Chuột rút

Tác giả:

Chuột Rút
Cao Hành Kiện

(Nobel 2000)
Nguyễn Hồi Thủ dịch



Dĩ nhiên anh ta nghĩ rằng mình có thể bơi xa hơn, nhưng từ bờ ra mới được một cây số, anh ta đã cảm thấy bị chuột rút. Chuột rút bắt đầu ở bụng. Lúc đầu, anh chỉ tưởng bị đau bụng và nếu cứ tiếp tục cử động thì rồi sẽ hết. Nhưng bụng dưới của anh càng lúc càng căng ra và anh không bơi tiếp được nữa. Anh lấy tay sờ bụng và bắt gặp phía bên phải một cục cứng. Anh biết ngay là các bắp thịt bụng đang co lại vì nhiễm lạnh. Trước khi nhảy xuống nước, anh đã không khởi động cho người nóng lên như thường lệ. 

Sau bữa cơm tối, anh rời cái toà nhà trọ sơn màu trắng để ra bãi. Trời vào thu, gió bắt đầu mạnh. Mùa này ít ai còn đi bơi vào buổi tối, họ thường túm năm tụm ba trong nhà tán chuyện gẫu hoặc đánh bài. 

Trên bãi biển, bọn trẻ, con trai, con gái, nằm nghỉ trưa nay chỉ còn năm sáu mống, chúng đang đánh bóng chuyền: một cô gái mặc áo tắm đỏ giữa các chàng trai quần còn sũng nước. Bọn chúng cũng vừa mới từ dưới biển lên vì cái lạnh của nước mùa thu. 

Dọc bờ biển không còn ai tắm cả. Anh nhảy ùm xuống biển, không ngoái lại, nhưng vẫn hy vọng cô bé kia sẽ dõi mắt nhìn theo anh. Bây giờ anh không còn có thể nhìn thấy bọn trẻ ấy nữa. Anh quay mặt lại, hướng về phía ánh sáng; mặt trời đang xuống dần sau dãy núi và sắp sửa khuất sau ngọn đồi phía đầu hồi ngôi nhà nghỉ. Những tia sáng cuối cùng của mặt trời sắp tắt càng chói chang. Chúng tỏa xuống mặt nước phản chiếu làm mọi vật trở nên mờ ảo. Căn nhà trên đỉnh núi nhìn ra biển, bóng mờ mờ ảo ảo của hàng cây bên bờ và bóng ngôi nhà nghỉ sừng sững như một chiếc tàu lớn nhiều tầng. Và bọn trẻ, không biết chúng còn đánh bóng chuyền không nhỉ? Anh lấy chân khua nước. 

Chung quanh anh chỉ có tiếng thì thầm của sóng và những đám bọt trắng trên màn biển đen, không thấy một chiếc tàu đánh cá nào quanh chân trời. Anh quay người lại, để mặc cho sóng cuốn đi. Phía xa, anh thoáng thấy trên những làn sóng một điểm đen. Ðúng lúc đó anh bị lôi tuột xuống giữa hai con sóng. Thế là anh không nhìn thấy mặt biển nữa. Nước bắt đầu đen như mực, trơn và bóng hơn cả vải sa-tanh. Bụng anh càng co lại dữ tợn hơn. Anh nằm phơi người trên nước để nghỉ rồi lấy tay xoa bóp phần cứng ở bụng. Cơn đau dịu dần. Trước mắt anh, trên nền trời chênh chếch, một đám mây lờ lững như một cụm bông; gió ở trên kia chắc thổi còn mạnh hơn nhiều! 

Cứ để cho sóng nhồi, lúc lên đỉnh lúc xuống đáy như kiểu này chắc chắn không phải là một giải pháp hay. Anh phải gấp rút bơi vào bờ. Anh lại úp người xuống, quẫy mạnh hai chân để vượt sóng và trườn lên phía trước. Nhưng cái bụng đau lúc nãy hơi đỡ giờ lại râm ran. Rồi cơn đau quặn lên một cách nhanh chóng đến nỗi làm anh tưởng chừng toàn bộ sườn phải cứng đơ lại. Tức thì nước ùa tràn ngập đầu, anh không còn nhìn thấy gì ngoài một màu xanh đen của biển, rất trong và yên tĩnh nếu không có đám bọt nước anh thổi ra khi thở. Anh nhô đầu lên mặt biển, hấp háy mắt cho nước rơi ra. Anh vẫn không nhìn thấy bờ. Mặt trời đã biến mất, chỉ còn bầu trời phía đỉnh đồi là ánh lên một màu hồng. Anh bắt đầu chìm xuống, cơn đau làm anh cong người lại. Anh huơ tay nhoai người ra, nhưng khi hít hơi vào thì đã uống phải một ít nước mặn chát. Lúc ho dội ra, anh nghe như có một cái kim đang đâm sâu vào bụng. Một lần nữa anh lại phải nằm ngửa trên nước, dang cả chân tay ra để nghỉ, cuối cùng lúc duỗi người ra, anh mới cảm thấy cơn đau dịu xuống. Bầu trời trên cao bắt đầu tối đen lại. Không biết bọn trẻ có còn chơi bóng chuyền? Tất cả tình thế có thể còn tùy thuộc vào bọn chúng. Không biết cô gái mặc áo tắm đỏ có để ý là anh đã nhảy xuống bơi không? Bọn trẻ có để ý quan sát biển? Còn cái điểm đen xa xa đằng sau anh là một con tàu hay một thứ gì trôi nổi từ trong bờ ra? Nhưng dầu sao đi nữa, hơi đâu chú ý đến cái vật ấy? Anh chỉ có thể tự lo liệu lấy thân mình mà thôi. Anh cũng có thể kêu lên, nhưng cứ nghe tiếng sóng đều đặn, đơn điệu, không ngừng nghỉ như thế này, một nỗi cô đơn sâu thẳm chưa bao giờ thấy bỗng vây phủ lấy anh. Người anh chợt nghiêng hẳn đi, anh vội vã lấy lại thăng bằng. 

Thế rồi một dòng nước lạnh buốt xuyên qua người từ từ cuốn anh đi. Anh nằm sấp xuống, dùng tay trái bơi, tay phải ôm bụng. Anh vừa đập chân, vừa xoa bóp một bên bụng, cơn đau vẫn còn đó, nhưng xem chừng có thể chịu đựng được. Anh hiểu rằng chỉ có thể thoát khỏi cái dòng nước lạnh này với sức của hai chân mình. Anh phải cố chịu đựng tất cả, ngay những thứ dường như không thể nào chịu nổi. Ðó là cách duy nhất để thoát. Anh không muốn quá bi thảm hoá hoàn cảnh hiện thời. Nhưng dù sao đi nữa bụng đang bị chuột rút và anh đang ở trong vùng nước sâu, cách bờ những một cây số. Thật ra, anh không rõ mình đang cách bờ một cây số hay không, nhưng anh biết đang bị nước cuốn trôi dọc theo ven biển. Cuối cùng đôi chân anh cũng thắng được dòng nước lạnh. Anh phải bơi được vào bờ nếu không muốn như cái điểm đen trên sóng kia, giờ này đã biến mất trong nước biển đen. 

Anh phải ráng mà chịu đau, cố giữ cho lòng bình thản, bơi mạnh bằng chân, không được ngơi nghỉ, lơi là, và tối kỵ không được hốt hoảng. Anh phải phối hợp một cách hoàn hảo nhất những động tác của chân, hơi thở và xoa bóp bụng. Ngoài những việc này, anh không được phép nghĩ đến gì khác, và phải đuổi xa những ý nghĩ lo sợ. 

Mặt trời xuống nhanh chóng, bóng tối bao trùm lấy biển, thế mà anh vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng trên bờ. Ngay cả bãi biển cũng không còn rõ ràng, đường cong của ngọn đồi cũng thế… Chân của anh chạm phải một vật gì đó! Anh co người và cơn đau lại xuyên qua bụng dưới. Anh quơ chân nhè nhẹ. Chân anh bị cái gì đó quấn ngứa ran ở mắt cá; anh đã đụng vào râu của một con sứa. Ðúng thế, anh đã thoáng thấy trong nước một hình thù. Cái khối xam xám giống một cái ô với những mép có màng. Ðúng là anh hoàn toàn có thể tưởng tượng rõ ràng các đường viền và đếm được từng khoang trên những cái râu con vật. Những ngày gần đây, bắt chước những đứa trẻ bên bờ biển, anh đã đi săn sứa và ướp muối phơi khô. Bên ngoài rìa cửa sổ phòng trọ, anh đã dùng một tảng đá để cán mỏng bảy con như thế sau khi cào những râu và xát muối. Chỉ vài ngày sau chúng đã trở thành mấy tấm da khô. Anh cũng thế, anh có thể trở thành một bộ da như vậy, một cái xác trôi nổi bập bềnh trên nước chưa chắc gì dạt được vào bờ. Ðáng lẽ phải để cho chúng sống, lòng ham sống của anh lại bùng lên mạnh mẽ, trong tương lai có lẽ anh sẽ không còn bắt sứa nữa; nếu anh vào được đến bờ, thôi chẳng bao giờ anh đi bơi. Anh cố đập chân, tay phải vẫn ôm bụng, anh phải đừng nghĩ ngợi gì, chỉ tập trung vào nhịp chân đang bơi đều đặn. Anh bắt gặp những ngôi sao đang long lanh một cách tuyệt vời. Ðiều này có nghĩa là anh đang đi vào trong bờ. Cái cục cứng ở bụng đã biến mất từ bao giờ, nhưng rất thận trọng, anh vẫn tiếp tục xoa bóp chỗ đó. Tiến độ thật chậm… 

Khi anh vào được đến bờ, trên bãi biển đã chẳng còn ai và thuỷ triều đang dâng lên. Anh tin rằng chính nhờ dòng nước đẩy mà anh mới vào được đến bờ. Thân thể trần của anh run lên trong gió. Anh cảm thấy còn lạnh hơn cả lúc ở trong nước. Anh nằm xoài trên bãi, nhưng cát cũng quá lạnh. Anh đứng lên và cắm đầu chạy. Anh háo hức muốn loan tin anh vừa chết hụt. 

Trong phòng khách nhà trọ, mọi người đang đánh bài. Người này theo dõi mặt người kia, chăm chú vào các lá bài của đối thủ. Không ai thèm ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh đi về phía phòng mình, nhưng người bạn cùng phòng cũng không có đấy, có lẽ y đang tán gẫu ở bên cạnh. Anh quơ lấy cái khăn mặt mắc trên cửa sổ. Anh biết rằng ở dưới bục cửa kia là những con sứa ướp muối đang còn rỉ nước. Sau đó, anh thay quần áo đi giày cho ấm rồi trở ra bãi. 

Biển dâng cao trong tiếng ồn ào của sóng. Gió càng thổi mạnh. Những lưỡi sóng xám ùa lên cát sỏi… và lúc lên đến bờ, làn nước đen tỏa rộng ra nhanh chóng. Không kịp lùi lại, anh bị ướt giày. Rời khỏi bờ nước, anh thả bộ chầm chậm trên bãi trong bóng đêm. Những ngôi sao không còn nhấp nháy nữa. Bỗng anh nghe thấy tiếng người, giọng con gái xen giữa giọng con trai, rồi lờ mờ thấy ba bóng người. Anh dừng lại. Mấy bóng người đang đẩy hai cái xe đạp. Trên một chiếc, có một cô gái tóc dài ngồi đằng sau trên chỗ đèo hàng. Xem ra họ đẩy xe một cách rất khó khăn, vì bánh xe lún xuống cát. Cả ba không ngừng cười đùa và giọng của cô gái ngồi đằng sau xe đặc biệt mang tiết điệu vui tươi. Họ ngừng lại trước mặt anh rồi dựng hai chiếc xe đạp vào nhau. Một trong hai người con trai lôi từ sau xe ra một cái túi to đưa cho cô gái. Sau đó họ bắt đầu cởi quần áo. Trông người nào cũng gầy như que củi. Khi hai người con trai cởi quần áo xong, chúng bắt đầu huơ chân múa tay kêu to trên bãi "Chết cóng ! Chết cóng !" giữa những chuỗi cười tươi vui của cô gái. 

– Chúng ta uống một hớp nào? – Cô gái đề nghị, cô đứng tựa người vào hai cái xe đạp. 
Hai người kia cầm lấy chai rượu cô gái đưa thay nhau uống rồi trả lại cho cô gái trước khi chạy ra biển. 
– A… A…! 
– A…! 

Trong tiếng gầm của sóng, thủy triều tiếp tục dâng. 

– Về ngay nhé! – Người con gái kêu lên bằng một giọng cao vút, nhưng chỉ có tiếng thủy triều dâng tràn trả lời cô. 

Nhờ ánh sáng yếu ớt hắt lên từ biển, anh mới thấy rõ cô gái đứng bên cạnh những chiếc xe đạp kia đang dựa người trên đôi nạng. 

Thảo luận cho bài: "Chuột rút"