Chờ mưa gọi cầu vồng

Tác giả:

Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần.

***

– Cái bạn lớp trưởng 12A dễ thương nhỉ? Nghe nói còn học giỏi nữa.

– Thì sao? Lại say nắng nữa hả?

– Không, thấy dễ thương thì tớ khen vậy thôi.

Duy nhìn tôi, lắc đầu kiểu chịu thua rồi lại chăm chú ngồi bấm bấm cái máy tính trước mặt. Tôi chờ đợi một ánh mắt khác, một nét mặt khác của Duy khi tôi khen một người con trai khác trước mặt cậu ấy, nhưng lần nào cũng thế, cậu ấy chỉ thờ ơ.

 cho-mua-goi-cau-vong

Duy là bạn tôi, hai đứa thân nhau từ hồi lớp 10. Cậu ấy dễ thương, hòa đồng nhưng cũng khó hiểu, khó nắm bắt như cơn gió thổi bên đồi. Mối quan hệ của chúng tôi ở một điểm lưng chừng, tôi không chỉ coi Duy là một người bạn bình thường, còn cậu ấy cũng quan tâm tôi theo một kiểu đặc biệt, nhưng cậu ấy có thích tôi không thì tôi lại chẳng rõ.

Duy hay mua đồ ăn sáng cho tôi dù tôi luôn có thói quen ăn sáng ở nhà rồi mới đi học. Cậu ấy biết rõ tôi thích uống sữa hương dâu, ăn bánh mì có thật nhiều tương ớt và không bao giờ ăn hành. Tôi thích cách Duy quan tâm mình như thế, nhưng lại giả bộ làm cao, tỏ vẻ không thoải mái:

– Cậu đừng mua đồ ăn cho tớ nữa, tớ ăn sáng ở nhà rồi.

– Cậu gầy vậy, ăn thêm có sao đâu, con gái mập mới xinh.

– Nhưng mà tớ không thích.

Thấy sự khó chịu của tôi trong giọng nói, Duy im lặng, từ hôm đó cậu ấy không mua đồ ăn sáng cho tôi nữa, tôi hụt hẫng và tự trách mình sao cứ phải dối lòng.

Tôi không nhớ mình đã thích Duy từ lúc nào và sao lại thích cậu ấy. Có thể vì Duy luôn biết cách làm tôi cười, làm tôi thấy ấm áp, thoải mái và bình yên. Nhưng thích Duy mà tôi cứ im lặng, cứ giả vờ, cứ chôn giấu những cảm xúc đặc biệt của mình, vì tôi sợ mình sẽ phá vỡ những gì đang có của hai đứa. Rốt cuộc, Duy coi tôi là gì? Tôi muốn biết câu trả lời nhưng vẫn chưa một lần đủ dũng cảm để hỏi Duy điều đó.

* * *

– Mày với Duy sao rồi? Có tiến triển gì chưa?

– Chẳng thế nào cả – Tôi buồn bã nhìn An, cô bạn thân từ ngày còn học lớp lá.

– Mày không thể hiện thì sao người ta biết, mau tấn công đi, mấy tháng nữa là tốt nghiệp rồi đấy.

Tôi trầm tư nhìn ra cửa sổ, không trả lời mà chỉ thở dài một tiếng. Ừ, mấy tháng nữa là tốt nghiệp.

– Sắp 14/2, hay mày làm quà tặng người ta đi. Mày mà không chủ động là F.A cả đời đó.

– Tao không tặng đâu, thấy ngại làm sao ý, mà tao cũng chẳng khéo tay…

– 14/2 tự làm chocolate tặng là ý nghĩa nhất, tao sẵn sàng làm sư phụ hướng dẫn cho mày, đảm bảo ngon – đẹp – lạ. Ok chưa?

An nháy mắt, tôi thoáng chút phân vân rồi gật đầu đồng ý. Với Duy, tôi đã luôn che giấu tình cảm thật của mình, khi không thể cất lên lời, tôi hiểu, có một nỗi đau đã sâu thêm một chút vào đáy lòng. An nói đúng, có lẽ tôi phải làm điều gì đó.

Hai lần đầu làm chocolate đều bị cháy khét, ngay cả con Rex nhà tôi cũng từ chối không ăn. An thất vọng ghê gớm vì dù sao trong chuyện này nó cũng là sư phụ tôi. Nó an ủi:

– Ừm, chắc chắn lần sau hai ta sẽ thành công, tin tao đi.

Thảo luận cho bài: "Chờ mưa gọi cầu vồng"