bầu trời trắng đục, như tuyết vẫn còn muốn rơi nữa, thời tiết đang giữa tháng giêng, mùa đông lạnh lẽo. Cây cối chạy […]

Chút Thoáng Xuân Hương

Chút Thoáng Xuân Hương

Chành ra ba góc da còn thiếu… (Hồ Xuân Hương) Truyện thứ nhất Tổng Cóc nhìn ra ngoài cửa. Ông ngắm cái sân lát gạch Bát Tràng lâu ngày đã rỗ rạn. Do cống thoát nước đã mấy năm nay tắc nên mưa là nước tràn cả vào sân. Để thế, không những sân mà […]

Chú Tiểu Nhỏ

Chú Tiểu Nhỏ

Phần 1 : Trong Thập niên 1960, đường Sài Gòn – Vũng Tàu qua khỏi căn cứ Long bình là rừng già và rừng cao su trùng điệp, đứng tại Thị trấn Long Thành ta đã thấy ẩn hiện xa xa là rặng núi chạy dài qua Bà Rịa đến Long Hải trong dó có […]

Chó cũi

Chó cũi

Gửi một nhà thi sĩ đang ở Hà Nội Xuân nhớ đến em, một liên tưởng có ý nghĩa, khi thấy những con chuột cống chạy rông ở ngoài đường, những đêm đi chơi khuya trên các đường Hà Nội. Rồi một hôm Xuân trưng hết cả tình cảm tràn trề lên mặt báo, trong […]

Chim Sâm Cầm Chưa Về

Chim Sâm Cầm Chưa Về

“Cô vọng ngôn chi, cô thính chi” (1) Thái sư Lê Văn Thịnh tỉnh dậy đã lâu nhưng còn nằm yên trên sập. Bao lâu nay ông mới lại được hưởng cái tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Trời ngoài kia tối mờ. Qua cánh màn, ông vẫn nhận ra chút hương ẩm ẩm của […]

Chiều Dày Bức Tường

Chiều Dày Bức Tường

Tôi đang ở trong căn phòng cũ của mình. Chỗ này ngày xưa tôi treo một bức tranh phong cảnh. Bức tranh ấy đã làm tôi như được gần thiên nhiên hơn giữa các toà nhà khối hộp góc cạnh khô khan và đơn điệu. Còn bây giờ chị treo ở đấy cái lồng bàn […]