Cho lại anh cái kẹo ấy đi

Tác giả:

“Việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không phải ai cũng cần viên kẹo mà bạn đem cho”.

– Phan Ý Yên – 

***

 Có lẽ đúng, nhưng tình cảm, là chuyện như cơn mưa rào mùa hạ, đang nắng chang chang, ào đến, làm người ta ướt sũng vì không mang theo áo mưa. Nhưng những cơn mưa như thế thường làm những người trẻ thích thú, cơn mưa bất chợt cuốn phăng những bụi bặm, đất cát mà những chiếc xe chở vật liệu hoặc chở đất công trình để lại trên mặt đường. Sau cơn mưa ấy, bầu trời cao vút, xanh ngắt, trong trẻo như đôi mắt cô bé mới lớn.

cho-lai-anh-cai-keo-ay-di

Mà cái sự đời, mấy ai vô duyên mà phang thẳng vào mặt người cho là tôi chả cần cái kẹo anh cho?

Có người thì ý nhị từ chối, nhưng có người thì lại nở nụ cười ban phát và nhận lấy cái kẹo ấy. Rồi đem nó nhét vào đâu đó mà hồi sau chả biết là nhét vào đâu.

Minh cũng đã làm thế với nó, khi nó bảo thích Minh lắm lắm, Minh đã cười và nắm tay nó thật chặt.

Cứ ngỡ là thật mà lại là mơ.

Thì ra có những con người luôn muốn che chở người khác, cứ như là anh hùng lắm ấy. Nhưng hỡi ôi có biết đâu là ác đến mức nào. Minh chỉ cho nó bạn gái của mình qua Fb, khi nó hỏi Minh có yêu nó không.

– Minh nghĩ là Vũ đùa thôi, nhìn Vũ nói chả nghiêm túc gì cả.

Và sau cơn mưa rào lãng mạn ấy, nó đến cơ quan với đôi mắt ướt sũng, mái tóc buộc lỏng lẻo, không mascara, không môi son, cái cơ thể  thì như cò hương.

 Con bạn thân thở dài đánh thượt:

– Mày lại gặp bão đấy à, Vũ?

Lại nói về con bạn thân, sắp lấy chồng nên dạo này cũng bận, chả có tí ti thời gian nào cho nó, làm con bé phải lang thang các shop một mình, đi ăn nếp cẩm một mình, và đi thuê Doraemon một mình. Có lúc nó ước con bạn thân đừng vội lấy chồng, để còn lang thang với nó.

– Huhu 27 tuổi đầu còn bắt người ta ế ẩm với mình, mày ác như con tê giác ý.

– 27 thì đã sao, ối người 30 còn để ngỏ kia kìa, mày cứ sốt xình xịch.

Nói thế thôi, tối về mẹ nó lại ca cẩm.

– Chả yêu đương mà lấy chồng đi, để cho tôi còn bế cháu.

– Khổ nỗi, vẫn chưa có ai đến trước cửa nhà nó mà hết xăng cả, mà nhà mình chẳng nuôi chó mà sao không thấy ai bén mảng đến là sao ta.

Nó vẫn lang thang trong cuộc đời mình, chờ người ta va vào mình. Vì nó sợ đi tìm một ai đó, để rồi người ta lại cười vào mặt nó.

Thiên lấy chồng, ngày cưới Thiên, nó mặc jean, áo sơ mi hững hờ, trang điểm một chút. Mong manh.

Thiên rạng ngời trong bộ váy cưới tinh khôi, đôi mắt long lanh hạnh phúc. Thanh là chú rể, nắm tay Thiên dịu dàng.

Nó ôm con bạn thân thật chặt, nước mắt chực chảy ra.

– Kìa trôi hết phấn bây giờ cô dâu, mày đẹp lắm. Nhớ hạnh phúc nghe cưng….

27 tuổi, nó già thật sự với cuộc đời.

cho-lai-anh-cai-keo-ay-di-1

Minh trở về.

Thậm chí còn ướt hơn cả nó, te tua, gầy guộc, đôi mắt thăm thẳm. Giọng nói khơi khơi.

À thì ra cái kẹo của Minh cũng không phải là cái người ta cần.

Hờ hờ.

– Minh cứ tự hỏi sao Vũ lại yêu Minh? Tại sao trên Fb luôn để ngỏ một câu “Bao giờ có người cần cái kẹo em cho”. Sao Vũ lại muốn đưa nó cho Minh?

Thảo luận cho bài: "Cho lại anh cái kẹo ấy đi"