Chiếc giày đỏ

Tác giả:

“Tôi đã yêu cậu giống như tôi từng yêu anh ấy”…

*** Nắng, cái nắng dịu mở đầu một ngày đầy khó khăn nữa của Minh. Chính bản thân cô cũng không biết mình phải sống qua ngày hôm nay như thế nào. Hai ngày nay cô luôn chìm trong men rượu, cái thứ hợp chất nhiều cồn hơn nước ấy có gì mà hấp dẫn cô đến vậy? Điên thật! Cô không bỏ được rượu và cũng không thể bỏ được hình ảnh của anh. Anh ở đâu? Giờ muốn gặp anh, Minh lại phải đợi đến lúc nghĩa trang mở cửa. Vào rồi thì sao? Lại nhìn ảnh anh trên tấm bia đá lạnh lẽo, tựa đầu vào nó như khi xưa cô từng tựa đầu vào bờ vai vững chắc và ấm áp của anh. Không khóc nổi nữa, cô đã hết nước mắt để có thể khóc vì anh rồi…

chiec-giay-do

22h30′, đêm của 5 ngày trở về trước.

Minh đứng bên đường bên này và thấy anh đang vẫy tay ở phía đường bên kia. Cô chạy sang, giữa chừng, chiếc giày cao gót màu đỏ bên trái của cô bị rơi lại. Anh nói rằng anh sẽ đưa cô đi mua đôi khác nhưng Minh không chịu. Dù sao thì đó cũng là món quà Valentine anh tặng cô. Anh cười. Nụ cười ấy thật hiền. Anh bảo cô đợi rồi chạy ra nhặt. Một tiếng phanh xe vội vã, một ánh đèn lóa lên, một tiếng hét thất thanh… Chỉ nhớ được có thế rồi Minh lập tức khụy xuống.

– Giang… mất rồi!

Minh nằm im, mắt cô nhìn lên trần của phòng bệnh. Mất rồi! Minh mất Giang rồi! Cô sống mà như chết, không nói gì, mắt lúc nào cũng đăm chiêu nhìn và chiếc giày còn lại – chiếc giày màu đỏ bên chân phải. Đến ngày đưa tang Giang, nhìn bức ảnh anh giờ gài hoa trắng, nụ cười của anh giống như lúc anh bảo cô hãy đợi, cô khóc. Cô khóc như thể lần đầu tiên được khóc, cô khóc như để xả hết nỗi buồn đang chất đầy trong tim mình. Trong phút chốc cô hiểu ra rằng mình là người đã giết Giang. Cho dù ai có nói gì đi nữa thì đó vẫn là sự thật. Vì cô mà Giang không còn trên cõi đời này nữa!

Đã hai ngày nay Minh luôn đi lang thang trên đường phố. Cô không về nhà cũng không liên lạc với ai. Cô đi với chai rượu trên tay và với đôi giày màu đỏ đã bị hỏng chiếc bên trái. Cô đi qua tất cả các con phố Giang từng qua, vào hết các quán cà phê Giang từng tới để tìm anh. Giang vẫn hay làm vậy, vẫn hay trốn chạy để Minh đi tìm. Anh đang trốn cô, chỉ là trò trốn tìm anh hay chơi thôi. Nhưng, cô biết tìm anh ở đâu bây giờ?

Tối.

Từ lúc Giang đi, Minh không còn khái niệm về thời gian nữa! Mà cô cũng không còn khái niệm về tất cả mọi thứ xung quanh mình nữa rồi. Đôi chân cô… à không, đôi giày Giang tặng cô đưa cô đến nơi cuối cùng cô thấy nụ cười của anh. Thử lần nữa xem, Minh thử một lần nữa giả vờ như thấy anh ở bên kia, thấy anh đưa tay vẫy mình và sự thật là cô đang chạy sang, chạy đến nơi Giang từng cúi xuống nhặt chiếc giày màu đỏ của mình. Tất cả như trở về đúng thứ tự của nó, lại tiếng phanh xe, lại ánh đèn lóa lên và lại tiêng hét thất thanh đáng sợ. Nhưng lần này người bị văng ra, đập vào kính trước của xe ô tô và ngã xuống lại là Minh. Chiếc giày bên trái lại bị tuột ra khỏi chân cô và biến mất trong đám đông hỗn loạn…

Trong bệnh viện.

Đêm ngày hôm đó, Linh bồn chồn, lo lắng đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện. Cậu vừa gây tai nạn cho một cô gái đang đứng như người mất hồn giữa đường quốc lộ. Trong tay Linh là chiếc giày màu đỏ của cô gái. Dù có cố gắng lắm nhưng cậu không thể tìm ra chiếc giày còn lại.

Thảo luận cho bài: "Chiếc giày đỏ"