Chiếc Áo Của Người Quá Cố

Tác giả:

Ngày xưa có một bà mẹ có một đứa con gái bảy tuổi, đứa bé kháu khỉnh nom thật dễ thương. Ai nhìn thấy cũng muốn bồng cháu lên cưng. Bà quí con hơn tất cả mọi thức khác trên đời. Nhưng một ngày kia bỗng dưng đứa bé lăn ra bệnh, nó được chúa gọi về trời. Bà mẹ hết sức khổ tâm, bà khóc suốt ngày đêm.

Chôn cất đứa bé xong được mấy hôm thì cứ đêm đến đứa bé lại xuất hiện ở chỗ nó thường ngày hay ngồi chơi. Rồi mẹ khóc, con cũng khóc. Nhưng tới khi trời hừng sáng thì đứa bé biến mất.

Bà mẹ cứ khóc hoài, hết ngày này đến ngày khác. Có một đêm đứa bé hiện về, mặc chiếc áo trắng mà bà liệm cho nó, đầu đội một vòng hoa. Đứa bé đến bên giường mẹ ngồi dưới chân bà rồi nói:

— Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa, con không thể nào chợp mắt ngủ được, vì tất cả nước mắt mẹ đều rơi xuống chiếc áo trắng của con, nên chiếc áo lúc nào cũng ướt.

Nghe vậy bà mẹ giật mình hoảng sợ, bà không khóc nữa.

Một đêm khác đứa bé lại về, tay cầm một ngọn nến, nó nói:

— Mẹ nhìn coi giờ chiếc áo của con khô rồi, giờ con có thể yên giấc ngàn thu.

Từ đó trở đi bà mẹ thầm lặng chịu đựng nỗi khổ tâm của mình. Còn đứa bé không thấy về nữa. Nó đã yên ngủ nơi chín suối.

Thảo luận cho bài: "Chiếc Áo Của Người Quá Cố"