Chị Minh

Tác giả:

Trong giờ phút đầu của niên học, khi nghe thầy Nghi đọc tên mình sau tên Trần Đăng Vĩnh, Vinh dơ tay lên. Thầy Nghi ôn tồn hỏi:
-Em tên gì, có việc gì thế?
-Thưa, em tên Vinh. Thưa thầy, sao tên Vinh lại có thể sắp sau tên Vĩnh?
Cả lớp phá lên cười. Thầy Nghi khoát tay ra lệnh im rồi hướng về phía Vinh, ôn tồn hỏi tiếp:
-Tên em có phải là Trần Như Vinh không?
-Thưa thầy đúng ạ!
Cả lớp lại cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ cuối lớp:
-Đệ nhất rồi mà còn…ạ!
-Thưa thầy…ạ!
Thầy Nghi ngẩng đầu lên, quắt mắt nhìn về phía phát ra tiếng đùa cợt:
-Các em im lặng! Ai muốn nói thì giô tay lên!
Vĩnh giơ tay:
-Thưa thầy cho em nói…ạ!
Tiếng “ạ” được Vĩnh nhấn mạnh làm cả lớp lại cười. Vinh cũng hiểu là Vĩnh xỏ mình nhưng chẳng biết làm gì để trả đũa. Thầy Nghi tằng hắng lấy giọng rồi nghiêm nghị nhìn Vĩnh:
-Em cứ nói!
-Thưa thầy, mặc dù tên Vĩnh đáng lẽ phải xếp sau tên Vinh, tuy nhiên, nếu xét kỹ, cả hai đều là họ Trần, còn tên thì chỉ khác nhau có cái dấu “ngã”, trong khi chữ lót của em là Đăng, bắt đầu bằng chữ Đ, còn chữ lót của anh Vinh là Như, bắt đầu bằng chữ N. Vậy thì, tên em phải được sắp trước tên anh Vinh là hợp lý rồi, y như mình binh xập xám, hơn thua chỉ vì một con tài vậy mà!
Cả lớp lại cười. Thầy Nghi đăm đăm nhìn Vĩnh:
-Em nói cũng có lý nhưng ở đây em không được đem bài bạc ra làm thí dụ như vậy! Các em nghe rõ không? Lần sau có em nào tái phạm như thế, tôi sẽ phê trong học bạ!
Buổi học đầu năm của lớp đệ nhất C, giờ Triết, đã bắt đâu bằng một cuộc cãi vã vui vui như vậy. Cũng nhờ đó mà Vinh và Vĩnh lại trở thành đôi bạn thân về sau. Nhà Vĩnh ở Xóm mới, khu những người di cư đến thành phố Nha Trang nầy từ tứ xứ: Tuy Hòa, Qui Nhơn, Huế…Còn nhà Vinh ở khu Nam Mã Vòng, phía bên kia của đường rầy xe lửa, nơi của một số người Bắc di cư vào Nam sau hiệp định Genève. Bố của Vinh là trung úy quân đội Tây đã giải ngũ, đem cả nhà từ Bắc vô Nam bằng máy bay, và định cư tại đây đã chục năm. Gia đình Vinh cũng thuộc tầng lớp có học có tiền. Vinh là con trai duy nhất. Người chị cả tên Hằng, có một đứa con gái, còn chồng đã bị cộng sản giết. Kế là chị Minh, 26 tuổi, đẹp, cao ráo so với đàn bà Việt nam, da trắng mịn, tóc dài gần đến gót chân. Sau đó là Vinh, 18 tuổi và cuối cùng là Nga, 16 tuổi. Nhà Vinh có vườn rộng, trồng nhiều loại cây ăn trái nhưng nhiều nhất là ổi. Vào những ngày cuối tuần, Vĩnh thường đạp xe đến nhà Vinh chơi, có khi nằm trên chiếc salon mây kê ở hành lang trước nhà khách, đọc sách rồi ngủ thiếp đi. Một hôm, ngồi trong phòng khách, Vinh nói đùa với Vĩnh:
-Mày đến chơi thường, biết đâu cái Nga chịu mày, tao sẽ gọi mày bằng em!
Cái câu nói đùa của Vinh khiến Vĩnh để ý đến Nga. Nga có đôi mắt vừa sâu vừa to, mặt hơi vuông, da ngăm ngăm, sống mũi cao, miệng hơi rộng, trán vồ. Tính điểm, công bình mà nói, Nga ở giữa 7 và 8 điểm trên 10. Vĩnh đùa lại:
-Cái Nga của nhà mày chịu tao, nhưng nếu tao không chịu lại thì mày làm sao làm anh tao được?
-Hôm trước mày đã chẳng khen với tao là cái Nga xinh xắn là gì?
-Khen là một chuyện nhưng thích lại là một chuyện khác mày…ạ!
-Mày lại châm chọc tao? Tao nói mày nghe, cái Nga nhà tao ngoan lắm, lại giỏi nữa cơ!
Vĩnh cười:
-Coi bộ mày thích làm anh tao dữ!
-Cũng tại tao thương mày đấy!
Vĩnh bĩu môi:
-Cái Nga của nhà mày còn bé quá, tao làm gì có đủ cơm để nuôi cho lớn!
-Mày khỏi lo, bố mẹ tao nuôi giùm cho, khi nào nó lớn thì đến mà rước nó về.
Hai đứa đùa giỡn với nhau không ngờ là Nga ngồi ngay phía sau tủ sách, nghe không sót một tiếng nào. Nga vẫn ngồi im, lẵng lặng, rình nghe tiếp. Bất chợt, Vinh đi vòng phía sau tủ, thấy Nga bèn ghẹo: 
-À, cái cô ả nầy, chỗ người lớn nói chuyện mà cô ngồi nghe lén hả? 
Nga vùng vằng:
-Em có thèm nghe lén đâu! Em vào đây từ lâu rồi mà! Em có cần ai nuôi đâu!
Vinh không chịu tha:
-Cần nuôi hay không hẳn tính sau. Vô lâu hay không vô lâu cũng mặc. Nhưng sao nghe tụi tôi nói mà cô vẫn im lặng như tờ thì không phải nghe lén là gì?
Vĩnh nhớ lại những lời mình vừa đùa với Vinh, nghe tội nghiệp Nga, lên tiếng:
-Vinh, mày đừng chọc Nga! Tại tụi mình nói bậy mà không coi trước coi sau chớ Nga mắc mớ gì! Nga đừng nghĩ là thật! Tụi anh chỉ nói đùa thôi!
Nga nhìn Vĩnh tỏ ý cám ơn, rồi nguýt Vinh một cái, đỏ mặt, thoăn thoắt bỏ đi.
-Mày làm Nga giận đó, Vĩnh nhìn Vinh mà nói.
-Có nhằm gì, mày đừng lo. Xem chừng mày chịu nó rồi sao mà ra điều bênh vực nó lắm thế!
-Thôi đi mày, nói bậy hoài!


Nga và Vĩnh thân mật với nhau từ lúc nào Vinh cũng không rõ. Bố mẹ Vinh và cả nhà đều nhận thấy sự thân mật của hai đứa nhưng không những không ngăn cản mà còn khuyến khích. Vinh mến Vĩnh lại thương em gái nên cũng tỏ ra hài lòng lắm. Vinh có cái tật ưa chọc ghẹo em gái nhưng Nga cũng biết là Vinh thương nàng nên mới thế. Khi bị anh chọc ghẹo, đôi mắt Nga chớp chớp, đôi môi cong cong, da mặt đỏ bừng. Người con gái ở cái tuổi dậy thì mỗi khi e thẹn, trông dễ yêu làm sao! Một hôm Nga nói dối với bố mẹ đến nhà một người bạn gái nhưng thật ra là đi ciné với Vĩnh. Chẳng may hai cô cậu bị Vinh bắt gặp trên đường Độc Lập, trước rạp Tân Tân. Từ phía sau, Vinh nói nho nhỏ vừa đủ cho hai người nghe:
-Chao ôi! xem người ta kìa, trông mùi quá nhỉ!
Nga và Vĩnh cùng quay lại. Thấy anh, Nga cúi đầu nhìn xuống đất còn Vĩnh cười trừ:
-Thôi mà ông anh, muốn gì đây? Một chầu pâté chaud với sữa đậu nành lạnh nhá?
-Đâu có rẻ thế được!
Nga xen vào:
-Cái anh nầy tham lam vừa thôi chứ!
Bắt chước giọng Nha Trang, Vinh huyên thuyên:
-Thôi thôi! tui nghèo tui hổng có dám ham đâu! Tui chỉ về nhà nói với ba má là tui gặp cô em gái ngoan hiền của tui học bài chăm chỉ ở nhà cái Lan ở đường Độc Lập, trước rạp Tân Tân vậy thôi! Tui xin kiếu nghe! 
-Anh quỉ nầy! Nhà cái Lan sao lại ở trước rạp Tân Tân?
Vinh làm bộ ngoe nguẩy bỏ đi. Vĩnh chạy theo:
-Thôi mà mày, đừng làm Nga sợ!
Vinh dừng lại, nhìn Nga vừa cười vừa nói:
-Thôi được, tôi không thèm bắt nạt mấy người đâu! Tôi để cho cô cậu vui vẻ với nhau, nhưng sau nầy cô cố giặt hộ mấy cái áo chemise của tôi cho sạch nhé! 
-Cái ông anh trời đánh nầy…
Không đếm xỉa tới lời Nga rủa, Vinh quay sang Vĩnh:
-Còn cậu Vĩnh, cậu mà làm em tôi buồn là cậu chết với tôi đó!
Nói xong Vinh bỏ đi. Vĩnh nhìn Nga sắp khóc, tự dưng lòng chàng dâng lên nỗi bâng khuâng. Trong thâm tâm, Vĩnh xem đây chỉ là giai đoạn tìm hiểu mà thôi, không ngờ Vinh lại nhìn vấn đề quan trọng đến thế. Nhưng biết ăn nói sao đây! Vĩnh nhìn thẳng vào mắt Nga. Từ trong đôi mắt sâu hun hút quyến rũ ấy, hai giọt nước long lanh đọng ở lưng tròng. Cái yếu đuối của thằng con trai mười tám đã làm lòng Vĩnh chùng lại. Vĩnh đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Nga, siết mạnh. Một giọt nước mắt của Nga rơi đúng ngay trên bàn tay Vĩnh.



Cuộc tình của Nga và Vĩnh đang êm ả thì một chuyện bất ngờ xảy ra. Hôm đó, khi Nga và Vĩnh đi chơi về đến đầu xóm thì thấy chị Minh quần áo tơi tả, gần như trần truồng, vừa chạy vừa khóc, phía sau một đám con nít hiếu kỳ chạy theo sát nút. Tiếng chị Minh lanh lảnh:
-Anh chờ em với, đừng chạy mất mà! đừng chạy mất mà! 
Vĩnh nhìn Nga dò hỏi. Nga hơi ngượng, nói cụt ngủn:
-Chị Minh nổi cơn điên đấy!
-Chị Minh điên, Vĩnh hỏi lại.
-Chuyện dài lắm, về nhà hãy kể. Bây giờ anh giúp em dìu chị ấy về nhà đi!
Không cần đợi Nga giục, Vĩnh đuổi theo chị Minh, cởi chiếc áo chemise của mình rồi quấn ngang người chị. Vĩnh nắm chặt tay chị, nhìn thẳng vào mắt và ôn tồn nói:
-Mình về nhà đi chị Minh ạ!
-Bộ em không cho chị đuổi theo anh Hoàng à?
Nga xen vào:
-Anh Hoàng chết rồi, làm sao chị đuổi theo anh ấy được!
Chị Minh la lên và khóc:
-Không! Anh Hoàng đâu có chết! Anh Hoàng đâu có chết! Không! Không!
Vĩnh dỗ dành:
-ừ, thì để về nhà rồi mới nói! Chị kể chuyện anh Hoàng cho em nghe nhé!
Nét vui mừng chợt hiện lên mặt chị Minh:
-Vĩnh hứa nghe chị kể chuyện anh Hoàng nhá! Mà nầy, hình như Vĩnh có đôi mắt giống đôi mắt của anh Hoàng lắm. Đúng rồi, cái đôi mắt tròn trĩnh đó!
Đang lúc đó thì chị Hằng và Vinh cũng vừa chạy đến. Vĩnh giao chị Minh cho chị Hằng và theo về nhà Vinh.
Mấy hôm sau, Nga kể cho Vĩnh nghe chuyện chị Minh mà cả nhà ai cũng muốn giấu. Chị Minh, trước đây bốn năm đã đính hôn với anh Hoàng, thiếu tá hải quân. Anh Hoàng hơn chị Minh những tám tuổi, là con một người bạn cũ của bố Vinh. Bố anh Hoàng đã qua đời khi anh còn bé. Hai bên gia đình định sẽ cho làm đám cưới sau khi Hoàng học xong khóa tu nghiệp 9 tháng ở Hoa kỳ về. Thế nhưng, trời không chiều lòng người, nhất là những người đàn bà có nhan sắc. Trời bắt họ phải truân chuyên ba chìm bảy nổi. Nếu không thì tại sao anh Hoàng, trước khi đi Mỹ, lại đi thăm một người bạn ở Dục Mỹ làm gì để bị Việt cộng giựt mìn! Cái cảnh người anh Hoàng bê bết máu, một cánh tay đứt rời ra, một con mắt không còn tròng…đã trở thành cái ám ảnh dây dưa trong đầu trong óc của chị Minh. Thế rồi chị Minh phát điên. Ngày chôn cất anh Hoàng, chị Minh khi khóc khi cười trong bộ đồ tang trắng. Cả hai nhà đều đồng ý cho chị Minh mặc áo tang trong ngày đưa anh Hoàng về nơi Vĩnh cửu. Chị Minh thề sẽ không bao giờ lấy chồng, sẽ không bao giờ cắt tóc. Chính vì thế mà tóc chị dài đến gần gót chân. Cứ trưa trưa, chị Minh hay ra phía sau nhà, đứng xõa mái tóc của mình xuống một cái thau đựng nước bồ kết, vừa hát nghêu ngao vừa gội đầu. Chị không muốn ai giúp cả. Những lúc ấy, chị Minh nghiêng nghiêng đầu, trông chị đẹp làm sao! 
Cứ thế, chị Minh sống như một đứa trẻ ngây thơ, khi tỉnh táo bình thường, khi lảng quên ngơ ngẩn. Cả nhà vì thế không ai dám nói động đến chị vì sợ chị lại lên cơn điên, trốn nhà, xé quần xé áo thì phiền. 
Một hôm, Vĩnh đến nhà thăm Nga như mọi lần. Hôm ấy, khi thấy Vĩnh từ cổng bước vào sân, chị Minh chạy nắm lấy tay Vĩnh, dẫn lên hành lang, bắt Vĩnh ngồi nghe chị kể chuyện. Không những Vĩnh mà cả Nga lẫn Vinh cũng chưng hửng. Vinh nói với chị Minh:
-Vĩnh lại đây là để thăm cái Nga đấy!
Chị Minh trả lời tỉnh bơ:
-Cái Nga thì lúc nào lại chả thăm được! Vĩnh đã hứa với chị là sẽ nghe chị kể chuyện cơ mà!
Chi Hằng khẽ nháy mắt cho Vinh và Nga ngụ ý cứ để yên cho chị Minh muốn làm gì thì làm. Chị Minh hỏi Vĩnh:
-Vĩnh có muốn ăn ổi không? Vĩnh theo chị ra vườn chị hái ổi cho Vĩnh ăn nhé? ổi xá lá ngon lắm, anh Hoàng cũng thích ăn ổi lắm đấy.
Vĩnh tự biết mình đã trở thành chiếc thuyền để chị Minh chèo về dòng sông ngày xưa, ở đó có Hoàng, có giấc mơ về một hạnh phúc mà suốt đời chị sẽ không bao giờ nắm được trong tầm tay của chị. Vĩnh đang suy nghĩ miên man bỗng chị Minh lấy tay lắc mạnh vai Vĩnh:
-Sao Vĩnh không trả lời chị?
-???
-Vĩnh muốn ra vườn hái ổi với chị không nào?
Vĩnh nhìn sâu vào đôi mắt nửa vời ngơ ngác của chị Minh, thấy không nỡ chối từ:
-Em có từ chối bao giờ đâu. Chị Minh muốn gì, em cũng sẽ làm ngay cho chị.
-Thật nhé! Thế chút nữa Vĩnh chịu xối nước cho chị gội đầu không?
-Có kỳ không chị?
-Đâu có gì mà kỳ. Anh Hoàng cũng vẫn làm thế mà!
Chị Minh và Vĩnh đã ra đến khu vườn ổi. Chị nhanh nhẹn hái những trái ổi xá lá thơm phức, dùng vạt áo lau sạch rồi đưa cho Vĩnh. Ăn chán, chị rủ Vĩnh ngồi xuống dưới tàn ổi, trên một chiếc ghế đá và kể chuyện cho Vĩnh nghe. Chị kể về anh Hoàng, về những cuộc đi chơi chung, về chiếc áo cưới mà hai người đã chọn. Bất thình lình, chị hỏi Vĩnh:
-Vĩnh có chịu đi mua áo cưới cho chị không?
-Đâu có được!
-Sao Vĩnh nói điều gì chị Minh thích, Vĩnh sẽ làm ngay? 
-!!!
-Thôi, chị hiểu rồi, Vĩnh đã hứa đi mua áo cưới cho cái Nga rồi chứ gì?
-Cũng không phải đâu!
-Thôi khỏi cần hỏi Vĩnh nữa. Bây giờ chị muốn đi gội đầu, chị nghe ngứa đầu quá!
-Ai bảo chị để tóc dài làm chi!
-Anh Hoàng thích như vậy mà!
Hôm đó Vĩnh đứng múc từng gáo nước bồ kết xối từ từ cho chị Minh gội đầu. Chị đứng xổng người, cuối đầu về phía trước. Nước bồ kết màu nâu nâu chảy lan ra sau cổ, dọc theo cái ót trắng ngần. Chiếc áo bà ba từ từ dính vào da thịt chị. Bất chợt chị Minh ngẩng đầu lên nhìn Vĩnh. Qua lần vải mỏng manh, ngực chị lồ lộ hiện ra, trắng muốt, nõn nà. Vĩnh, bối rối, tự biết mình đã có ý niệm không đứng đắn nên quay đầu nhìn phía khác. Chị Minh vẫn thản nhiên cười đùa như một đứa trẻ con chưa biết hổ thẹn là gì. Chị đưa tay hất ngược mái tóc ra phía sau, cười với Vĩnh:
-Vĩnh muốn gội đầu với chị không nào?
Vĩnh lắp bắp trong miệng, không nói được gì. Chị Minh bỗng hát nho nhỏ bài thương hoài ngàn năm và trong lòng mắt chị có những ngấn lệ long lanh.

Về sau, cứ mỗi lần Vĩnh đến, chị Minh lại quấn lấy Vĩnh mà kể chuyện nầy chuyện nọ hay lôi Vĩnh ra sau vườn để nô đùa. Nga buồn lắm nhưng thương chị, sợ chị nổi cơn điên thì nguy nên đành để chị Minh độc quyền chuyện trò với Vĩnh. Người con gái ở tuổi dậy thì mới nếm được hương vị tình yêu đầu đời đã phải ép lòng chấp nhận cái cảnh người mình yêu và một người con gái khác quấn quít lấy nhau trước mũi mình, quả là khắc nghiệt, phũ phàng. Cho dù người con gái khác đó có là chị ruột của mình đi nữa thì làm sao không khỏi đau khổ trong tâm. Mỗi cuối tuần Vĩnh đến thăm Nga là mỗi lần Nga phải trải qua những giờ phút bồn chồn, không làm gì được, chỉ đứng xa xa mà nhìn chị Minh bên cạnh người yêu. Thế nhưng nến cuối tuần mà Vĩnh không đến thì Nga cũng buồn cũng nhớ. Một hôm Nga như không còn chịu được cái cảnh chị Minh quấn lấy Vĩnh, kéo đại Vĩnh ra một góc sân, bực bội nói:
-Anh cứ chiều chị ấy hoài, không chừng chị ấy cả đời sẽ không thiếu anh được đấy!
Vĩnh hiểu và thông cảm cho Nga, nhưng biết làm gì hơn khi chị Minh đã không còn là người bình thường. Vĩnh hỏi:
-Anh phải làm gì bây giờ hả Nga?
-Em đâu biết! Hay là anh đừng đến đây nữa đi!
-Thế anh nhớ Nga thì sao?
-Anh đến đây có bao giờ chuyện trò gì với em đâu mà nói nhớ với lại không nhớ!
-Nga trách anh?
-Em chả dám!
-Được rồi! Anh sẽ không đến nhà Nga nữa. Mình hẹn nhau ở ngoài nha?
Đúng như mong đợi, Nga nhìn Vĩnh cười tình. Vĩnh ghẹo:
-Tôi hiểu rồi! Có người đi ghen với chị mình!
-Cấm anh nói bậy nha! Ai thèm đi ghen với chị ấy! Tại…
-Tại sao? 
-Tại vì lâu rồi người ta không được chuyện trò “thẳng chưn thẳng cẳng”.
Bắt chước xong giọng “nẫu”, Nga cười khúc khích. Vĩnh đưa tay véo vai Nga. Nga kêu “ối!”. Từ lâu, chị Minh đứng trên hiên nhà nhìn Nga và Vĩnh, nghe tiếng Nga kêu, hiếu kỳ chạy lại:
-Cái gì vui vậy hả Nga? Cái gì vậy hả Vĩnh?
Hỏi xong, không đợi ai trả lời, chị Minh chạy lại, nắm lấy tay Vĩnh kéo bừa ra sau vườn ổi. Vĩnh nhìn Nga như xin sự thông cảm của nàng. Nga xịu mặt xuống, lẩm bẩm một mình: Lại chị ấy nữa!

Suốt một tháng sau, Vĩnh không đến nhà Nga thật. Cả nhà Nga hơi trông Vĩnh. Một hôm, chờ cả nhà đi vắng còn lại một mình Vinh, chị Hằng hỏi Vinh:
-Vĩnh nó có giận cái Nga gì không mà sao không thấy đến chơi?
-Em có biết chuyện chúng nó đâu. Sao chị không hỏi cái Nga?
-Ơ này, mày nói nghe hay nhỉ! Nếu tao thấy hỏi được cái Nga thì tao hỏi mày làm gì?
Thật ra Vinh cũng hơi lo nên đâm ra bực, vì cũng thầm đoán được là Nga không mấy hài lòng về sự thân mật của chị Minh với Vĩnh. Nhưng trong cái thế của mình, Vinh thấy khó hỏi thẳng Vĩnh hay Nga. Vinh trả lời chị Hằng cộc lốc:
-Để tôi hỏi thằng Vĩnh cho!
-Ai bảo mày hỏi nó! Tao chỉ nhờ mày dò thử xem thôi!
Vinh nổi cộc:
-Dò thử thì dò thử!
Chi Hằng phân giải:
-Bộ mày không thích cậu Vĩnh với cái Nga nữa hả? Thật tình thì cái Nga nhà mình có ế đâu. Chỉ có điều là bố mẹ không thích nó lấy chồng lính tráng như con Minh mà khổ. Nghe nói cậu Vĩnh cuối năm nay sẽ đi du học. Tao nghĩ là người đi du học về sau nầy chắc chả phải đi lính đâu!
Vinh bắt giò chị Hằng:
-Chị nói vậy, nhỡ Vĩnh không đi du học, chắc chị sẽ khuyên cái Nga bỏ nó?
-Cũng chẳng phải vậy! Mà sao mày hay cãi lắm thế! Mày theo dõi tụi nó thử xem!
Cãi thì cãi nhưng Vinh cũng chiều ý chị Hằng. Vinh ngấm ngầm theo dõi Nga mỗi khi nàng ra khỏi nhà. Hôm đó, chiều thứ bảy. Ăn vội một chén cơm lưng, Nga đứng dậy:
-Thưa bố mẹ, con hẹn với cái Lan đi hóng gió biển một tí.
Nói xong, Nga lấy xe đạp, đạp thẳng một lèo xuống dường Duy Tân. Sau khi khóa xe cẩn thận, Nga đi lần xuống bãi, thấy Vĩnh đã ngồi sẵn từ bao giờ. Nga rón rén đến sau lưng Vĩnh rồi bất thình lình:
-Hù!
Vĩnh quay lại:
-Ai mà sợ!
-Không sợ hở? nếu như cô nào khác hù anh thì sao?
-Thì chịu chứ sao!
Nga vừa đánh vào vai Vĩnh vừa hô hoán:
-A, cái anh dê này! Thôi Nga về để anh ngồi đây đợi cô nào khác lại hù nghe!
-Đâu được, tui chỉ thích cô Nga nầy thôi!
-Đồ không biết thẹn!
Cả hai đùa giỡn với nhau, không hay là Vinh đang ở phía sau. Chờ cho hai đứa không còn ôm nhau nữa, Vinh tiến đến:
-Bắt gặp tại trận rồi nghe! Cha, anh chị mùi quá! Chỉ tội cho chị Hằng lo sợ một mối tình lớn tan vỡ! Tiên sư tụi bay, lén lút hẹn nhau ngoài đường mà không cho ai hay cả!
-Đã lén lút hẹn mà còn cho hay làm gì, Vĩnh vừa cười vừa nói.
Nga tru tréo:
-Anh học nghề trinh thám tư lúc nào vậy? Chị Hằng mướn anh bao nhiêu tiền?
-A, cái con nha đầu nầy, mày không những không năn nỉ ông anh mà còn xài xể nữa sao?
Rồi cả ba cùng cười đùa với nhau. Sóng biển vẫn đều đều từng đợt đập lên bãi cát phẳng lì. Tội nghiệp những con dã tràng nhỏ nhoi vẫn năm, tháng miệt mài chừng như không biết mệt.

Nửa tháng sau, khi Vĩnh đón Nga sau buổi học, Nga lại năn nỉ Vĩnh đến nhà. Nga thăm dò:
-Lâu không gặp chị Minh, anh nhớ không?
Vĩnh nửa đùa nửa thật:
-Nhớ chứ sao không?
-Thế sao anh không đến thăm chị ấy?
-Bộ em muốn anh đến thăm chị ấy sao? Chính em yêu cầu đó nha!
-Làm bộ hoài! Xí, làm như anh không thích đến thăm chị Minh vậy!
Vĩnh tự hỏi thầm: không biết mình có nhớ chị Minh thật không? Chàng suy nghĩ, soát lại lòng mình. Dĩ nhiên chàng yêu thương Nga là thật nhưng chắc chắn chị Minh cũng đã chiếm một ngăn nào đó, dù nhỏ nhoi, trong trái tim lặng lẽ của chàng. Vĩnh tự hỏi thứ tình cảm mà chàng dành cho chị Minh là thứ tình cảm gì? Nửa tháng trôi qua, ngày nào chàng cũng nhớ đến chị Minh, nhớ mái tóc dài như bóng mát của một cây dương dong dỏng cao, nhớ nụ cười hồn nhiên nửa vời ngơ ngác, nhớ tia nhìn xa vắng như muốn chối bỏ cái hiện tại chua xót ràng buộc lấy cuộc đời son trẻ của chị Minh. Cần phải có một hoàng tử nào đó đến hóa giải lời nguyền rủa mà mụ phù thủy Định Mệnh đã gieo rắc vào đời chị thì chị mới có thể nhận diện lại được thiên thần Hạnh Phúc. Than ôi, chàng hoàng tử đó có lẽ không bao giờ đến với chị. 
Tiếng chọc ghẹo của mấy người bạn gái Nga đem Vĩnh về thực tại. Dù sao, chàng cũng đoán biết có chuyện gì rồi phải cần đến chàng nên làm nư:
-Nói giỡn chứ anh sẽ không đến nhà Nga nữa đâu!
Nga bị rơi ngay vào bẩy của Vĩnh, lo lắng:
-Cuối tuần nầy, anh phải lại nhà em đó!
-Sao, có chuyện gì vậy? Nói thiệt đi cô nương, đừng giấu giếm nữa!
Nga hơi do dự một chút nhưng cuối cùng cũng nói thật:
-Từ khi anh không đến chơi nhà, chị Minh buồn lắm và lại muốn lên cơn. Chị ấy nhiều khi la hét khóc lóc gọi tên anh Hoàng và tên anh nữa. Bố mẹ và chị Hằng đã biết là anh muốn lánh mặt chị Minh, bảo em mời anh đến nhà chơi cho chị ấy đỡ buồn mà khỏi sanh bệnh. Em nghĩ lại, dù sao chị ấy cũng là chị của em, nên em sẽ không giận chị ấy đâu! Cuối tuần nầy, anh nhớ đến nha! Cả nhà chờ anh dùng cơm chiều, nhớ nghe!
Bắt chước giọng Bắc, Vĩnh lên giọng:
-Chà, cô em nầy rộng lượng với chị quá nhỉ!
Thấy Nga ức muốn phát khóc, Vĩnh dỗ:
-Nói chơi chút mà! Lêu lêu có người sắp khóc! Lêu lêu!
Nga lấy tay cấu vào vai Vĩnh. Vĩnh nín đau, chịu đựng, nghe một thứ hạnh phúc lạ kỳ chạy khắp người. Chàng tự hỏi: Mình vui vì cái bấu của Nga hay vì mình sắp gặp chị Minh?
Cuối tuần đó Vĩnh đến thăm gia đình Nga. Bước vô nhà, gặp bố Nga, Vĩnh chào:
-Con xin chào bác.
Như chờ đợi từ lâu, bố Nga hỏi ngay:
-Sao lâu thế cháu không đến thăm chúng tôi?
Không chờ Vĩnh trả lời, mẹ Nga cắt ngang câu hỏi của chồng:
-Cái nhà ông này lôi thôi quá! Thì cậu ấy bận học chứ ai cũng rảnh rỗi như ông hết hay sao!
Ba Nga im lặng sau lời quở của vợ. Chị Hằng lên tiếng:
-Thôi đừng nói gì nữa, cả nhà ngồi vào bàn đi. Cái Nga gọi chị Minh lên ăn luôn!
Chị Minh từ nhà dưới hớt ha hớt hải chạy ù lên:
-Vĩnh đến rồi đấy hở, nhanh nhanh đi với chị ra vườn hái ổi nhé!
Rồi không đợi sự đồng ý của bất cứ ai, chị Minh nắm tay Vĩnh kéo xốc ra sau vườn. Cả nhà nhìn theo, không ai phát biểu một câu, uể oải cầm đũa. Nga ngồi thừ người ra. Mẹ Nga vừa xới cơm cho con gái út vừa nói:
-Thôi kệ nó đi con. Chị con bệnh mà, buồn làm gì. Ba, bốn năm nữa con với cậu ấy cũng thành…thôi!
Cố giữ cho giọt lệ khỏi rơi, Nga nhìn mẹ thật sâu, rồi nói:
-Mẹ tưởng con muốn lấy anh Vĩnh lắm hay sao? Mẹ tưởng con sẽ ế hay sao?
Nói xong, Nga chạy vô phòng, đóng ầm cửa lại. Buổi cơm chiều cuối tuần của gia đình Nga chưa bao giờ tẻ nhạt đến thế!

Chuyện tình của Nga và Vĩnh vẫn tiếp tục nặng nề như một giấc ngủ chập chờn của người thức quá giờ đi ngủ thường lệ cho đến ngày Vĩnh vô Sài Gòn rồi đi Canada du học. Dĩ nhiên Nga không đi tiễn. Sau đó, những bức thư qua lại gần như mỗi tuần trong năm đầu tiên. Qua năm thứ nhì, những bức thư của Nga ngày một thưa dần, cho đến giữa năm thì vắng biệt. Lúc đầu Vĩnh cũng buồn. Nhưng bài vở, thi cử cũng choán nhiều thời gian của Vĩnh, cho nên nỗi buồn tình, dù không thể quên lãng, cũng từ từ trở thành mơ hồ sương khói. Vĩnh chợt nghĩ: sao mình không thất tình để có thể tự tử như trong truyện nhỉ? Hay là mình không yêu Nga đủ? Hình bóng chị Minh lại hiện về trong lòng Vĩnh. Chàng tự hỏi: mình đã có lần yêu chị ấy? Hay là mình chỉ thương hại chị ấy? Không biết. Vĩnh không biết vì chàng không thể phân tích được tình cảm mà ngày xưa chàng đã dành cho chị Minh. Cái tình cảm ấy không rõ ràng nhưng cũng không thể nào tan biến được trong tâm tư của Vĩnh.
Cho tới một ngày…Hôm đó là một buổi chiều thứ sáu. Còn hơn một tuần nữa là đến Tết ta. Trời tháng hai dương lịch mới năm giờ chiều đã tối mịt. Vĩnh bước từng bước chậm chạp về ký túc xá. Những hạt bụi tuyết rơi phất phơ trên tóc trên tai. Cái khung cảnh buồn nản ấy càng làm tăng lên nỗi chán ngán trong lòng người học trò xa nhà trong những ngày cận Tết. Bước khỏi cánh cửa của ký túc xá, Vĩnh đi vội đến chỗ để thư. Nhìn qua khoản vuông nho nhỏ bằng kính, Vĩnh thấy có một lá thư mà chàng nhận ra ngay là từ Việt nam. Chàng mở hộp thư, thì ra của Vinh. Cầm chặt lá thư trong tay, Vĩnh bấm nút thang máy lên tầng 11. Vĩnh muốn vào phòng đàng hoàng rồi mở thư ra xem. Vĩnh mới cho chìa khóa vào ổ khóa cửa phòng thì người bạn bên trong đã mở cửa giùm chàng. Vô phòng xong, Vĩnh vứt chiếc áo manteau trên bàn học, nằm dài trên giường, vói tay bật đèn và từ từ đưa lá thư lên trước mắt. Bình thường Vĩnh rất nôn nóng mỗi khi nhận được thư từ quê nhà gởi sang nhưng lần này, chàng chần chờ không dám mở vì linh tính như báo cho chàng biết có gì không ổn. Vĩnh đứng dậy, cầm lá thư của Vinh trong tay và đi đi lại lại trong phòng làm người bạn sốt ruột:
-Thì mở đại ra coi chứ đi tới đi lui mãi sao!
Vĩnh nằm lại xuống giường, để lá thư lên ngực, suy nghĩ:
-Nếu như Nga lấy chồng thì mình sẽ làm sao đây? 
Vĩnh phì cười, cười cho mình vớ vẩn:
-Nga lấy chồng hay không thì mình làm gì được bây giờ!
Cuối cùng, Vĩnh mở thư ra đọc:
“Nha-Trang ngày…tháng…năm…
Vĩnh thân,
Tao không biết phải nói sao với mày đây. Thôi tao nói rõ với mày vậy, mong là mày đừng vì lá thư nầy mà xao lãng việc học.
Chẳng là sau khi mày đi du học một năm thì tao chán lớp chán thầy nên đăng vào Thủ Đức. Bố mẹ tao lúc đầu cũng phiền tao lắm, vì chỉ còn mấy năm nữa là tao sẽ có thể thành luật sư. Thế nhưng, tao nghĩ, luật sư thì sao mà không luật sư thì đã sao? Đất nước mình vẫn còn mải miết trong thảm cảnh chiến tranh, tao thấy mình không thể cứ đứng ở ngoài mà cũng phải có phần trong đó, mặc dù bố mẹ tao, như mày đã biết, không thích nhà có người cầm súng, dù ở bất cứ bên nào. Nhưng bây giờ, bố mẹ tao đã hiểu mà hết buồn rồi, tao cũng yên tâm.
Chuyện tao thật ra chỉ vậy thôi, cũng chẳng có gì đáng nói phải không Vĩnh? Có hai chuyện cần phải nói với mày hơn, nhưng sao tao lại cứ ngại nên đến bây giờ mới viết cho mày.”
Đọc đến đây, Vĩnh nhắm mắt lại, mơ màng suy nghĩ. Quái lạ, thằng khỉ gió nầy mắc gì trở chứng lại rào trước đón sau như vậy? Vĩnh xem tiếp lá thư:
”Chuyện thứ nhất là cái Nga của mày đã đi lấy chồng. Mày đừng trách cái Nga, tội nó. Nó vẫn còn yêu mày lắm. Có điều, thời buổi chiến tranh, con người ai cũng có khuynh hướng sống vội, được lúc nào hay lúc ấy, vả lại, chuyện mày học xong về nước, công bình mà nói, có lẽ xa vời quá! Những người gia đình tao quen biết, cho đến giờ, chưa có ai học xong lại chịu trở về. Cái lý tưởng phụng sự đất nước của người sinh viên trước khi du học, có lẽ khi ra ngoại quốc đã bị cái lạnh làm teo lại? Tao cũng chẳng trách gì những người ấy đâu. Mỗi người có mỗi suy nghĩ, hoàn cảnh và quyết định riêng phải không mày? Chuyện cái Nga lấy chồng nghĩ cũng buồn cười. Tự dưng có thằng trung úy phi công thấy cái Nga ngoài phố, hợp nhãn thế nào không biết, mon men theo nó về nhà rồi nhờ người mai mối xin cưới luôn. Chị Hằng không chịu. Tao lưng chừng, không biết khuyên cái Nga ra sao. Nhưng bố mẹ tao và cái Nga vừa trải qua một cơn khủng hoảng nên quyết định đồng ý cho xong chuyện. Cũng vì chuyện cái Nga lấy chồng mà tao không viết thư cho mày, vì không biết phải nói sao với mày. Nhưng bây giờ thì tao thấy không thể không viết cho mày được.
Mày biết tại sao bố mẹ tao và cái Nga bị khủng hoảng hay không?
Thôi, trước sau gì mày cũng biết: Chị Minh đã chết rồi!”
Đọc đến đây, Vĩnh ngồi bật dậy. Vĩnh không muốn khóc vì chưa đọc xong bức thư của Vinh, nhưng nước mắt cứ trào ra, nhòe nhoẹt. Vĩnh nằm lại xuống giường, úp mặt xuống gối, khóc rưng rức. Tại sao? Tại sao? Khóc một hồi lâu, Vĩnh gượng xem tiếp bức thư:
”Mày cũng biết là chị Minh nhà tao khi tỉnh khi mê. Từ ngày mày đi rồi, chị ấy buồn lắm, còn buồn hơn cả cái Nga nữa. Lâu lâu chị ấy ra sau vườn chỗ chị thường dắt mày ra hái ổi rồi ngồi xuống đất, nhìn gốc ổi mà kêu tên anh Hoàng và tên mày. Có khi chị ấy lại rất tỉnh, kêu tao hỏi: “Vĩnh bao giờ mới học xong, học xong Vĩnh có về hay không?”. Tao trả lời: “không biết” cho xong chuyện thì chị ấy lại nói: “thế sao Vinh không viết thư hỏi Vĩnh thử xem?”. 
Hôm đó, cả nhà tao bận lo giỗ đám giỗ nên chẳng ai để ý đến chị Minh cả. Chị ấy đi ra khỏi nhà lúc nào cũng không ai hay, rồi đi lạc đến bờ sông gần chợ cá Phương Sài. Có đám trẻ con nô đùa gần đó. Chúng nói lại là chị lên trên cầu tàu, ngồi nhìn mặt trời hoàng hôn chập chờn ở dưới lòng sông mà nói lảm nhảm. Tao đoán chị ấy lại gọi tên anh Hoàng và tên mày như mọi khi ở nhà, sau vườn. Đến khi mặt trời lặn hẳn, bất chợt chị nhảy ùm xuống sông. Tụi con nít tưởng là chị tắm nên cũng chẳng báo ai biết, cho đến khi quá lâu mà không thấy chị trở lên bờ, chúng mới hoảng hồn đi báo cảnh sát. Khi được vớt lên, chị đã bất tỉnh. Cảnh sát làm hô hấp nhân tạo cho chị nhưng trái tim chị đã ngừng đập. Có người nhận ra chị ấy là con của bố mẹ tao nên cho cảnh sát biết. Cảnh sát vừa chở chị vào nhà thương, vừa cho người đi báo gia đình tao. Khi cả nhà vào nhà thương, chị Minh vẫn im lìm trong giấc ngủ ngàn năm của chị!

Vĩnh vứt lá thư chưa đọc xong vào góc phòng và nằm im lặng. Thằng bạn cùng phòng đã đoán được chuyện không vui nên nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng từ lúc nào không biết. Còn lại một mình, Vĩnh khóc lớn lên cho hả cơn buồn thảm. Bỗng dưng, Vĩnh ước ao được bước vào cái thế giới của chị Minh trước kia, cái thế giới bềnh bồng giữa tỉnh giữa mê, giữa hư giữa thực. 

Bên ngoài, tuyết vẫn còn rơi nhè nhẹ, lung linh dưới ánh sáng vàng lạnh của những ngọn đèn đường vô tri vô giác. Vĩnh đã hết khóc, nằm im nhớ đến gia đình, ba mẹ, anh chị em, bạn bè và những mùa xuân cũ nơi quê nhà xa xôi. Những mùa xuân ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại với chàng./.

Thảo luận cho bài: "Chị Minh"