Chùa Sùng Ân

Tác giả:

Thuý hoa lâm hạnh xứ
Cổ tự đắc Sùng Ân
Thiên thuỷ lâu đài thế
Phong vân thập pháp môn
Lão tăng đầu diện bạch
Xuân điểu ngữ năng ôn
Lạc nhật tiều ngư ngoại
Do văn cách phố huyên.

Dịch nghĩa

Chỗ mà bóng cờ thuý hoa của nhà vua ngự đền
(Ấy là chỗ mà) ngôi chùa cũ này được hai chữ Sùng Ân.
Chùa dựng giữa trời trên nước làm cái thế cho lâu đài.
Trong cửa Phật có mây, có gió (cửa Phật cũng có gió mây chả trách có lần đã được cung nghing ngự giá).
Ngày xưa đức Phật tổ thấy người đời hay bịnh, mau già và mau chết mà bỏ cuộc đời đi tu, té ra tu lâu nhà sư cũng phải bạc đầu!
(Trái lại trời đương tiết lạnh) con chim xuân kia học nói,lại có thể làm cho trời ấm lại được.
Ngoài chỗ người ta hái củi, đánh cá, mặt trời đã lặn.
Còn nghe tiếng ào ào bên kia bến sông.

 

Chùa Sùng Ân đời Lý là chùa Báo Ân, toạ lạc gần mé nước phía tây bắc Hồ Tây (nay thuộc đất thôn Quảng Bá, phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội). Đến thời nhà Nguyễn, vua Minh Mạng (1820-1840) đổi tên chùa thành Hoằng Ân tự. Còn theo văn bia dựng ngày 12/8/1844 hiện lưu giữ ở chùa, nguyên tên chùa từ thời Lê là Long Ân. Năm Minh Mạng thứ hai (1821), nhân chuyến tuần du ra Bắc, vua đã đến thăm chùa, lúc này chùa đã mang tên Sùng Ân tự. Năm Tân Sửu (1841), vua Thiệu Trị đến thăm chùa Sùng Ân mới cho đổi thành chùa Hoằng Ân và cho 200 quan tiền tu sửa chùa để sửa nhiều chỗ dột nát. Theo văn bia ấy, chùa còn có hai tên nữa là Long Ân tự và Sùng Ân tự… Tuy nhiên, chùa Vạt ở thôn Dương Ổ, xã Phong Khê, Bắc Ninh cũng có tên là Sùng Ân tự.

Nguồn: Nét bút thần, Tân Việt xuất bản, Hà Nội, 1944

Thảo luận cho bài: "Chùa Sùng Ân"