Chỉ là để yêu

Tác giả:

Có lẽ Quyên đã là bạn của tôi quá lâu, hiện diện trong cuộc sống của tôi quá lâu, và bản thân tôi cũng yêu cô ấy quá lâu; để rồi tôi nhìn về hướng nào, làm điều gì, cũng đều nhớ đến cô ấy.

***

1. Đạt

Tôi và Quyên học chung với nhau từ tiểu học cho tới hết phổ thông, đến khi vào đại học hai đứa học hai trường khác nhau nhưng đều ở Hà Nội. Đến khi đi là hai đứa lại làm việc ở hai toà nhà chỉ cách nhau một dãy phố. Chúng tôi đã luôn ở cạnh nhau như thế không có gì thay đổi. Như có một thứ đã đổi thay trong tôi từ lúc nào? Đó là tình cảm mà tôi dành cho Quyên. Nó đã không còn là tình bạn mà đã trở thành tình yêu từ khi nào? Đó có thể là vào năm lớp 10, khi tôi và cô ấy cùng cầm tay nhau song ca trong buổi văn nghệ truyền thống của trường. Hay vào năm lớp 11, lúc tôi và Quyên cùng bị tai nạn xe phải đi cấp cứu, dù bị thương nặng hơn nhưng tôi chẳng nghĩ gì cho bản thân mình mà dồn cả tâm trí để lo cho cô ấy. Có phải đó là lần cô ấy bị lạc khi đi chơi cùng cả lớp trước khi thi tốt nghiệp ở Thiên Sơn, tôi chính là người tìm thấy Quyên ướt nhẹp như con mèo, ngồi co ro một góc. Thương vô cùng! Có lẽ tôi đã yêu Quyên từng chút một mỗi ngày, nhẹ nhàng như thế! Rồi bâng khuâng tự hỏi mình đã yêu từ khi nào?

chi-la-de-yeu

Nhưng Quyên lại chẳng để ý đến tình cảm của tôi. Cô ấy cứ rung động hết với anh chàng này rồi rung rinh với anh chàng nọ, và vô tư mời tôi là quân sư không công. Tôi cứ tự nhủ với mình rằng: ” Rồi Quyên sẽ nhận ra tình cảm của mày thôi Đạt à! Cố đợi cô nàng vô tư đó thêm một chút nữa thôi”. Với ý nghĩ ngốc ngếch và đầy thụ động đó tôi cứ mải miết đợi. Chắc hẳn bạn sẽ tự hỏi tại sao tôi không tỏ tình với Quyên? Chẳng phải đó là cách hay hơn sao? Đơn giản chỉ vì tôi sợ.

Quyên không phải là một cô gái thú vị tôi gặp trên phố và trúng phải tiếng sét ái tình; hay cô đồng nghiệp dễ thương tôi gặp ở chỗ làm hàng ngày, và một ngày đẹp trời tôi nhận ra cô ấy thật… đặc biệt. Quyên là Bạn thân của tôi suốt 18 năm trời, hai phần ba quãng đời tôi đã sống. Cô ấy không còn là một người bạn mà đã trở thành một người thân của tôi. Tôi sợ nếu Quyên từ chối tình cảm của tôi, cô ấy sẽ lảng tránh tôi như cách người ta vẫn hay làm với một kẻ đơn phương thích mình. Tôi không thể nào chịu được cái cảm giác Quyên coi tôi như người xa lạ, chỉ khẽ chào một câu xã giao rồi lặng lẽ bước qua. Hay tệ hơn, cô ấy sẽ bước nhanh qua tôi như thể không quen. Cứ nghĩ về những điều đó tôi không thể nào chịu được.

Chẳng thể nào đem kể với những người bạn thân vì chẳng mấy chốc mà chuyện sẽ đến tai Quyên. Tôi kể nó cho Linh Lan – cô nhân viên tập sự “đa tính cách” ở công ty tôi. Có một vài đều đặc biệt về cô gái này, khi tiếp xúc với Lan, tôi không tìm được từ nào chính xác để miêu tả tính cách của cô. Ở Lan có một cái gì đó rất trầm tư, nhưng nhiều lúc ở cô lại rất sôi nổi, nhiều lúc rất trẻ con, có khi lại chững chạc vô cùng . Nhìn tôi thở dài Linh Lan khẽ nói:

– Không phải riêng mình anh đâu, bất cứ ai yêu bạn thân đều sợ như vậy cả. Nếu là người khác, chúng ta sẽ cho rằng: “Được ăn cả, ngã về không”; nhưng nếu là bạn thân thì khi thất bại sẽ là “mất cả chì lẫn chài”. Không sợ mới là lạ.

Thảo luận cho bài: "Chỉ là để yêu"