Chỉ cần ta yêu nhau

Tác giả:

Anh không biết, chỉ biết rằng được trò chuyện với cô là điều ngày nào anh cũng mong đợi.

***

Thế Anh lang thang trên phố, sau trận mưa rào, bầu không khí trong lành hẳn. Cơn mưa rửa sạch bụi đường, làm tan đi cái nóng bức của tiết chớm hè. Chiều cuối tuần cũng không cần phải vội, sau một tuần căng thẳng với công việc, giờ đã đến lúc lấy lại chút khoan khoái cho tâm hồn. Thế Anh đi chậm rãi, đường phố vẫn đông đúc người và xe cộ qua lại.

Phố lên đèn từ lúc nào và đôi chân bắt đầu thấy mỏi, Thế Anh tự cười mình đôi lúc cũng bất thường, xe buýt không đi lại đi bộ, giờ mỏi chân rồi muốn đi xe cũng chẳng còn chuyến nào nữa. Anh dừng lại trước một cửa hàng có biển hiệu đèn hoa lấp lánh ” Hoa nghệ thuật Thanh Vi”, cũng tốt thôi, anh quyết định vào xem hoa một lúc. Trong ánh đèn điện dịu êm thời khắc vừa chập tối, nhìn qua cửa kính anh thấy cô gái có mái tóc dài ngồi trên chiếc ghế gỗ, cô mặc chiếc váy xanh dài phủ chân, tay đang chăm chỉ buộc từng cánh hoa voan màu hồng phấn. “Một cô chủ xinh đẹp!” anh nghĩ thế rồi đẩy cửa bước vào. Cô gái mỉm cười chào khách.

– Mời anh vào xem hoa!

chi-can-ta-yeu-nhau

Đúng là hoa nghệ thuật, đủ các loại xanh đỏ tím vàng. Người ta bảo hoa là món quà của cuộc sống quả đúng thật. Nhìn những cánh hoa voan, hoa đất, hoa pha lê anh thấy cả trong đó tâm hồn nghệ thuật và sự tỉ mỉ của người làm ra nó.

– Anh mua hoa tặng người yêu phải không? – Cô gái vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ, mặc cho khách tự nhiên xem hoa.

– Không, tôi chưa có người yêu – Thế Anh thẩn thờ.

– Anh mua hoa làm gì? Nói em tư vấn cho. Anh thích hoa hồng không? Chậu đằng kia cũng khá đẹp đấy.

Thế Anh cười ngượng ngùng vì anh vào đây không có ý định mua hoa.

– Tôi chỉ xem thôi.

Tưởng cô chủ sẽ không vui, ai ngờ cô ấy cười hiền dịu đầy thân thiện

– Anh cứ xem đi, hoa ở chỗ em là đẹp nhất đấy, bao giờ muốn mua hoa anh lại ủng hộ em nghe.

Anh ra về, cả tối hôm đó, ánh mắt và nụ cười dịu hiền của cô chủ nhỏ làm anh ám ảnh mãi.

Ngày nào Thế Anh cũng qua lại con đường này bằng xe buýt, lần nào đi ngang anh cũng nhìn vào cửa hàng hoa nghệ thuật và thấy cô chủ nhỏ ngồi trên chiếc ghế gỗ. Thỉnh thoảng có khách vào mua hoa cô vẫn không rời vị trí. ” Cô đang bận làm hoa”, anh nghĩ thế.

Năm nay mùa hè sao đến sớm, nắng chói chang hơn, công việc căng thẳng hơn làm anh cứ mong cho đến cuối tuần có trận mưa rào để anh lang thang phố, trút hết bao mệt nhọc. Lần này anh lại dừng trước cửa hàng hoa nghệ thuật, anh bước vào, cô gái nhận ra anh mỉm cười chào:

– Anh lại đến xem hoa đấy à?

Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy làm cho anh thấy ấm áp lạ

– Ừ, tôi xem hoa!

Anh khẽ trả lời mà trong đầu không chắc là muốn xem hoa hay muốn nhìn cô chủ nhỏ, có lẽ bây giờ, anh cảm thấy cô là bông hoa xinh đẹp nhất.

– Anh thích hoa ở cửa hàng em không? Em làm cả đấy!

– Có! Đẹp lắm! và cô chủ cũng rất dễ thương!

– Anh nói em đấy à? Em không phải chủ đâu. Em trông cửa hang giúp chị họ em.

– Thế em không phải là Thanh Vi à?

– Thanh Vi là chị họ em, em là Băng Tâm.

– Thế thì cô bán hàng rất dễ thương.

Băng Tâm cười tít mắt, cô hay cười, điệu cười không mấy đẹp nhưng sao làm người ta lưu luyến đến lạ, thế mà trong đôi mắt dịu hiền kia có điều gì đó bí ẩn làm Thế Anh muốn khám phá. Băng Tâm – cái tên nghe thật lạnh lùng! Hôm nay cô mặc chiếc váy hoa vàng phủ chân, vẫn ngồi trên ghế gỗ!

Thảo luận cho bài: "Chỉ cần ta yêu nhau"