Cho anh bước cùng em

Tác giả:

Sao anh không níu kéo em, tại sao anh không một lần ngoái lại, nhìn xem con bé ngốc nghếch yêu anh đến thắt lòng đang làm gì, có chấp chới, tìm anh, và cần anh nhiều như thế nào không anh?

***

1. Linh quay bước đi thật, sau khi tôi nói là muốn ở một mình. Nhìn cái dáng nhỏ nhắn của em bước đi xa dần, tim tôi chợt thắt lại. Tựa hồ như thế giới xung quanh đang dần sụp đổ từng mảng…Thế mà lời tôi thốt ra lại nhanh quá, chẳng đủ níu giữ khi em đã quay bước đi. Phải, em đi cũng tốt, để em không phải buồn thêm vì một người như tôi nữa.

cho-anh-buoc-cung-em

Tôi quen Linh vào một ngày trời xám ngắt. Sân ga tiếng còi tàu inh ỏi, mà tôi thì vẫn bơ vơ- ngày ấy, ngày Ngân xa tôi, để đến một vùng trời mới- với những ước mơ mà em theo đuổi. Ngân với tôi đã có với nhau 3 năm kỉ niệm, dù với người khác, 3 năm không phải là dài, nhưng với tôi, đó là quãng thời gian đủ để những thói quen ăn mòn từng dòng suy nghĩ. Khi bạn biết rằng, mỗi sáng tỉnh dậy, mình sẽ nhận được một tin nhắn chào ngày mới, và sau đó là vệ sinh cá nhân, và chạy xe 2,3 km để đón Ngân, và cả hai cùng đi ăn sáng, khi thì đi uống cà phê- ở một vài quán với cái tên quen thuộc. Sau đó lại đi làm, và cuối tuần thường là những bữa ăn do chính tay Ngân nấu trong căn phòng trọ nhỏ xíu của tôi- căn phòng tràn ngập màu xanh, những cái cây mà Ngân đem về từ sau những chuyến đi xa của cô ấy. Ngân thích lắm, thích đi xa và sau đó tha lôi về đủ thứ, nào cây, nào hoa….những loài cây mà cô ấy bắt gặp trên đường đi. Và căn phòng trọ 15m2 có ban công nhỏ tí của tôi là nơi chất hết tất tần tật những thứ ấy. Ngân nói:

-“Vì em muốn chúng ở bên cạnh anh những khi em không ở đây”.

Nói rồi Ngân dụi đầu vào lòng tôi, như con mèo hoang chợt ngoan ngoãn một cách kì lạ, thế là tôi chẳng còn gì để phàn nàn nữa cả. Dần dần, khi số lượng cây ngày một nhiều thêm, đâm ra tôi cũng có thêm một thói quen là ngày ngày tưới nước cho chúng, và nếu trong chuỗi thời gian chung của tôi và Ngân không đi đâu đó, thì chúng tôi sẽ chen nhau đứng ngoài ban công này, để cùng ngắm ngía chúng. Ít ra là Ngân thích thế, và nếu là điều Ngân thích thì tôi cũng yêu nói vô điều kiện. Bốn năm êm đềm cứ thế trôi đi, vẫn là những thói quen khó bỏ, vẫn là những quỹ thời gian chung có tên nhau. Rồi đột nhiên, Ngân nói sẽ theo đoàn tình nguyện đi đến một vùng đất mới, mà theo Ngân, nơi đó, cô sẽ được thỏa sức là những việc cô thích. Tôi ngẩn người, chẳng lẽ suốt thời gian qua, những chuyến đi của cô ấy, những lần tôi chiều theo ý thích của cô ấy, những gì cô ấy thích và tôi chấp nhận làm chung…đều là vô nghĩa với cô ấy hay sao? Tôi, là người phục tùng tất cả mọi yêu cầu của cô ấy, và rồi nhận được một lời chia tay không thể đơn giản hơn. Ngày Ngân đi, cô vẫn dặn tôi đừng quên tưới cho lũ cây ngoài ban công. Đấy, ba năm của chúng tôi, và cô ấy chỉ nhớ tới mấy cái cây nào đó mà tôi còn không thế nhớ hết tên của chúng…Tôi một mình quằn quại với mớ kí ức bùng nhùng, về Ngân, về tình cảm của chúng tôi, và về cả những cái cây ngoài hiên kia, tôi còn chẳng thể nhớ hết tên, chỉ là Ngân thích, và tôi cũng ép mình thích theo…

Thảo luận cho bài: "Cho anh bước cùng em"