Chậm quá rồi

Tác giả:

Mãi hôm nay lá úa ngập lòng ta
Lệ ngâu đã bắt đầu gieo thánh thót
Sen từng cánh với sương trinh từng giọt
Bắt đầu rơi: thu đã tới lòng ta!

Mãi hôm nay, ôi nửa kiếp trông chờ!
Nàng mới đến, tay chèo khua nhẹ sóng
Tóc trễ nãi trên lưng còn bỏ thõng
Vòng hoa đào ôm lệch trán ngây thơ

Mãi hôm nay một buổi sáng thu mờ
Nắng đã tắt nơi lòng ta lạnh lẽo
Hương đã nhạt mà hoa dần đã héo
Còn chi đâu nồng thắm để yêu mơ!

Có ai đem xây đắp một ban thờ
Với những mảnh bình tan trâm gẫy nát?
Có ai tặng để cho người đỡ khát
Một vò không hay một trái tim khô?

Bao nhiêu năm, tưởng đã phí công chờ
Ta xé vụn ân tình gieo rắc mãi
Nay dẫu muốn thu về khâu chắp lại
Cũng không sao toàn vẹn được như xưa!

Lòng ta ơi! xin trở lại bên mồ
Để thương xót những hoa tàn lá rụng
Và đôi cánh vô duyên, đừng mở rộng
Đón đưa người nhan sắc đến lầu thơ

Kìa đã thôi rún rẩy cặp vai ngà
Nàng quăng mái chèo đi rồi đấy nhé
Tay đương vẫy, miệng nhung đào sắp hé
Bốn trời sương sắp vọng bốn tên ta

Lánh đi thôi, nàng đã bước lên bờ!
Giấu đi nữa, cả không gian sầu muộn
Ta chẳng nỡ, trời ơi, ta chẳng muốn
Của lòng ta nàng đến lúc thu sơ
Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, Nxb Nguyễn Đình Vượng – Saigon, 1971

Thảo luận cho bài: "Chậm quá rồi"