Chúa – Mảnh Vườn – Và Đôi Dế Nhỏ

Tác giả:


Có khi, Chúa đã bỏ quên đâu đó

có thể trong một vuông sân nhỏ

một góc vườn, thưa hoa, thừa lá…

đôi con dế nhỏ, nhỏ nhoi

 

chúng châu đầu vào nhau, khúc khích

thì thầm những câu vô bổ

những điều không dưng

thì thầm

những mùa hạ, mùa xuân

chuyện mưa, chuyện nắng…

 

mảnh vườn thênh thanh, chúng tha hồ khua khoắng

vỗ cánh mà reo

vỗ tim mà hát

rong chơi trong thế giới nhỏ nhoi

tiếng gáy êm êm gởi hết về trời

không chậm hay nhanh hơn những bài ca thánh

(thế giới thiên thần đâu có tiêu chuẩn thời gian !)

 

hai cái đầu ngộ nghĩnh

châu vào nhau, rúc rích…

mặc hoa nở, mặc mây bay, mặc chiều hay sáng…

mặc lời ong tiếng ve rền vang vườn kia

những con chuồn chuồn vô tư,dòm sang

thấy cặp dế kề vai, khiêu vũ…

cỏ vẫn non, trời vẫn gió, mây vẫn hồng

chẳng hiểu hương gì bay ngang

cả mảnh sân ngát dậy…

 

có khi, đúng là Chúa đã bỏ quên

một sự bỏ quên chẳng hề sơ ý

vô tư mảnh vườn, vô tư cặp dế

vô tư thiên sứ, vô tư trần gian

đất cứ tự nhiên giàn, mây cứ tự nhiên hoang…

gió cứ tự nhiên đảo chiều, chìm nổi

 

ở một góc nhỏ đời, yên ả

cặp dế thầm thì trao đổi những xao, rung

những rền, ngân, những chao chác âm thanh

đâu kịp nhìn thấy trên cao

những thiên thần dừng vỗ cánh

tròn xoe mắt nhìn

miền đất Chúa đang quên…

 

khi Chúa nhớ ra, Chúa sẽ quay tìm…

Thảo luận cho bài: "Chúa – Mảnh Vườn – Và Đôi Dế Nhỏ"