Chồng à, xa mấy, vẫn yêu

Tác giả:

1 tháng, 1 năm, 3 năm…

***

Người ta bảo yêu nhau 1 tháng với yêu nhau 1 năm khác nhau một trời một vực. Còn 3 năm thì không còn gì để nói. Công nhận là cũng hơi khác.

chong-a-xa-may-van-yeu

Yêu nhau một tháng, đúng đợt thi đại học xong, chồng mình nằng nặc đòi về Bắc thăm mình. Đúng lúc í, mặt mình lên một cái mụn to đuỳnh giữa má, mình nhất quyết không chịu đi gặp vì ngại. Chồng bảo: vì mình mà vượt trăm sông ngàn núi về đây, còn mình vì cái mụn mà đến mặt người yêu cũng không thèm nhìn. Mình thương tình đi gặp,nhưng đeo khẩu trang kín mít, ngồi đằng sau xe trời nắng không sao, đằng này xuống xe rồi, vẫn xùy xụp cái khẩu trang, thèm nước lắm cũng chẳng dám uống. Chồng buồn, nhưng không làm gì được.

Mình thường lựa lúc bố mẹ đi vắng thì ra ngoài gặp chồng 1 tí. Hôm ấy mẹ đi chợ, mình lấy hết quyết tâm. “anh, anh đang ở đâu, mẹ em đi chợ rồi, ra gặp nhau tí”. Chồng oke ngay, hăm hở chạy ra gặp mình. Chồng sau 10p đến gần nhà mình, mình gửi cho một tin nhắn: “thôi anh ạ, mẹ em về”. Chồng tiu nghỉu bỏ về. Chồng buồn, nhưng không trách mình nửa câu.Sau này nghe chồng kể, chồng và mẹ chồng đang ăn mít ở nhà bà nội, nhận tin nhắn của mình, chồng nằng nặc đòi về, vứt cả múi mít ăn dở. Về tới gần nhà mình, thì tin nhắn nhẫn tâm kia tới. chồng chỉ biết kêu trời ( tất nhiên, kêu mình thì đừng có yêu đương gì. Dẹp!)

Yêu nhau 1 năm, tình yêu chủ yếu gây dựng qua những tin nhắn, cuộc gọi quan tâm. Yêu xa là thế, không gặp nhau nhiều nhưng mà cái điện thoại là không thể rời nửa bước. Đến lúc về gặp mình, mụn mình đã khỏi, Mình sắm mấy cái váy đẹp ơi là đẹp, rồi mình tập trang điểm.Lần đầu tiên sau 1 năm không gặp, lo ơi là lo. Chồng về, tối đi Hồ Tây. Mình cho chồng ở ngoài chờ, mình ngắm lên vuốt xuống, suy đi tính lại. Mình sợ chồng nhìn không quen, mình nhìn cũng không quen, bảo mình ăn chơi. Cuối cùng mình xóa hết lớp trang điểm mà để mặt mộc đã đành, đằng này quần áo hẳn hoi không mặc, mặc luôn cái quần đùi màu da cam mình vẫn hay mặc ở nhà, cái áo rộng thùng thà thùng thình màu xanh nước biển. Người ta đi đổ rác cũng không ăn mặc thảm hại như mình đi chơi lần đầu. Nghĩ lại mà tự thấy xấu hổ.

Nhưng ngày hôm ấy là ngày lãng mạn nhất trong đời mình. Mình nghĩ mình có thể quên được chồng, chứ ngày hôm ấy thì không bao giờ.

Chuẩn bị cho mấy ngày được ở bên chồng, mình tập nấu ăn. Cái khổ là mình tuy là con cả, nhưng trước giờ không phải làm cái gì, đến quét nhà thỉnh thoảng mình mới quét nữa là bảo mình nấu ăn. Lên đại học toàn ăn quán, nửa năm đi học, 10 cân gạ mẹ cho vẫn còn phải đủ 8,9 cân.Nhưng biết làm sao, mình trót khoe mình nấu ăn ngon lắm, ngon vừa. Đâm lao thôi đành theo lao.

Mình chuẩn bị mấy món tàm tạm: sườn xào chua ngọt, canh cá, canh cua… Mấy ngày đầu, mình còn sợ, đã thế chồng mình không đòi, mình đâm ra được thể, sáng mua cho cái bánh mì ăn sáng, trưa cho nhịn, tối cho ăn quán. Chồng không kêu ca nửa câu, Nhìn cái mặt buồn buồn, mình thương, nấu cho bữa sườn xào chua ngọt. nhưng sau nó hơi bị thiếu nước nên mất màu cánh gián, thừa muối nên hết vị chua ngọt. Mình sửa lại, bảo đây là món sườn rim mặn. Chồng tin ngay, ăn ngon lành, chắc do đói. Mình thở phào, may quá, thoát nạn. Sau đợt về Bắc lần ấy, chồng tăng lên cả chục cân, chồng bảo, do vợ chăm chồng, tăng cân vùn vụt. Mình tự hào lắm, nhưng thời gian sau, chồng thú nhận, lúc về quê với mẹ, đói tới độ ăn hết 1 con gà với 5,6 bát cơm 1 bữa.. Chắc tăng cân cùng là vì thế. Mình hơi tủi thân, nhưng kệ.

Thảo luận cho bài: "Chồng à, xa mấy, vẫn yêu"