Chỉ là anh chưa biết mà thôi…

Tác giả:

Vi Anh không khóc. Có thể cô nhóc không cảm thấy gì nữa. Có thể cô nhóc quen rồi. Tôi không biết. Nhưng tôi đau và khóc. Nên cứ ôm cô vậy thôi.

***

1. Saudade

9h07′. Ngón tay tôi click qua những trang báo điện tử nhanh hơn bình thường. Tôi đánh dấu lại vài cái tên nghe lạ, ghi chú những ý tưởng mới. Điện thoại để bàn vẫn im ắng. Qua khe mành xếp trắng, xuyên qua văn phòng ngoài hơi lộn xộn vài điểm màu, vẫn chưa thấy điểm xanh. Vi Anh vẫn chưa tới. CEO Vương cũng không trả lời điện thoại. Để mình tôi với tờ fax khó hiểu. Tờ fax quyết định hai thiết kế chính cho showroom nội thất của tập đoàn hai tháng sắp tới. Là Đan và Vi Anh.

Tôi không phàn nàn gì về Đan. Cô xuất chúng, làm việc chính xác tới từng khâu, và nhận ra lỗi sai trong bản vẽ chỉ trong tích tắc. Tốt nghiệp xuất sắc Kingston, khoa thiết kế nội thất đủ nói lên tất cả. Vương không bao giờ chọn người sai. Những người như Đan, luôn được cậu để ý và khoanh vùng ngay trước đêm grand show tốt nghiệp. Giống như lúc Vương nắm rõ profile của tôi từ bốn năm học quản lý và hai năm chuyên ngành thiết kế ở London trước khi xuất hiện, đưa tôi lời đề nghị hấp dẫn từ khuôn mặt trẻ măng nhưng tấm card mang tên tập đoàn có thể đánh tan bất cứ offer khác. Vương thừa hưởng tập đoàn từ bố mẹ, là cuộc hôn nhân cuối cùng của nhà tài phiệt và nhà thiết kế tài quái. Là con riêng, nhưng mọi người đều có cảm giác cậu lĩnh hội hết tài năng của hai người. Khi lần lượt thắng từng dự án của các khách sạn, resort, hay khi tìm ra một nhân tài đem về công ty. Duy có một ngoại lệ: Vương để Vi Anh vào phòng tôi từ bốn tháng trước.

Ngay cả những nhân viên ở phòng nhân sự, không ai biết Vi Anh từ đâu đến. Tôi chấp nhận cô nhóc trẻ không hồ sơ, không bằng cấp như một thử thách, vẫn kiên tâm giao đều công việc cho nhân viên, tuy tôi biết mọi người coi cô chẳng khác một đứa tập sự. Trực quan hoàn toàn bình thường, hơi trẻ con với vẻ lãng mạn cổ điển. Portfolio của cô, tôi chưa một lần nhìn, nhưng những bản vẽ dán góc làm việc ngập chi tiết hợp trong quán cafe đang mọc lên đầy rẫy trong thành phố. Những bản vẽ không gian rộng, đôi khi mất cân bằng và màu phối không hợp, được Đan sửa lại trở nên sáng sủa hơn, nhưng không dùng trong catalogue được. CEO trẻ không chú thích gì, thi thoảng là những tin đồn phất phơ trong buổi ăn trưa. Tôi tin Vương, chỉ không hiểu. Và tờ fax sáng nay đã làm cho tôi thật sự lúng túng.

9h12′. Điểm xanh xuất hiện. Vi Anh đặt uỵch cái balô xanh lơ to đùng xuống bàn, lao đến trước phòng tôi. Mất 5 giây, cô gõ cửa, rồi rụt rè thò đầu vào. Nếu như mọi ngày, cái điểm xanh có vụt qua trước khung kính phòng tôi là 12 phút hay 15 phút, có thể sẽ chỉ là cảnh cáo, hoặc cho qua. Nhưng hôm nay tôi chờ. Và chờ tận 12 phút. Tôi có thể đuổi việc cô ngay. Vì cái tờ fax quái quỉ, tôi phải chờ, và cũng vì thế tôi không thể sa thải nhân viên có cái gout ăn mặc như người trẻ khu Shimokitazawa ở Tokyo này. Tôi ngước nhìn cô hà khắc. Vi Anh khẽ để tay luồn vào mái tóc lòa xoà, nói về sự cố của chiếc xe tay ga cũ. Tôi nghĩ thầm nếu như dự án này không rơi vào tay cô, thì có thể tôi cũng đã thải được chiếc xe ga để tậu ô tô vào năm sau rồi. Tôi im lặng, đưa cho cô bản kế hoạch showroom. Vi Anh lật qua vài trang, nhìn tôi như không tin. Tôi gật đầu, kèm theo deadline về 8 mẫu interior trong 2 tuần nữa. Mặt cô nửa như vui mừng, nửa như lúng túng lo âu. Trước khi cô bước ra khỏi phòng, tôi dặn: “Đừng có sao chép ý tưởng. Tôi đọc hết. Nên biết hết. Hãy nghĩ đến chuyên nghiệp”. Vi Anh quay lại, nhìn tôi, rồi cười toe. Rồi biến mất sau những chồng tài liệu màu ngổn ngang.

Thảo luận cho bài: "Chỉ là anh chưa biết mà thôi…"